Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 59: Mắt ta chính là thước ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Động tĩnh của pháo hoa cũng kinh động đến của Thiện Điền Trang, nhiều tiếng pháo hoa dọa cho chạy hết ngoài.
Điền lão gia sớm còn dáng vẻ nắm chắc phần thắng nữa, tiếng nổ lớn cho yên chạy , hỏi han thuộc hạ lanh lợi xem chuyện gì.
"Ta tiếng động hình như là từ phía Đại đương gia và Tứ đương gia truyền tới." Điền lão gia nhịn lẩm bẩm, giữa sân sảnh chính, ánh mắt về phương xa.
Giống như xuyên qua tường để xem chuyện gì đang xảy ở đó.
Thậm chí lão còn quên mất là đang ở trong trang viên mà thốt danh hiệu Đại đương gia, Tứ đương gia.
Có lẽ do tạo nghiệp quá nhiều, cái kiểu nhắm b.ắ.n hú họa của Diêu Nhiên cư nhiên trúng ngay đầu Điền lão gia.
"Vút ~ Đoàng!" Sau tiếng nổ.
Vị Nhị quản gia mới tiếp nhận chức vụ đầy nửa ngày hét lớn: "Không xong ! Không xong ! Trên đầu lão gia bốc lửa ."
Đại quản gia vốn trung thành hộ chủ định xông lên nhưng kịp, cuống cuồng chạy vòng quanh la hét.
Cả Thiện Điền Trang chớp mắt loạn như cào cào, khắp nơi trong trang viên đều là tiếng la hét, tiếng đ.á.n.h g.i.ế.c.
Có kẻ thừa cơ trộm cắp, thậm chí mấy bà vợ lẽ ôm theo của cải lẻn trốn trong lúc hỗn loạn.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cả Thiện Điền Trang giống như mở công tắc địa ngục, tất cả những gì xa nhất đều bộc phát.
Căn nhà chính cũng vì tàn pháo hoa b.ắ.n mà bốc cháy, ngọn lửa nhanh ch.óng lan rộng, trong trang viên vốn ít, khi loạn lạc thì chẳng còn ai chữa cháy.
May mà nhà chính là một căn độc lập, ngay chính giữa trang viên, khói đặc quện với tàn lửa bốc lên mái hiên, tiếng lửa nổ lách tách xen lẫn tiếng kêu gào của Điền lão gia, hai tay lão loạn xạ vỗ lên đỉnh đầu.
"Lão gia đừng cử động!" Quản gia gào lên, một chậu nước dội thẳng xuống đầu Điền lão gia, quản gia cầm cái thùng thở hồng hộc.
Ngọn lửa đầu Điền lão gia "xèo" một tiếng thì tắt ngấm, phía vẫn còn bốc khói, mang theo mùi khét của thịt cháy lan tỏa trong khí.
Lão trợn trừng mắt đám cháy ở nhà chính, ánh lửa soi rọi khuôn mặt ám khói đen thui của lão, mặt còn từng vệt m.á.u đen chảy xuống.
Trong các viện bên cạnh, khắp nơi là tiếng la hét của nha và tiếng đổ vỡ của đồ sứ, còn cả tiếng xô đổ bàn ghế của những kẻ tháo chạy.
Điền lão gia mặc kệ mùi khói sặc sụa, mặt mày vặn vẹo chỉ quản gia gằn giọng: "Ngươi mau dẫn bắt hết những đứa gây loạn trong viện . Đứa nào thì đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ."
Quản gia lóc : "Lão gia, trong trang gọi ! Phần lớn đều ngài phái hết ."
Phái ? Làm gì? Điền lão gia và quản gia đều ngầm hiểu mà rõ .
Điền lão gia chỉ nổi giận vô ích, tát mạnh mặt quản gia một cái: "Phế vật! Một lũ phế vật!"
Trong nhà chính ít đồ quý báu lão dày công sưu tầm, chuyện đó còn tính, nếu trang viên loạn lên, kẻ trốn ngoài bậy bạ thì mới thật là phiền phức.
Điền lão gia ánh lửa ngút trời, miệng chỉ thể lẩm bẩm: "Xong , hết sạch ."
Lão quản gia đầy dữ tợn, quản gia mái tóc thiêu trụi của lão, cùng khuôn mặt đầy m.á.u và nhọ đen, những nếp nhăn vết sẹo trông vô cùng đáng sợ, kìm mà lùi một bước.
Quản gia lão túm lấy cổ áo xách lên: "Ngươi bây giờ tiền viện gọi hết những đứa còn ở đó đây, là hôm nay lão t.ử sẽ thưởng bạc, bảo chúng đến lĩnh thưởng, việc cho lão t.ử, tiền đàn bà, ở đây đều hết."
"Dạ !" Quản gia vội vàng , lồm cồm bò dậy chạy khỏi nhà chính.
Điền lão gia quệt một nắm vết bẩn mặt, lấy một thanh đao từ phòng bên cạnh, trực tiếp về phía hậu viện, thấy nha nào chạy loạn là vung đao c.h.é.m xuống.
Nha vốn đang như ruồi mất đầu chỉ kịp lảo đảo một cái đổ gục xuống một tiếng động, m.á.u b.ắ.n tung tóe, chuyện cũng những đang hỗn loạn ở hậu viện khiếp sợ.
Mọi đều kinh hãi về phía Điền lão gia, kẻ nhát gan sợ đến mức ngã bệt xuống đất.
"Chạy ! Tiếp tục chạy ! Lũ nô tài ăn cháo đá bát các ngươi, chính các ngươi hủy hoại trang viên của , các ngươi đều c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-59-mat-ta-chinh-la-thuoc.html.]
Tóc Điền lão gia lửa thiêu trông hình thù gì, phần lớn tóc và râu cháy sạch, lộ da đầu, chỉ còn vài sợi xoăn tít như than củi dính vùng da sưng tấy.
Ánh mắt lão đỏ ngầu, cả khuôn mặt hằn lên sắc đỏ đáng sợ, trông giống như một con quỷ đói địa ngục .
Đám nha sợ đến mức run như cầy sấy, đám gia đinh cũng chôn chân tại chỗ dám khinh suất.
Thanh đao trong tay Điền lão gia khựng , những giọt m.á.u theo quán tính nhỏ xuống.
Lúc , một giọng khàn đặc như tiếng đao cứa qua, giống như thứ gì đó nhớp nháp lướt qua da thịt khiến buồn nôn, tiếng càng nổi hết da gà: "Nhị ca! Huynh xem bộ dạng của bây giờ , cũng chẳng quỷ, ha ha ha ha!"
Mắt Điền lão gia như tẩm độc về phía mới đến.
Người ai khác, chính là Hắc Diêm Vương mất tích bấy lâu.
Hắn dùng cánh tay cụt chỉ Điền Vĩnh Phúc, : "Nhị ca, vốn luôn chú trọng nghi dung, ngờ cũng biến thành ác quỷ ?"
Điền lão gia Hắc Diêm Vương, lý trí cuối cùng cũng về một phần, lão cảnh giác hỏi: "Lão Tam, đây?"
"Lão t.ử chịu đủ , ngày ngày ở ngoài ăn ngon mặc , thì ngày nào cũng nhốt ở nơi tối tăm thấy ánh mặt trời, đó mà là ngày cho sống ? Lão t.ử khi c.h.ế.t cũng g.i.ế.c con mụ thối tha ."
Cảnh tượng ở Thiện Điền Trang flycam truyền tải chính xác lên màn hình hiển thị.
Diêu Nhiên thấy tên hung thủ từng xông nhà , chính là Hắc Diêm Vương, nay râu ria của mọc dài , thế thì đến bảy phần giống với hình vẽ bảng truy nã cổng nha môn.
Diêu Nhiên lập tức thả Cơ Nhị , Cơ Lục, Cơ Thất, Cơ Cửu khi thành nhiệm vụ sớm bay ở tầm cao về.
Flycam quá lớn thì khó che giấu, tiếng động cũng cao, dễ phát hiện.
May mà khi phóng pháo hoa xong flycam sớm rút , bên đang gào thét hỗn loạn che lấp tiếng động của máy bay.
Hơn nữa tư duy cố hữu của con tưởng tượng nổi sẽ thứ gì đó bay đầu họ để tập kích.
Đợi khi họ nghĩ đến chuyện thể là vấn đề từ trời thì mấy chiếc flycam sớm bay xa .
Bây giờ Diêu Nhiên giám sát Hắc Diêm Vương, nhất định để chạy mất.
Mèo Dịch Truyện
Lúc cửa thành mở toang, một lát Hàn Yến Hòa dẫn theo đám nha dịch từ trong thành chạy tới.
Diêu Nhiên ném điều khiển gian, để Cơ Nhị yên trung.
Thấy Hàn Yến Hòa, Diêu Nhiên giơ tay lên, vẫy liên hồi như lá cờ bay trong gió.
Trời vẫn sáng, nhưng Hàn Yến Hòa vẫn nhận ngay đó là Diêu Nhiên.
Tầm thì chẳng còn ai tự quấn kín mít như một cái bánh chưng như thế nữa.
Kẻ nghèo chẳng lấy nhiều vải vóc như thế, còn tiền chẳng ai quấn một hắc y khó coi đến .
Hàn Yến Hòa ghì dây cương, lệnh cho đội ngũ tiếp tục tiến về phía . Diêu Nhiên linh hoạt chạy đến mặt, mở to đôi mắt long lanh đầy vẻ mờ mịt y.
“Ngươi đến khi nào? Vừa thấy gì ?”
Diêu Nhiên lập tức khởi động chế độ nhảm: “Đại nhân, đến từ sớm . Ban đầu ở đây chẳng bóng nào, chỉ mỗi . Ta ở đây đợi mãi, đợi mãi…”
Cho đến khi thấy vẻ mặt Hàn Yến Hòa càng lúc càng mất kiên nhẫn, Diêu Nhiên mới ngoan ngoãn đáp: “Ta thấy ba nơi ánh lửa. Nơi thứ nhất là quan đạo phía Đông, cách đây chừng mười dặm. Nơi thứ hai là quan đạo phía Bắc cách mười lăm dặm, còn một nơi nữa là Thiện Điền Trang.”
Hàn Yến Hòa nheo mắt nàng: “Thiện Điền Trang? Sao ngươi chắc chắn thế?”
“Ngày nào chẳng về hướng Thiện Điền Trang! Đôi mắt chính là thước đo, tuyệt đối sai .”