Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 4: Phát hiện Không gian ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:16:44
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong một góc sơn động, Mao Thảo uống một ít sữa nóng pha yến mạch, trộn thêm chút ruốc cá ngừ.
Nó sớm cuộn tròn trong một góc ngoan ngoãn ngủ say, hình nhỏ bé đắp một tấm chăn mỏng, trông vẻ ngọt ngào.
Trên Mao Thảo vết thương lớn nào, chắc là do kinh sợ cộng với đói, Diêu Nhiên dự định đợi sức khỏe nó hồi phục một chút sẽ xem các thị trấn xung quanh, hy vọng tìm đại phu xem cho đứa nhỏ.
Dù bằng mắt thường cũng vấn đề nó.
Trước cửa hang một đống lửa trại, khiến bên trong hang ấm áp dễ chịu, trong khí thỉnh thoảng vang lên vài tiếng gỗ cháy “tí tách”.
Diêu Nhiên đem bộ đồ đạc trong ba lô phân loại, tính toán xem thể ăn trong mấy ngày.
Mì ăn liền sáu gói, bánh mì và yến mạch đựng chung trong một túi nilon lớn, xúc xích hai gói, đùi gà và ức gà mỗi loại mười gói, thịt hộp ba hộp, thịt bò khô xé tay một gói lớn, bánh quy một gói, thức ăn cho ch.ó hơn nửa gói.
Ngoài lương thực chính còn một đồ ăn vặt như sô cô la, ruốc, cơm cháy, các loại hạt, mật ong đóng gói nhỏ, nước việt quất, sữa chua và một chế phẩm từ sữa như váng sữa, kẹo sữa, viên sữa.
Tiếc là sữa còn nhiều, chỉ còn ba hộp.
Số còn là ba bộ quần áo để , mỹ phẩm và đồ dưỡng da đơn giản, cùng với khăn giấy, khăn rửa mặt và các vật dụng sạch khác, một bộ kem đ.á.n.h răng bàn chải đ.á.n.h răng.
Còn bật lửa, d.a.o quân dụng đa năng, dây sạc, sạc dự phòng, điện thoại, máy tính bảng, máy bay lái và trang video, cùng với bộ nồi niêu cốc nước.
Trong một túi hút chân còn vài quả cà chua bi, táo và cam.
Những thứ bày gần như chiếm hết cả sơn động, qua quả thực ít.
nghĩ còn một lớn, một trẻ nhỏ và một chú ch.ó, mức tiêu hao mỗi ngày là đáng kinh ngạc.
Mao Thảo hiện giờ những thể ăn tiết kiệm mà còn đảm bảo dinh dưỡng, thậm chí ăn nhiều bữa nhỏ, cần bồi bổ thêm.
Bản Diêu Nhiên nhịn đến mấy cũng chỉ trụ hai ngày thôi ? Bây giờ nàng là trụ cột của cái gia đình , thể quá khắc nghiệt với chính .
Nàng đầu sang Diêu Tiền Thụ đang chúi đầu bát ch.ó, đ.á.n.h chén ngon lành món thức ăn cho ch.ó trộn đùi gà, cái thứ đúng là một cái hố đáy, kiếp chắc là Thao Thiết đầu t.h.a.i quá!
Cái đùi gà đó là do chú ch.ó cướp mất khi nàng đang dọn dẹp đồ đạc, nó điêu luyện c.ắ.n rách túi, l.i.ế.m láp bộ một lượt.
Diêu Nhiên thở dài một tiếng, thôi bỏ , vốn dĩ đùi gà là để thưởng cho nó, chỉ là cái thứ cướp mất thôi.
Đây cũng là thời kỳ phi thường, nếu Diêu Tiền Thụ chẳng thèm ăn thức ăn cho ch.ó , nó thích nhất là gặm đủ các loại thịt.
Diêu Tiền Thụ từng là một chú ch.ó cảnh sát, cái gì cũng , !
Chỉ điều là để nó đói, hễ đói là nó mắng , một lãnh đạo thị sát, nó ăn no, thế là nó mắng cho vị đó một trận vuốt mặt kịp, cuối cùng giải ngũ sớm.
Tóm một câu, năng lực cực mạnh, nhưng tính ch.ó thì nhiều, tố chất cực kém, đúng chuẩn một gã tồi.
Ở trong cũi ch.ó, nó dạy hư bao nhiêu chú ch.ó thiếu niên ngây thơ vô tội, nhà bếp cũng nó "đột kích" mấy .
Lời của vị lãnh đạo cũ khi giao con ch.ó cho nhà họ Diêu nguyên văn là: "Sau đừng là lãnh đạo của nó."
Ở nhà cho đồ ngon thì nó ăn, cho đồ ngon thì nó ăn trộm.
Vì mỗi ngoài, Diêu Nhiên đều mang đầy thức ăn, đó là tính đến việc dọc đường mua sắm đủ thứ.
Nhìn Diêu Tiền Thụ đang ăn như rồng cuốn, Diêu Nhiên thật sự chút dở dở , vẫn nhịn vỗ m.ô.n.g nó một cái.
Diêu Tiền Thụ ngơ ngác phụ nữ bỗng dưng phát điên .
Mắt ch.ó sắp lệch cả thành mắt lác.
【 Mẹ ơi, là tư thế ăn của con đúng ? Mẹ đ.á.n.h con thì để con đói đấy. 】
Diêu Nhiên thực sự cái bộ dạng của nó, bèn đảo mắt một cái.
Nàng véo tai nó, bắt đầu thuyết giáo: “Ngươi ăn trộm nữa, những thứ là lương thực của chúng trong mấy ngày tới, ngươi nghìn vạn đừng một bữa mà chén sạch sành sanh cho , nếu sẽ đ.á.n.h ngươi đấy.”
Diêu Tiền Thụ chẳng quan tâm nó đ.á.n.h , dù đ.á.n.h cũng chẳng đau, nó tiếp tục cúi đầu hì hục ăn cơm.
Chẳng mấy chốc, một chậu thức ăn cho ch.ó hết sạch, Diêu Tiền Thụ l.i.ế.m mép, ánh mắt đầy khát vọng Diêu Nhiên.
“Không ! Cút!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-4-phat-hien-khong-gian.html.]
Đáp nó là một câu hỏi thăm lạnh lùng.
Được ! Diêu Tiền Thụ cũng chẳng cả, nó tìm một chỗ khô ráo xoay vài vòng, đổi mấy tư thế thoải mái, ngáp một cái, trông vẻ ngoan ngoãn và chất phác, nhưng dư quang đang âm thầm quan sát Diêu Nhiên.
Diêu Nhiên chú ý đến hành động nhỏ của chú ch.ó, nàng nhét thịt bò khô ba lô, đó xoay xếp những thứ còn lên một cách đơn giản, tay trái còn vén miệng túi ba lô, chuẩn bỏ món đồ tiếp theo .
Chỉ trong nháy mắt khi nàng xoay , Diêu Tiền Thụ với tốc độ như tia chớp, lao đầu trong ba lô, một cú trượt dài, mục tiêu rõ ràng, hướng về phía những miếng thịt bò khô thơm phức, hơn nửa chui tọt trong ba lô.
Diêu Nhiên giáng mấy cái cái m.ô.n.g núng nính của Diêu Tiền Thụ, nắm lấy chân của nó lôi ngoài.
Một một ch.ó cứ thế giằng co.
Ngay khi thể chú ch.ó chui trong ba lô, đột nhiên biến mất.
Cứ thế biến mất một cách thần kỳ!!!!
Nếu Diêu Nhiên đang ngơ ngác mấy sợi lông ch.ó tay, nàng còn tưởng xuất hiện ảo giác.
Chẳng lẽ đây là gian xuất hiện khi nàng xuyên ?
Để xác nhận chuyện , Diêu Nhiên quỳ rạp đất, đưa đầu trong túi, khẽ gọi chú ch.ó: “Diêu Tiền Thụ, Diêu Tiền Thụ!”
Hồi lâu thấy tiếng chú ch.ó trả lời, Diêu Nhiên bất an, Diêu Tiền Thụ ?
Về nhà ?
Hay là đến một thế giới khác ?
Diêu Nhiên quản nguy hiểm, dứt khoát bản cũng chui xem , nàng hít sâu một , nín thở nhắm mắt, giống như nhảy cầu, lao đầu trong ba lô.
Đợi khi nàng mở mắt , mắt tối đen như mực, nửa ở trong túi, hai chân vẫn còn ở bên ngoài.
Diêu Nhiên bách tư bất đắc kỳ giải? Tại xuyên qua chứ?
Nàng căng thẳng hét lớn trong túi: “Diêu Tiền Thụ! Diêu Tiền Thụ!
Ngươi thấy , thấy thì cút đây cho !
Lão nương đếm đến ba!”
Bỗng nhiên một luồng gió tạt thẳng mặt, Diêu Nhiên thầm nghĩ “ xong !”
Vừa mới nhỏm dậy một sức mạnh hung hãn xô ngã nhào xuống đất.
Chỉ thấy Diêu Tiền Thụ miệng ngậm một vật thể lạ xông , vặn va Diêu Nhiên.
Theo quán tính ngã nhào xuống đất, ở ch.ó ở .
Diêu Tiền Thụ thấy xô ngã, cái đầu óc đơn giản của nó cuối cùng cũng bắt đầu sợ, vội vàng tránh , vẻ mặt nịnh nọt giao một chiếc hộp cho Diêu Nhiên.
Diêu Nhiên dậy, xoa xoa cái đầu va đau, lườm con ch.ó thối một cái: 【 Suốt ngày chỉ giỏi gây chuyện cho ! 】
Mèo Dịch Truyện
Nàng giật lấy chiếc hộp, đưa mắt kỹ!
Hê!
Đây là một chiếc hộp nhựa màu đen, nắp bên niêm phong trong suốt.
Trên nắp in hình t.h.ả.m cỏ xanh mướt, đó một con gà đang thong dong tản bộ. Bên cạnh còn mấy chữ lớn rõ ràng: Gà chạy bộ Thanh Viễn tươi sống! Bên còn mấy dòng chữ nhỏ ghi chú ngày sản xuất và nhà sản xuất, hạn sử dụng cùng các thông tin khác.
Diêu Nhiên ôm đầu ch.ó mà xoa nắn một hồi: “Ngoan lắm, tính cho ngươi công đầu! Sẽ ban thưởng huy chương cho ngươi!”
Nàng nhịn mà “chụt chụt” hôn mấy cái thật mạnh lên đầu ch.ó.
Đôi mắt Diêu Nhiên sáng lấp lánh: “Ngươi kiếm một con gà thế ?”
“Á gừ~~”
Diêu Nhiên hiểu, nhưng vẻ mặt Diêu Tiền Thụ đầy kiêu ngạo.
Nếu là gian cho thì chắc là ông trời ban tặng !