Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 50: Đi con đường của Điền lão gia khiến lão không còn đường để đi ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lão hình như mua cả những ngọn núi xung quanh nữa." Lưu Thế Nguyên xong điều .

 

Diêu Nhiên liền nhạy bén cảm thấy ngọn núi đó gì đó .

 

Một ngọn núi hoang, dựa cái gì mà Điền lão gia hứng thú với nơi đó?

 

là oan gia ngõ hẹp, tìm ngươi, ngược Điền lão gia còn tự đ.â.m đầu .

 

"Mẹ tiểu Tiệp , con đừng nhất thời hồ đồ mà đem mảnh đất đó của chúng bán nhé!" Lưu Thế Nguyên chút lo lắng, sợ Diêu Nhiên trẻ tuổi dễ dàng đồng ý.

 

Đôi mắt Diêu Nhiên sáng lên: "Lưu thúc, con mua ngọn núi hoang phía thì ?"

 

"Hả?"

 

Lưu Thế Nguyên ngẩn , đó tuy là núi hoang, nhưng diện tích hề nhỏ !

 

"Con mua núi hoang gì? Lại trồng trọt , con đừng ném tiền đấy." Lưu Thế Nguyên ông chỉ đến để ngăn Diêu Nhiên bán đất thôi.

 

Chứ đến để mua đất, mà mua còn là núi hoang.

 

Diêu thị là đầu óc hỏng , thì chắc là điên .

 

Diêu Nhiên hất cằm hỏi: "Ngọn núi hoang đó đo đạc qua ?"

 

Lưu Thế Nguyên thực sự sắp cuống c.h.ế.t : "Lúc chúng mua đất mảnh núi đó đều đo đạc qua , đúng! Diêu thị con sống nữa , con đang ?"

 

"Con mua núi mất bao nhiêu tiền con ? Sau mua về, con chẳng dùng việc gì, con hối hận cũng chẳng chỗ mà hối hận , con cứ chăm sóc mười mẫu đất của con là , chuyện khác đừng nghĩ nhiều."

 

Diêu Nhiên quan tâm ngọn núi đó dùng để gì, hiện giờ nàng chỉ một ý nghĩ, con đường của Điền lão gia, khiến lão còn đường để .

 

Nàng và Điền lão gia tuy giáp mặt, nhưng thể coi là huyết hải thâm thù .

 

Diêu Nhiên ngẩng đầu với Lưu Thế Nguyên: "Lưu thúc, phiền thúc gọi Lưu thẩm sang nhà con trông hộ đứa nhỏ một lát, nếu Lưu thẩm tiện con sẽ gọi khác, con lên huyện nha một chuyến."

 

Nói xong "rầm" một cái đóng cửa , nhanh ch.óng quần áo, lúc cửa thấy Lưu Thế Nguyên vẫn còn đó.

 

Lưu Thế Nguyên tức giận lấy tay chỉ chỉ nàng mấy cái: "Cái con bé thế nào cũng nhỉ?"

 

"Con xem con mua núi hoang để gì?"

 

Diêu Nhiên Lưu Thế Nguyên, dáng vẻ như lợn c.h.ế.t sợ nước sôi: "Con núi hoang dùng để gì, dù Điền lão gia chẳng vẫn mua ? Lão mua thì con cũng mua."

 

Lưu Thế Nguyên ngửa mặt lên trời than dài, đứa nhỏ mà là con trai lão thì sớm đ.á.n.h cho què chân .

 

"Người là Điền lão gia, gia đại nghiệp đại, là giàu nhất huyện Thanh Khê chúng , cô lấy cái gì mà so với ?"

 

Diêu Nhiên nghĩ đến hơn hai ngàn lượng bạc trắng trong gian, cùng với hơn hai triệu trong tài khoản tương lai của , liền mỉm chẳng hề để tâm, nàng thực lực mà!

 

"Không ! Nếu mua về mà dùng thì trồng cây ăn quả, tóm lỗ bao nhiêu, chỉ là vài năm mới thu hoạch thôi."

 

Lưu Thế Nguyên gia cảnh Diêu Nhiên chút tài sản, lão vốn tưởng là giàu hơn thôn một chút, nhưng nào Diêu thị cũng phá vỡ nhận thức của lão.

 

"Việc nên sớm nên muộn, Lưu thúc, đây, sẽ nhờ thím sang trông hộ hài t.ử." Diêu Nhiên đội mũ quàng khăn định rời .

 

Lưu Thế Nguyên nghiến răng, ngăn Diêu Nhiên : "Ta cùng cô một chuyến, quen với mấy tên quan sai ở huyện nha, đến lúc đó sẽ giúp cô một cái giá hợp lý."

 

Còn thể nữa? Cứ coi như chiều chuộng vãn bối trong nhà !

 

Lưu Thế Nguyên về nhà dặn dò tức phụ một tiếng, mang theo một chiếc bánh ngô, cùng Diêu Nhiên về phía huyện nha.

 

Thê t.ử Lý chính buông công việc tay xuống, hai lời thẳng tới nhà Diêu Nhiên. Chuyện của nhà Diêu Nhiên, bọn họ thực sự coi trọng như chuyện nhà .

 

Trên đường , Lưu Thế Nguyên hỏi Diêu Nhiên, mua núi định gì?

 

Thực Diêu Nhiên kế hoạch cụ thể, nhưng nàng dự định khi mua núi sẽ thu thập mẫu đất, đó giao cho Diêu Kiến Lập xem thử vùng thích hợp gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-50-di-con-duong-cua-dien-lao-gia-khien-lao-khong-con-duong-de-di.html.]

 

Nàng mua núi thì tuyệt đối để núi trống, ai lão già họ Điền nhắm trúng mảnh núi đó để gì, còn mua cả lò gạch của bọn họ nữa.

 

Lưu Thế Nguyên theo Diêu Nhiên thực chất cũng tư tâm của .

 

Lão Diêu Nhiên thông minh, nhiều ý tưởng kiếm tiền, lão theo Diêu Nhiên cũng kiếm ít, mới ba bốn tháng mà nhiều hơn cả năm đây cộng .

 

Mấy đứa con trai nhà lão thì chăn gà vịt bắt sâu, giúp xây hỏa kháng, lò gạch hiện giờ tuy thu nhập nhưng vì sửa đường.

 

Đợi giao thông thuận tiện , đó sẽ là tiền lời ròng.

 

Hơn nữa mấy đứa con dâu còn tới lò gạch giúp việc, một ngày cũng ít thu nhập.

 

Hai dám chậm trễ, nhanh hơn thường lệ nhiều tới huyện nha.

 

Hàn Yến Hòa khó hiểu Diêu Nhiên, đối với bách tính thông thường mà , họ vốn thích giao du với quan phủ.

 

Mèo Dịch Truyện

Thế nhưng Diêu Nhiên mới hai ngày tới huyện nha, thôi ! Hắn cũng chẳng quan tâm nàng gì!

 

Hắn hiếm khi kiên nhẫn tự đáp phúc hai : "Ngọn núi hoang bên Điền lão gia quả thực hỏi qua, nhưng lão lấy cả mảnh đất chân núi nữa."

 

Diêu Nhiên c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : "Ngọn núi đó bây giờ chẳng vẫn bán cho lão , mua!"

 

Thân hình Hàn Yến Hòa tựa lưng ghế, đ.á.n.h mắt Diêu Nhiên một lượt, một tiếng: "Ngọn núi hoang bên đó tuy đắt nhưng một ngọn núi cũng cần bảy ngàn lượng bạc. Diêu thị, cô thể bỏ tiền ?"

 

Vẻ mặt Diêu Nhiên đổi, nhưng Lưu Thế Nguyên thì suýt nữa vững, bảy ngàn lượng!

 

Bán cả nhà lão cũng chẳng đủ lẻ, lão dùng mu bàn tay khẽ chạm cánh tay Diêu Nhiên.

 

Trong lòng Diêu Nhiên cũng một trận xót xa, bảy ngàn lượng, đùa ?

 

"Ta mua, ở đây hai ngàn lượng tiền đặt cọc, trả tiền cọc ." Diêu Nhiên chút hối hận vì đổi ngân phiếu thành bạc thỏi.

 

Nếu nàng thể trực tiếp đập ngân phiếu lên bàn, trông hào sảng và thể diện bao.

 

bây giờ nàng tổng thể vác một bao tải bạc nặng hơn trăm cân quẳng lên bàn !

 

Nàng tuy đang đeo ba lô, nhưng cái ba lô đó qua chẳng giống như đang chứa một hai trăm cân bạc chút nào.

 

Hàn Yến Hòa nhướng mày, đôi mắt sâu như đầm nước nheo , Lưu Thế Nguyên một tay ôm n.g.ự.c, thể tin nổi Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên - một góa phụ - gia sản thế .

 

Hàn Yến Hòa nhún vai: "Số bạc còn cô định trả thế nào?"

 

"Số còn thể dùng lương thực bù ?" Diêu Nhiên từ trong ba lô lấy hai túi gạo trắng và bột mì.

 

Lương thực bù , đó là năm ngàn lượng lương thực, năm đói kém thế lương thực cực kỳ quý giá.

 

Một thạch lương thực giá hai ngàn tiền, năm ngàn lượng bạc thể mua hai ngàn năm trăm thạch lương thực .

 

Hàn Yến Hòa đương nhiên lương thực, giá lương thực tăng lên từng ngày, cũng đang sầu não vì chuyện .

 

Huyện Thanh Khê vốn là một huyện nghèo, trải qua nạn đói, lương thực dự trữ mùa đông trong tay bách tính nhiều, nếu cứ tiếp tục thế , xuất hiện quá nhiều c.h.ế.t đói, đến lúc đó đại lượng tai dân chạy nạn, thậm chí bạo loạn thì khó cai trị.

 

Nếu bây giờ thể dùng núi hoang đổi lấy lương thực, chuyện hy vọng ngày nào cũng .

 

Hắn cảm thấy lời của nữ nhân Diêu Nhiên cần xem xét , hiện nay đại lượng lương thực đều các hương địa chủ nắm giữ, khó ép giá xuống.

 

Một thôn phụ nhỏ bé như nàng thì bản lĩnh lớn cỡ nào chứ?

 

vẫn mở túi xem, bên trong quả nhiên là tinh mễ và bột mì trắng.

 

Loại gạo qua trong vắt như pha lê, còn hơn cả cống mễ từng thấy. Còn loại bột mì nữa, tạp chất, bột mịn, nghiền bao nhiêu mới loại mịn thế , màu sắc cũng trắng hơn hẳn loại bột mì từng thấy.

 

 

Loading...