Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 19: Trẻ con thật dễ lừa ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:16:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vợ Lý chính mang tiền sáu trăm bảy mươi con gà, năm mươi con ngỗng, ba mươi sáu con vịt giao cho Diêu Nhiên.
"Nương tiểu Tiệp, con đếm xem tiền đúng ."
Diêu Nhiên đống tiền đồng và vài mẩu bạc vụn lác đác bàn, bắt đầu học theo vợ Lý chính cách cân bạc.
Gà con sáu văn một con, sáu trăm bảy mươi con tổng cộng là 4020 văn; ngỗng con mười lăm văn một con, năm mươi con tổng cộng 750 văn; vịt con tám văn một con, ba mươi sáu con tổng cộng 288 văn; tất cả cộng là 5058 văn.
Trong đó hai lượng sáu tiền bạc vụn, còn là 2458 văn tiền đồng.
Diêu Nhiên thu tiền xong, hàn huyên đơn giản vài câu với vợ Lý chính, định ngày khởi công sửa sang nhà cửa.
Nhà của nàng ngoài tường bao và các gian phòng, nàng còn lát phẳng sân và nền nhà, bên cạnh xây thêm một chuồng gà, còn sửa một cái cống thoát nước nhà vệ sinh và đào một hầm tự hoại phía nhà.
Sau khi vẽ xong các bản vẽ , chi phí tăng lên ít.
Quả nhiên chi phí sửa sang cao nhất, chỉ cao hơn.
Diêu Nhiên hiện giờ cũng còn bao nhiêu tiền, tính chỉ tầm năm lượng bạc.
Nàng tìm cách kiếm tiền thôi.
Trước đó nàng nhờ bà Ngô Kiều Nguyệt đặt mua mạng bảy trăm quả trứng gà thụ tinh, năm mươi lăm quả trứng ngỗng, và bốn mươi lăm quả trứng vịt.
Nàng dặn bà Ngô tìm loại trứng sắp nở, đừng lấy trứng mới thụ tinh, như sẽ cần tốn quá nhiều thời gian để ấp.
Không gian thể chuyển vật sống, nhưng trứng gà vịt thụ tinh thì vấn đề gì.
Bà Ngô Kiều Nguyệt hỏi mấy nơi đều khó mua, cuối cùng nhờ mối quan hệ của ông Diêu Kiến Lập mới mua một lô trứng sắp nở.
Mua trực tiếp tại xưởng, một quả trứng gà 1,5 tệ, trứng vịt 2 tệ, trứng ngỗng 2,8 tệ.
Đơn hàng của nàng tính cũng là nhỏ , nhưng nhờ bạn bè giới thiệu nên xưởng còn tặng thêm ba mươi quả trứng gà.
Tổng chi phí hết 1294 tệ, tiền trừ trực tiếp thẻ ngân hàng của nàng, dư hiện tại còn 8803,32 tệ.
Diêu Nhiên tê tái dư tài khoản, trái tim thắt từng cơn.
Nàng đưa bạc vụn và mấy đồng tiền kiểu dáng mới cho cha , bản giữ 2408 văn tiền để dùng lúc khẩn cấp.
Càng nghĩ càng thấy buồn, lúc ở trong phòng một , nàng liền biến đau thương thành sức ăn.
Nàng bổ một quả sầu riêng, ghế rơi lệ ăn từng miếng lớn.
Diêu Tri Tiệp cầm một cọng cỏ đuôi ch.ó đùa nghịch với Diêu Tiền Thụ, chạy tót phòng.
Tiểu Tiệp hít hít mũi, suýt nữa thì nôn : "A nương, đang ăn cái gì ? Mùi giống như... phân ."
Diêu Tiền Thụ cũng dùng móng vuốt che lấy mũi ch.ó của , lặng lẽ lui khỏi phòng.
Nó thực sự hiểu nổi nhà bao nhiêu đồ ngon, mà nương nó thỉnh thoảng vẫn thích ăn phân, đúng, đó là thứ còn khó ngửi hơn cả phân.
"Đứa nhỏ ngốc , đây là sầu riêng mà! Ăn đấy, tin con ngửi thử mà xem." Ánh mắt Diêu Nhiên thoáng hiện vẻ trêu chọc.
Tiểu Tiệp dùng bàn tay nhỏ bịt c.h.ặ.t mũi, ánh mắt kinh hoàng, lùi từng bước đến cửa thì đầu chạy biến, nàng mới thèm ăn phân .
Nhìn bộ dạng chạy trối c.h.ế.t của một một ch.ó, nỗi u ám trong lòng Diêu Nhiên bỗng chốc tan biến.
Nàng phát mấy tiếng khì khì, thuận tay dùng mu bàn tay lau sạch vết "phân"... sầu riêng dính miệng.
Sau khi rửa sạch tay, nàng bôi một lớp kem dưỡng tay thật dày, đeo hai lớp găng tay .
Nàng lấy một ít đất dinh dưỡng từ gian, vê thành từng viên nhỏ, mỗi viên nhét vài hạt giống , dùng bình tưới ẩm, bọc màng bọc thực phẩm và đ.â.m mấy lỗ nhỏ.
Trong lòng thầm bỉ nhi con gái, cái mới giống phân .
Đây là phương pháp gieo hạt định cây nàng học mạng, nuôi cây con mới mang ruộng trồng.
Làm thể đảm bảo tỷ lệ sống sót của cây con, và khi trồng xuống cần trồng dặm .
Sau khi xong xuôi việc, Diêu Nhiên vác nông cụ đồng, bắt đầu cuộc sống của một nông phụ.
Trên đường , mấy phụ nữ thấy nàng đều chủ động chào hỏi, Diêu Nhiên cũng nhiệt tình đáp .
Đợi nàng khỏi, mấy bà vợ túm tụm bắt đầu hóng hớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-19-tre-con-that-de-lua.html.]
"Đừng nha, tuy là góa phụ nhưng thật giữ gìn! Ra đồng mà còn đội mũ che mặt, tay còn đeo cả 'quần áo' (găng tay) nữa."
"Có dám mặt khác ?"
"Ai mà , bình thường thấy che chắn kỹ thế !"
Người khác gì Diêu Nhiên tự nhiên sẽ để tâm, nàng đến ruộng nhà .
Trong đầu nàng quy hoạch xong, vụ dự định trồng một ít rau quỳ, củ cải và cải bắp.
Nàng cầm cuốc bắt đầu khai khẩn, vụng về cuốc hơn nửa ngày trời, đầu mới chỉ khẩn vài luống đất.
nàng vội, cần tranh thủ thu hoạch gấp.
Diêu Tri Tiệp hiểu chuyện dẫn theo ch.ó nhỏ tìm đến chỗ Diêu Nhiên: "A nương, con cũng giúp ruộng."
Diêu Nhiên kiểu phụ việc mà sợ con mệt cho .
Nàng thấy xung quanh ai, liền lấy từ gian một cái cào nhỏ giao tay tiểu Tiệp, chỉ một chỗ bảo nàng dẫn theo ch.ó nhỏ đó đào hố.
"Sau mảnh ruộng con trồng, thu hoạch bao nhiêu đều để con tự ăn hết." Dặn dò xong.
Cái đuôi nhỏ reo hò một tiếng, cầm công cụ chạy .
Đến gần trưa, cũng coi như lên luống xong một mẫu đất, Diêu Nhiên thu dọn chuẩn về nhà, đầu định gọi hai đứa nhỏ thì thấy một cảnh tượng khiến huyết áp suýt tăng vọt.
Diêu Tri Tiệp đào một bên, Diêu Tiền Thụ đào ch.ó một bên, hai đứa hất đất lưng.
Nàng chỉ thấy một trẻ một ch.ó từ đầu đến chân chỗ nào sạch sẽ, đầy bùn đất, cảm giác như mới từ mộ bò lên .
"Trời ạ~ bẩn quá mất!" Diêu Nhiên rầu rĩ: "Thế thì thể giữ nữa !"
Tiểu Tiệp ôm lấy eo Diêu Nhiên: "Giữ mà, giữ mà, a nương vứt bỏ tiểu Tiệp."
Diêu Nhiên nhịn , nghiêm giọng : "Vậy thì tắm cho thật sạch."
"Dạ! Con hứa sẽ tắm thật sạch sẽ để a nương kiểm tra."
Trẻ con thật là dễ lừa quá mà!
Mấy ngày tiếp theo, trời đổ vài cơn mưa nhỏ.
Diêu Nhiên khi việc quen tay cũng dám trì hoãn thêm, bởi nếu một trận mưa lớn trút xuống thì nàng chẳng thể xuống ruộng nữa. Nàng mất bốn ngày thời gian để khai khẩn bộ chín mẫu rưỡi đất.
Phần đất còn , hai tiểu t.ử khai khẩn xong.
Trong lúc chờ đợi mầm cây đ.â.m chồi, Diêu Thiết Lập gửi tin nhắn tới, rằng trứng gà về, đưa gian của nàng.
Diêu Nhiên gian kiểm tra, thấy mười mấy chiếc thùng giữ nhiệt xếp chồng lên ngay ngắn.
Nàng lấy một quả trứng, dùng đèn pin soi thử, thể thấy rõ hình dáng gà con bên trong.
Sáng sớm hôm , nàng giao Diêu Tri Tiệp cho bà hàng xóm họ Tiền trông giúp, dẫn theo Diêu Tiền Thụ rời khỏi thôn Liễu Khê.
Đi bộ chừng một canh giờ rưỡi, nàng tới huyện thành Thanh Khê.
Kể từ tới huyện thành đến nay cũng gần nửa tháng. Trước cổng thành đầy rẫy tai dân, nay phần lớn trở về quê quán.
Mèo Dịch Truyện
Huyện thành đang dần khôi phục trật tự, nàng theo đoàn xếp hàng chờ thành.
Huyện thái gia vì dân chúng thiên tai an định nên bãi bỏ phí thành, chỉ cần đưa văn kiện phận cho binh lính canh cổng kiểm tra là .
Sau khi thuận lợi thành, Diêu Nhiên vội việc ngay. Đây là đầu nàng tới một huyện thành cổ đại nên thấy vô cùng mới mẻ.
Nàng dạo quanh phố xá, thấy nhiều cửa tiệm vẫn còn khá tiêu điều, ngoại trừ những nơi bán lương thực và muối, các cửa hàng khác đều thưa thớt khách khứa.
Huyện thành cũng lớn, Diêu Nhiên dạo chừng nửa canh giờ là hết, đó nàng tìm đến một tiệm cầm đồ.
Nàng bảo Diêu Tiền Thụ đợi ở cửa.
Trong tiệm cầm đồ vắng vẻ lạnh lẽo, phía quầy, gã tiểu nhị đang lạch cạch gẩy bàn tính.
Thấy , mắt gã sáng lên, quét qua Diêu Nhiên như tia X. Thấy cách ăn mặc của nàng tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, mảnh vá, trông giống chút của ăn của để.
"Muốn cầm cố thứ gì đây?" Gã tiểu nhị uể oải lên tiếng hỏi.