Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 107: Mọi người năm mới 2026 vui vẻ ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chỗ chúng chẳng đều gọi là cha ? Gọi là phụ mẫu e hợp lắm?" Hàn Yến Hòa mặt đầy vẻ mịt mờ.

 

"Hàn đại nhân! Huynh hổ ?" Diêu Nhiên gằn từng chữ hỏi.

 

Hàn Yến Hòa đắc ý: "Năm đó là nàng thích , nàng với Mạnh Thanh Hà thế nào rõ mồn một, nàng đừng hòng chối cãi! Ta gọi cha là chẳng gì sai cả!"

 

Diêu Nhiên nghiêm túc đính chính: "Huynh nên gọi là nhạc phụ nhạc mẫu! Cha cái gì! Còn là Thám hoa lang nữa cơ đấy, trình độ chỉ thế thôi . Huynh gọi cha thì con cái cũng mang họ Diêu."

 

Hàn Yến Hòa chống cằm suy nghĩ: "Ừm... Ở rể ? Cũng thể! thì nuốt lời đấy! Nàng ruồng bỏ ."

 

Diêu Nhiên tự vả miệng một cái: là cái miệng hại .

 

Mèo Dịch Truyện

"Không , ý là... còn ..."

 

Diêu Nhiên chút cảm giác ngà ngà say khi uống rượu, ừm... cảm giác cũng tệ. Rất nhanh, nàng chủ động vòng tay qua cổ Hàn Yến Hòa.

 

"Chúc mừng bạn phát tài, chúc mừng bạn rực rỡ..."

 

Diêu Nhiên ngẩn một lát, đây nhạc chuông điện thoại của ?

 

Hàn Yến Hòa rút điện thoại từ trong túi lắc lắc mặt Diêu Nhiên: "Của !"

 

Y kết nối video, đầu dây bên vang lên giọng của Diêu Kiến Lập và Ngô Kiều Nguyệt: "Tiểu Hàn ! Con thấy Nhiên Nhiên ?"

 

Hàn Yến Hòa xoay camera, cùng Diêu Nhiên xuất hiện trong màn hình: "Nhiên Nhiên năm mới vui vẻ! Hai đứa bây giờ ở bên , cha yên tâm ."

 

Diêu Nhiên cha mặc bộ đồ do Tiền nương t.ử may: "Cha! Mẹ!"

 

Vừa gọi xong, giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt ngừng tuôn rơi.

 

Ngô Kiều Nguyệt cũng đỏ hoe mắt an ủi: "Đứa nhỏ ngốc , Tết nhất lóc cái gì! Cha vẫn khỏe mạnh mà! Con xem hai mặc bộ ?"

 

Hàn Yến Hòa ôm vai Diêu Nhiên tiếp thêm sức mạnh cho nàng. Diêu Nhiên lau nước mắt : "Đẹp lắm ạ, ngày mai cha hãy cho bạn bè xem, để họ ghen tị c.h.ế.t . Con thấy bộ đồ cực kỳ vặn, khí chất ngời ngời."

 

Diêu Kiến Lập nhắc nhở hai : "Lát nữa ăn cơm hãy để chấm điểm, xem món của ai điểm cao thì đó thắng giải thưởng đầu bếp năm nay."

 

Diêu Nhiên phục: "Cha, cha chơi gian, cha dùng ngoại viện."

 

Diêu Kiến Lập: "Chưa so mà! Biết đều thích món con thì !"

 

Diêu Kiến Lập dặn dò Hàn Yến Hòa: "Tiểu Hàn, con ở một lát về ngay nhé, ăn đồ phong, con xuất viện đấy! Là giấy bảo lãnh con mới về nhà đón Tết đó."

 

"Con thưa cha!" Hàn Yến Hòa trôi chảy, tự nhiên chút gượng ép.

 

Diêu Kiến Lập gật đầu: "Được ! Hai đứa mau ăn cơm !"

 

"Cha lát gặp ." Hàn Yến Hòa vẫy tay với hai ngắt điện thoại.

 

Diêu Nhiên nheo mắt, Hàn Yến Hòa với vẻ mặt khó tin.

 

Nàng thực sự đ.á.n.h giá thấp độ dày da mặt của Hàn Yến Hòa. Y thao tác một hồi điện thoại.

 

Điện thoại Diêu Nhiên báo tin nhắn WeChat, nàng mở xem, là một yêu cầu kết bạn, tên là Thừa Lâm Khách.

 

Diêu Nhiên đồng ý kết bạn, lập tức gửi cho y một biểu tượng "666".

 

Hàn Yến Hòa sự tương tác trong điện thoại, đầy nuông chiều: "Ta cách cha vui lòng, bây giờ địa vị của cao hơn Diêu Tiền Thụ ."

 

Diêu Nhiên vốn còn chút u sầu vì thể đón Tết cùng cha , y trêu chọc như liền bật thành tiếng.

 

Hàn Yến Hòa hôn nhẹ lên môi Diêu Nhiên một cái: "Lát nữa từ gian , nàng nhớ mở cửa cho nhé!"

 

Cảm giác y bây giờ ở trong gian của nàng tự nhiên vô cùng.

 

"Hàn đại nhân, Hàn , xin hãy chút tự giác của một khách ? Đây là nhà của ."

 

Hàn Yến Hòa gật đầu: "Ừm! Ta , đừng quên mở cửa cho đấy! Ta là con rể nhà , chứ về nhà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-107-moi-nguoi-nam-moi-2026-vui-ve.html.]

 

Nói xong, y nâng mặt Diêu Nhiên lên hôn tiếp, hôn đến khi nàng thở nổi mới buông tay.

 

Hàn Yến Hòa thở gấp : "Ta đây, nếu sẽ nổi mất."

 

Y đội mũ quàng khăn đặt ghế sofa trực tiếp mở cửa bước ngoài.

 

Diêu Nhiên nhanh ch.óng về. Vừa bước khỏi phòng ngủ, thấy Diêu Nhiên liền khỏi sáng mắt lên. Chu nương t.ử nhanh nhảu : "Thật là xinh , nàng hợp với màu đỏ rực, sắc mặt và màu môi trông mới ."

 

Diêu Nhiên tự nhiên: "Có ? Ha ha ha, chỉ mặc tùy ý chút thôi."

 

"A nương! Người thật sự đó! Miệng ăn gì ? Sao đỏ thế ?"

 

"Ta chẳng ăn gì cả, lúc nào chẳng , là... là do bộ đồ thôi!"

 

Thật mạng! Lời con bé đúng là trúng phóc sự thật.

 

Lúc tiếng gõ cửa, Tiền nương t.ử định dậy, Diêu Nhiên túm váy chạy vọt ngoài: "Để , để cho."

 

Tạ Trọng Cẩn phản ứng chậm một nhịp, dậy định theo : "Trong nhà nam nhân mà! Nàng thể nghỉ ngơi một chút ."

 

Cửa mở , một nam nhân đội mũ len xanh thẫm, quàng khăn xanh trắng đan xen cúi đầu bước .

 

Người đó ngẩng đầu lên, ánh mắt liền giao với Tạ Trọng Cẩn: "Cữu cữu! Oa~ Người còn sống !"

 

Tạ Trọng Cẩn lao tới định ôm lấy Hàn Yến Hòa, Diêu Nhiên nhanh tay lẹ mắt tóm : "Tổ tông của ơi, cữu cữu của con đang thương tích , con cẩn thận chút."

 

Diêu Kiến Lập ký tên bảo lãnh ở bệnh viện, nàng trả một Hàn Yến Hòa nguyên vẹn.

 

Hàn Yến Hòa ôm lấy Tạ Trọng Cẩn, vò mái tóc của rối tung lên.

 

"Con xem, cữu cữu vẫn khỏe mạnh đây , chỉ cùng con đón một cái Tết, vui ?"

 

Tạ Trọng Cẩn nhẹ nhàng tựa đầu n.g.ự.c Hàn Yến Hòa: "Vui, cực kỳ vui, nương của con nhất định cũng sẽ vui."

 

Mọi trong nhà đều , thấy Hàn Yến Hòa thì kinh ngạc đến mức khép miệng .

 

Hàn Yến Hòa ôm Tạ Trọng Cẩn, đầu dắt Diêu Nhiên về phía , y gật đầu với mấy họ: "Để lo lắng ."

 

Vào đến phòng, Hàn Yến Hòa tự nhiên cởi áo khoác ngoài đưa cho Diêu Nhiên.

 

Nhìn cái cách Hàn đại nhân hành xử, rõ ràng đầu tới đây. Ánh mắt Mạnh Thanh Hà đầy vẻ "nguy hiểm" Diêu Nhiên và Hàn Yến Hòa.

 

Nàng ghé sát tai Diêu Nhiên thì thầm: "Hai các thông đồng với từ lâu đúng !"

 

"Nói bậy bạ gì đó?" Hàn Yến Hòa xa nên rõ, "Cái gì gọi là thông đồng, chúng là qua chính đáng."

 

Hàn Yến Hòa từ trong n.g.ự.c lấy một xấp hồng bao, phát cho mỗi một cái, cái cuối cùng cực lớn đưa cho Diêu Nhiên: "Cái Diêu lão gia và phu nhân tặng , chúc năm mới vui vẻ."

 

Sau đó, y đặc biệt tặng thêm cho Tiền nương t.ử một phần lễ vật, rõ là hai vị lão nhân cảm ơn nàng may y phục vặn.

 

Diêu Nhiên bên cạnh , kìm "Oa" một tiếng. Hóa là trang sức của một thương hiệu xa xỉ nào đó, một ngôi lớn bao quanh bởi vô viên kim cương nhỏ, giống như một ngôi băng vụt tắt biến thành vĩnh cửu.

 

Tiền nương t.ử cúi đầu mỉm dịu dàng, thi lễ với Diêu Nhiên và Hàn Yến Hòa: "Đa tạ lão gia, phu nhân ban thưởng."

 

Nhà Diêu Nhiên cũng phân bàn nam nữ khi ăn cơm, chủ yếu là cũng điều kiện đó.

 

Lúc mới đầu còn câu nệ, nhưng Hàn Yến Hòa ít luôn mỉm dịu dàng giúp Diêu Nhiên bóc tôm gắp thức ăn, chẳng mấy chốc khí bữa ăn trở nên náo nhiệt.

 

Mọi ngoài việc bỏ phiếu bầu chọn món ăn tất niên yêu thích nhất, còn tự phát biểu diễn văn nghệ.

 

Diêu Nhiên cùng Tiền nương t.ử, Chu nương t.ử và Vương nương t.ử - mấy vị nòng cốt của công ty - cùng nhảy một điệu "Bài hát chủ đạo của ".

 

Nhìn điệu nhảy đầy ma tính của Diêu Nhiên, Hàn Yến Hòa ôm vết thương nén : "Bụng suýt chút nữa là bục ."

 

Trời ạ! Cha thể dạy dỗ một tiểu khả ái như thế chứ?

 

 

Loading...