Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 109: Trích Tinh Đài (Đoạn Kết ) ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước khi tới thời hạn cuối cùng phục mệnh, Hàn Yến Hòa tranh thủ thời gian mỗi ngày đưa Diêu Nhiên dạo khắp nơi.

 

Cuối cùng, khi Hoàng đế liên tiếp hạ ba đạo chỉ dụ, giục sớm ngày phục mệnh, mới tình nguyện mà việc.

 

Bao nhiêu năm qua Hoàng đế hiểu Hàn Yến Hòa, ngài hạ vô chỉ dụ bảo về kinh, thăng quan cho , nhưng đều dùng lời lẽ khẩn thiết mà từ chối.

 

Mỗi đều lý do vô cùng khó lòng khước từ, khiến Hoàng đế thể đợi hết ba năm ba năm, ba năm ba năm nữa.

 

Gió xuân dịu nhẹ nhất là lúc lòng thư thái, Diêu Nhiên và Hàn Yến Hòa một con đường mòn giữa núi rừng.

 

Diêu Nhiên nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Hàn Yến Hòa: "Chàng cũng nha! Có chút đường núi thôi mà nổi . Ta cứ tưởng sức chiến đấu của mạnh lắm chứ, hôm đó ở Hàn phủ còn cơ hội phát huy ."

 

"Láo xược!" Hàn Yến Hòa giả vờ nghiêm mặt, "Nam nhân thể ? Quan nhân nhà nàng khi nào yếu bao giờ? Sức chiến đấu của mạnh , nàng còn ?"

 

Diêu Nhiên đến mức gục xuống lưng Hàn Yến Hòa, run bần bật: " là già mà kính."

 

Hàn Yến Hòa xốc đùi Diêu Nhiên, để nàng vững hơn lưng : "Câu với cha là ông lão sẽ giận đấy."

 

Hàn Yến Hòa cõng Diêu Nhiên chậm, con ch.ó Diêu Tiền Thụ ở bên cạnh cũng còn tinh lực như thời trẻ. Nó bước lảo đảo theo sát bên cạnh. Trước đây nếu họ chậm thế , Diêu Tiền Thụ chạy chạy bao nhiêu vòng .

 

Giờ đây nó cũng là ch.ó hàng ông nội .

 

Năm khi Sương Ảnh qua đời, Diêu Tiền Thụ như già hẳn, trở nên thích vận động cũng chẳng thích chơi đùa, lúc nào cũng chỉ một con ch.ó ngây đại môn, một mạch cả ngày trời.

 

Mèo Dịch Truyện

Bây giờ lông quanh miệng Diêu Tiền Thụ đều chuyển sang màu trắng, trông giống hệt một lão già râu trắng .

 

Về Diêu Tri Tiệp lóc đòi đón Diêu Tiền Thụ lên kinh thành, là để dưỡng lão cho nó, thế là Diêu Tiền Thụ theo Diêu Tri Tiệp và Diêu Tri Ý cùng đến kinh thành.

 

Lần vợ chồng Diêu Nhiên trở về, Diêu Tiền Thụ trở nên vui vẻ, bất kể Diêu Nhiên nó cũng theo.

 

đường thở dốc thôi, nó cũng theo sát Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên vốn định sai cõng nó, nhưng Diêu Tiền Thụ tức giận, còn nổi một trận lôi đình.

 

Diêu Nhiên chỉ đành thôi, cứ để Hàn Yến Hòa cõng nàng cho Diêu Tiền Thụ .

 

Người cõng thấy hổ, ch.ó cũng , Diêu Tiền Thụ , , nếu mày nhanh, chúng cũng sẽ thật chậm để bầu bạn với mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-109-trich-tinh-dai-doan-ket.html.]

 

Cả nhóm cuối cùng cũng leo lên tới đỉnh núi, Diêu Nhiên lau giọt mồ hôi tồn tại, cảnh sắc xung quanh thu hết tầm mắt, cả đều cảm thấy khoáng đạt.

 

Nàng nhịn hướng về phía đối diện ngọn núi mà hét lớn: "Này! Xin chào nhé!"

 

"Chào nhé... nhé... nhé...!"

 

Tiếng vang từ đại sơn đối diện cũng đang đáp Diêu Nhiên.

 

"Ta họ Diêu."

 

"Họ Diêu... Diêu... Diêu..."

 

"Mọi gọi là Diêu nương t.ử nhé!"

 

"Diêu nương t.ử nhé... nhé... nhé...!"

 

"Rất vui quen các bạn."

 

"Quen các bạn... bạn... bạn... bạn..."

 

Hàn Yến Hòa bên cạnh mỉm Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên hi hi : "Chàng xem Sơn Thần nương nương đang trò chuyện với ?"

 

Diêu Nhiên đầu Hàn Yến Hòa đang im lặng: "Sao gì? Có tâm sự ?"

 

Ánh mắt Hàn Yến Hòa xa, giống như đang thấy một thế giới khác: "Mẫu năm đó vô cùng tuyệt vọng, cũng đau khổ. Có một ngày bà lên chùa thắp hương, ngờ nhầm đường, tới nơi , cuối cùng từ đây nhảy xuống."

 

Diêu Nhiên ôm lấy eo Hàn Yến Hòa, đau lòng cho tuổi thơ của .

 

"Bà nhất định yêu , nếu sẽ với thắp hương ."

 

Hàn Yến Hòa gật đầu: "Ta đưa nàng tới đây thực cho nàng xem, nơi lúc sinh thời mẫu thích đến, phong cảnh , gió thổi qua vô cùng thoải mái. Còn một cái tên ."

 

Diêu Nhiên ngẩng đầu cằm của nam nhân, hỏi: "Tên là gì?"

 

"Trích Tinh Đài!"

Loading...