Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 45: Nam nhân bắt nạt Diêu Tiền Thụ ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ồ... Đại thiện nhân Điền lão gia!

 

Chuyện quả là quá trùng hợp.

 

Nhắc đến Điền lão gia, khỏi nghĩ đến đám cỏ xanh rì đầu ông chắc còn cao hơn cả cỏ mộ .

 

Lúc , hai vị quan sai đến thôn Liễu Khê, tìm Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên qua thấy cũng là quen cũ, chính là nha dịch Trương Thụ Sơn và Ngô Tam mà nàng gặp khi đầu đến huyện nha hộ tịch.

 

Diêu Nhiên tiến lên hành lễ: "Quan gia, chính là Diêu thị. Trước đây nhờ sự quan tâm của ngài mà con mới chỗ dừng chân tại thôn Liễu Khê ."

 

Dáng vẻ hiện tại của Diêu Nhiên và bộ dạng t.h.ả.m hại lúc tị nạn sự khác biệt lớn, ngay cả lão nha dịch nhiều năm kinh nghiệm, sớm luyện đôi mắt tinh tường cũng nhận ngay .

 

Tuy nhiên, khi tay thêm hai lượng bạc, ký ức của liền tức khắc trở về: "Ồ! Hóa là cô !"

 

Trương Thụ Sơn Diêu Nhiên, thấy nàng mặc một chiếc áo bông mỏng bằng nhung đen, cổ áo một chiếc trâm cài bằng ngọc xanh hình vuông, bên là chiếc váy cùng chất liệu ống loe.

 

Thân phận của nàng thật khiến nghi ngờ, ba tháng còn là nạn dân nơi nương tựa, giờ đây dáng vẻ chẳng giống thường dân chút nào.

 

Với khí chất của Diêu Nhiên, nếu Trương Thụ Sơn ở thời hiện đại, nhất định sẽ đến cụm từ "vượt qua giai cấp".

 

Trương Thụ Sơn cầm lấy bạc, nén xuống sự nghi ngờ trong lòng, vẫn giữ bộ mặt công sự : "Đêm qua tặc nhân đột nhập nhà cô, Huyện tôn đại nhân chuyện, đặc biệt phái hai chúng đến nhà cô xem xét tình hình, đó cô hãy theo chúng về nha môn một chuyến!"

 

"Diêu thị, lúc gặp cô dáng vẻ ! Giờ suýt thì nhận đấy." Trương Thụ Sơn theo Diêu Nhiên ướm lời dò hỏi.

 

Diêu Nhiên mỉm , hào phóng thừa nhận: "Quan gia cũng , là phận nữ nhi yếu ớt, trong nhà cũng chút tài sản mọn, sinh tồn giữa thời loạn thật gian nan. Dẫu giờ nơi nương , nhưng vẫn tặc nhân xông nhà suýt nữa mất mạng."

 

Nghĩ đến trải nghiệm của , Diêu Nhiên rơi hai hàng nước mắt, trông vẻ thật sự bất lực và xót xa.

 

"Lúc quả thực giấu một ít tiền bạc, nếu con e rằng chẳng sống sót nổi qua năm mất mùa đó."

 

Diêu Nhiên nhiều tất hớ, đối với những thường xuyên tiếp xúc với các loại vụ án như thế , nàng hết sức cẩn trọng.

 

Đến nhà Diêu Nhiên, hai vị quan sai căn nhà gạch xanh ngói xám mặt, khỏi nhướng mày.

 

Họ bước nhà bắt đầu khám xét, ghi chép tất cả những gì thấy và thu thập chứng cứ.

 

Họ còn kiểm tra khắp căn nhà một lượt, bỏ sót bất kỳ manh mối nào.

 

Diêu Nhiên sớm thu dọn phần lớn những thứ khả nghi gian.

 

Từ sách tranh, đồ chơi của trẻ nhỏ, đến sách vở hiện đại, quần áo của hai con, ngay cả hộp sữa và bình ga trong bếp cũng nàng cất hết.

 

Tiền bà bà thấy quan sai đến thì nép góc tường, vô cùng câu nệ họ.

 

Quan sai hỏi vài câu về việc đêm qua thấy động động tĩnh gì , Tiền bà bà rõ ràng ngày thường là năng việc nhanh nhẹn, nhưng đối mặt với quan sai cuống quýt nên lời, mãi một lúc mới lí nhí: "Dân... dân phụ thấy, nhưng rõ lắm ạ."

 

Quan sai quá quen với cảnh bá tính hễ thấy họ là như chuột thấy mèo thế .

 

Họ Diêu Tiền Thụ đang thương, kiểm tra vết thương của nó, xác định là do đao c.h.é.m.

 

Thấy Diêu Tiền Thụ tuy chỉ là một con ch.ó, đang thương, tinh thần uể oải nhưng vẫn phối hợp với công việc của quan sai.

 

Bảo ngẩng đầu liền ngẩng đầu, bảo đưa vuốt liền đưa vuốt, lúc tháo băng cũng vùng vẫy, băng bó xong ngoan ngoãn .

 

Vô cùng thông hiểu nhân tính, biểu hiện của nó thậm chí còn hơn cả Tiền bà bà bên cạnh.

 

Đến cả Ngô Tam cạnh cũng nhịn mà khen một tiếng: "Chó !"

 

Trương Thụ Sơn sờ giường sưởi của Diêu Nhiên, sớm phát hiện , hễ bước căn phòng là thấy ấm phả mặt.

 

Hắn sờ thử lên giường, cảm nhận nhiệt độ ấm áp, tặc lưỡi hỏi: "Đây chính là loại giường sưởi mà dạo nhiều nhà đang ? Thật sự là thuận tiện, dễ dùng. Về nhà cũng một cái cho gia đình."

 

Lại Diêu Tiền Thụ đang giường, nhịn mắng: "Ngươi quả là hưởng thụ hơn cả đấy."

 

Diêu Nhiên cũng đáp: "Nó tên là Diêu Tiền Thụ, từ nhỏ theo , nếu nó thì chẳng c.h.ế.t bao nhiêu , trong nhà nó chính là một thành viên gia đình."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-45-nam-nhan-bat-nat-dieu-tien-thu.html.]

Hai vị quan sai vì đang vướng công vụ, dám chậm trễ, liền hỏi thăm dân làng xung quanh để nắm bắt tình hình.

 

"Diêu thị, đêm qua khi dân làng tiếng động kéo đến, tại mở cửa?" Trương Thụ Sơn hỏi.

 

"Bẩm quan gia, ngài xem, trong nhà chỉ hai con , ch.ó nhà vì cứu mà đấu với tặc nhân thương, lúc nãy ngài cũng thấy , đêm qua tính mạng nó ngàn cân treo sợi tóc, dám để con gái mở cửa, còn bản đang bận băng bó vết thương cho nó."

 

"Không ngờ một phụ nhân như cô mà cũng y thuật." Lại còn thấy quan sai mà hề hoảng loạn như những bá tính khác, ánh mắt trong trẻo, dường như cảm thấy quan sai gì khác biệt với thường.

 

Trương Thụ Sơn hỏi thêm vài câu, thu thập chứng cứ xong xuôi liền đưa Diêu Nhiên cùng mấy dân làng tham gia truy tìm đêm qua lên huyện nha.

 

Đến huyện nha, dân làng ai nấy đều run cầm cập, quỳ gối xuống một lượt, bên ngoài cũng ít quần chúng hiếu kỳ đang rướn cổ xem náo nhiệt.

 

Diêu Nhiên công đường uy nghiêm, cùng hai bên nha dịch cầm gậy gộc thẳng tắp, mắt trừng dữ tợn, đầu gậy chếch xuống mặt đất.

 

Quả nhiên vô cùng tính uy h.i.ế.p, Diêu Nhiên thấy chỉ còn giữa đám đông, vẻ quá nổi bật, liền lập tức theo đông mà quỳ xuống.

 

Nàng ý định kẻ cứng đầu mà mạo phạm đến uy nghiêm của quan nha thời cổ, cứ thế theo chờ huyện thái gia xuất hiện.

 

sống qua hai kiếp nhưng trải nghiệm vẫn là đầu tiên, nàng căng thẳng nuốt nước bọt, cúi đầu phiến đá xanh sáng bóng sàn.

 

Cảm giác lạnh lẽo từ đầu gối bắt đầu lan tỏa khắp .

 

Quả nhiên xã hội phong kiến chính là nhân quyền, Diêu Nhiên trong lòng than .

 

Mèo Dịch Truyện

Nàng thầm nghĩ: "Biết thế buộc thêm miếng đệm cho đầu gối , cũng đến nỗi chịu khổ thế ."

 

Huyện thái gia cuối cùng cũng bước giữa những tiếng hô "Uy... vũ..." kéo dài của các nha dịch.

 

Tại công đường, vị huyện lệnh án cao với ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, quét qua đám bách tính đang quỳ đất. Ánh mắt y dừng Diêu Nhiên, trầm giọng hỏi: “Kẻ đang quỳ đường là ai? Mau xưng tên .”

 

Diêu Nhiên phán đoán vị huyện thái gia của huyện Thanh Khê chắc chừng năm mươi tuổi, giọng khàn khàn và chút âm sắc trầm đục.

 

Mấy bọn họ lượt báo tên họ và địa chỉ nhà.

 

Huyện thái gia về phía Diêu Nhiên, lông mày nhíu c.h.ặ.t, thầm nghĩ giọng quen tai thế. Qua hồi lâu, y mới lên tiếng: “Diêu thị, hãy đem chuyện xảy tại nhà tối qua kể đầu đuôi ngọn ngành, cho thật kỹ, nửa lời dối trá.”

 

Diêu Nhiên hít sâu một , giọng chậm rãi mà rõ ràng, logic c.h.ặ.t chẽ, mang theo sự quả quyết kiên định, đem chuyện đêm qua kể rành mạch.

 

“Tên hung đồ thủ khá cao cường, trong tình cảnh đôi mắt thấy gì mà vẫn thể quyết đoán tự c.h.ặ.t t.a.y để thoát . Cũng may ch.ó nhà kịp thời nhả miệng, nếu e rằng cũng khó lòng giữ mạng.”

 

“Trong tình hình đó mà vẫn thể vượt tường chạy trốn, chỉ nhảy một cái thấy nữa.”

 

Ngay lúc Diêu Nhiên đang thuật bộ quá trình, quan sai cũng dâng nước ớt của nàng lên.

 

Hàn Yến Hòa mân mê bình xịt nhỏ nhắn đó, giống như đang thưởng ngoạn một khối ngọc quý tinh xảo.

 

Bình xịt là loại bình thủy tinh hình trái tim, bên còn dán những hình dán bướm nhỏ và trái tim nhỏ vô cùng đáng yêu.

 

Của Tạ Trọng Cẩn là một chiếc bình hình trụ dài, so với cái thì trông thật tầm thường.

 

Hàn Yến Hòa lạnh: "Lại còn đáng yêu đến lạ, chính là cái thứ xịt đầy mặt lão t.ử."

 

Y cầm lấy mấy tờ giấy do báo quan đưa tới đó, đó đơn kiện, còn vài bức tranh vẽ, nét b.út đơn giản nhưng tư thế và biểu cảm nhân vật vô cùng sống động, thú vị.

 

Đây là những que do Diêu Nhiên vẽ, cảnh đ.á.n.h còn vẽ cả dư ảnh.

 

Diêu thị quả thật nhiều điểm nghi vấn.

 

Y dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy mấy tờ giấy đó, nụ chạm đến đáy mắt: “Đây là đơn kiện và hình vẽ do ngươi ?”

 

Diêu Nhiên ngẩng đầu đối diện với Hàn Yến Hòa, biểu cảm của nàng từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, biến thành hãi hùng.

 

Diêu Nhiên cuối cùng cũng nhớ , đây chính là cái ... “Ưm!” Nàng bịt c.h.ặ.t miệng, dám phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Trời ạ! Tạo nghiệt mà! Sao là cái nam nhân bắt nạt Diêu Tiền Thụ chứ.

 

Một đôi mắt sắc lẹm và đỏ ngầu đang nàng đầy chế nhạo.

 

 

Loading...