Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 64: Xuân nương Chu Mạn Xuân ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân nương vốn dĩ tên là Xuân nương, mười năm khi cả nhà chuyển tới kinh thành, đường bọn cướp phục kích.
Nàng tận mắt thấy đầu của cha lăn lốc mặt , m.á.u từ cái lỗ to bằng nắm tay n.g.ự.c đại ca phun tung tóe đầy mặt nàng.
Còn tiếng thét ch.ói tai của , tiếng than của tỷ tỷ, tiếng van xin tha mạng của quản gia, đó là một cơn hôn mê bất tận.
Khi nàng tỉnh giữa bụi cỏ, bên cạnh là một bầy quạ đang chờ đợi rỉa xác nàng.
Nàng dường như nhớ nổi chuyện gì xảy , phớt lờ việc lũ dã thú bên cạnh đang gặm nhấm chính là t.h.i t.h.ể của .
Nàng vô định bước thật lâu, thật lâu, cuối cùng một lão hán nhặt về.
Nàng giống như một đứa trẻ sơ sinh, bắt đầu học từ đầu cách ăn cơm, ngủ nghê, năng.
Thế nhưng lão hán nhặt nàng về vì lòng hảo tâm, mà là để bán lấy một cái giá hời.
Chẳng cả, trời đất tuy lớn, nhưng lấy một nơi nào thể dung cho nàng.
Nàng nhớ nhà ở , là ai, và chính là ai.
Cho đến một ngày, nàng bán thanh lâu, bà tú nâng cằm nàng lên, vẻ chán ghét trong mắt hề che giấu: “Tiếc cho một khuôn mặt xinh thế , mà , khách nhân chắc chắn cái bộ mặt thối .”
Nàng trở thành Oanh Oanh trong Xuân Hương lâu, mỗi ngày học hát khúc và tập các động tác uốn dẻo khó nhằn, còn học cả những thủ đoạn hầu hạ nam nhân.
Mỗi khi ngủ, cảm giác đau đớn cơ thể, sự co rút của cơ bắp ngoài tầm kiểm soát của nàng, mới khiến nàng cảm thấy còn đang sống.
Xuân Hương lâu cũng những cô nương bướng bỉnh chịu tiếp khách, nhưng bà tú thừa thủ đoạn và biện pháp.
Việc thường xuyên quan sát quá trình những cô nương đó ngược đãi cũng là bài học bắt buộc của họ, vì như mới khiến các cô nương lời.
Có một ngày nàng thấy một xác, một xác còn tứ chi, nhưng vẫn còn thoi thóp một thở.
Được Xuân Hương lâu mua về, chính là để thỏa mãn một khách nhân sở thích quái đản.
Mèo Dịch Truyện
Giờ đây nữ nhân cuối cùng dầu cạn đèn tắt, chỉ còn một thở cuối cùng, các cô nương trong Xuân Hương lâu đều chạy tới xem.
Oanh Oanh chỉ một cái liền nhận nữ nhân , đó chính là nàng!
Hóa nàng là Oanh Oanh, nàng cũng là Đại Nha, nàng tên là Chu Mạn Xuân.
Tất cả ký ức giống như thủy triều tràn về trong não bộ, đầu nàng đau đớn như nổ tung.
Nàng dám ngất , nàng trừng lớn đôi mắt chằm chằm xác .
Mẹ nhận nàng, lẽ sự hành hạ suốt nhiều năm qua, bà sớm còn ý thức của một bình thường nữa .
Chỉ là khi c.h.ế.t, ánh mắt rã rời của đối diện với nàng, trào những giọt nước mắt nhục nhã và cam tâm, c.h.ế.t nhắm mắt mà nàng.
Từ ngày đó trở nàng trở nên nhạy cảm, sợ hãi, sợ chính sẽ c.h.ế.t giống như .
Nàng nỗ lực luyện tập các loại kỹ xảo, mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác đều luyện ngàn , mài giũa vạn .
Trong vị huyện thái t.ử nhiệm kỳ ban thưởng cho mấy vị lão hương trong huyện, gọi mấy vị cô nương ở Xuân Hương lâu tới múa hát trợ hứng.
Nàng liền nhận ngay kẻ gần huyện thái t.ử nhất, kẻ thủ c.h.ặ.t hạ đầu cha nàng, hạ lệnh g.i.ế.c sạch tất cả đàn ông, xé nát y phục của nàng, và bắt tỷ tỷ của nàng.
Chính là vị đại hương hiện nay, Điền đại thiện nhân, Điền Vĩnh Phúc.
Dựa cái gì?
Dựa cái gì chứ?
Ông trời ơi dựa cái gì mà như ?
Hắn tên cướp g.i.ế.c chớp mắt, mà xoay một cái liền trở thành lão gia hương kính trọng.
Hắn thường xuyên dựng lán phát cháo, cứu tế nghèo, bắc cầu đường, chỉ cần Điền lão gia khỏi cửa, ai ai mà giơ ngón tay cái lên khen ngợi một tiếng Điền lão?
Kẻ là một con ác quỷ đeo mặt nạ thiện nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-64-xuan-nuong-chu-man-xuan.html.]
Chu Mạn Xuân mang theo hận thù ngút trời chằm chằm kẻ mắt, cơ thể nàng giống như một ngọn lửa ngừng thiêu đốt.
Nàng Điền Vĩnh Phúc với ánh mắt đầy nguy hiểm, từ lúc bắt đầu nhảy múa, ánh mắt nàng từng rời khỏi nam nhân .
Một điệu múa kết thúc, Chu Mạn Xuân “vô tình” ngã lòng Điền lão gia.
Những bài luyện tập chủ đích về từng cái liếc mắt nụ giúp nàng thu hút Điền lão gia trong điệu múa .
Có lẽ là do ánh mắt nàng quá đỗi tấn công kích phát d.ụ.c vọng nam nhân của lão, cũng lẽ do những tiếng hò reo xung quanh hun đúc bầu khí trở nên mập mờ.
Dựa những kỹ xảo học ở Xuân Hương lâu, nàng nhanh ch.óng trở thành sủng của Điền lão gia.
Từ đó về , thế gian còn Chu Mạn Xuân nữa, chỉ Xuân nương.
Động lực để nàng sống tiếp chỉ báo thù, nàng tự tay hạ sát kẻ thù.
Có lẽ Điền lão gia tuổi tác cao, tâm tính cũng mềm yếu , bắt đầu nghĩ cách vạch rõ ranh giới với đám thổ phỉ , thậm chí thực lòng một việc thiện, mỗi ngày đều định giờ lên hương trong Phật đường, ngày rằm mùng một đều ăn chay.
Điền lão gia vốn là "găng tay trắng" của đám thổ phỉ, những năm cướp đó, bọn chúng cướp ít tài vật.
Rất nhiều thứ biến thành tư sản của Thiện Điền trang, vận hành xong xuôi, bọn chúng thể cần sống những ngày tháng l.i.ế.m m.á.u đầu đao nữa.
Gửi một hậu sinh tư chất khá khẩm tới học đường sách, tương lai thi cử công danh, còn thể che chở cho những khác.
Chu Mạn Xuân đến mức nước mắt chảy , đây chính là chuyện nực nhất mà nàng từng qua.
Nàng nếu Điền lão gia chính là "Trí Đa Tinh" trong đám thổ phỉ, kẻ thúc đẩy và thực hiện kế hoạch chuyển đổi từ phỉ tặc sang lương dân bước hoạn lộ, hẳn nàng sẽ cảm thấy Điền lão gia thực sự là một nam nhân nho nhã phong lưu.
Nàng thể giương mắt kẻ thù sống ngày càng hơn đây?
Nàng khổ tâm mua chuộc nha bộc dịch bên cạnh y, ngừng dò la hành tung hàng ngày của Điền lão gia.
Mọi đều tưởng rằng tất cả những gì nàng đều là để tranh sủng.
Sau bao nỗ lực mệt mỏi, cuối cùng nàng cũng phát hiện bí mật của Điền lão gia, y thoát ly khỏi đám thổ phỉ .
Y tẩy trắng , biến thành một phú thực thụ, vợ hiền , nắm giữ gia sản vô .
Cuối cùng nàng cũng đợi một thời cơ, nàng cấu kết với Tam đương gia Hắc Diêm Vương. Nàng vốn tưởng Hắc Diêm Vương cũng vì nhan sắc của mà mê đắm, để nàng thể xoay vần giữa hai nam nhân.
Ai ngờ vị Tam gia thích nam nhân, ở bên nàng chẳng qua chỉ là diễn kịch qua loa.
Nàng thực sự bí mật của bọn chúng, hơn nữa còn chuyển phần lớn tài sản của Thiện Điền trang.
Thế nhưng, nàng vẫn vì Hắc Diêm Vương mà bại lộ.
Trong những thời khắc tối tăm thấy ánh mặt trời nơi mật thất, nàng chịu đựng những màn t.r.a t.ấ.n phi nhân tính, nhưng nàng vẫn giữ vững ý niệm thà c.h.ế.t cũng giao tài sản đó.
Nàng mang theo tất cả tội ác , lặng lẽ biến mất như ?
Thật đáng tiếc, cách nào cùng bọn chúng đồng quy vu tận, phụ , mẫu , ca ca, tỷ tỷ liệu trách nàng ?
Diêu Nhiên cẩn thận giúp Chu Mạn Xuân tẩy rửa thể, nhiều vết thương thâm đen và bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Thậm chí vết thương còn nhiều dòi trắng đang ngọ nguậy, Diêu Nhiên nén cơn buồn nôn, cẩn thận xử lý những thứ bẩn thỉu .
Nhìn Chu Mạn Xuân gầy trơ xương, trong mắt chẳng còn chút sức sống, giống như một cái xác hồn, lòng nàng trào dâng một cảm giác bất lực mãnh liệt.
Chu Mạn Xuân Hàn Yến Hòa sắp xếp tại Dưỡng Tế viện. Vị huyện lệnh đó từng quan tâm đến nơi , giờ đây năm mất mùa qua mùa đông đầu tiên.
Có thể hình dung môi trường ở Dưỡng Tế viện ác liệt đến mức nào, bên trong chỉ một lão bà mù một mắt, hàng ngày quét dọn viện, huyện nha mỗi tháng đưa tới một ít củi gạo.
Ở đây ngay cả một chiếc giường t.ử tế cũng , gì đến chăn đệm để sưởi ấm qua mùa đông.
Diêu Nhiên Chu Mạn Xuân đang cỏ khô, khẽ thở dài một tiếng thật sâu.
Chu Mạn Xuân còn động lực để sống tiếp, Diêu Nhiên nhờ Ngô Kiều Nguyệt lấy một ít t.h.u.ố.c dùng cho nàng, nhưng cũng chỉ là duy trì dấu hiệu sự sống mà thôi.
dựa cái gì chứ? Kẻ ác đền tội, chẳng lẽ những hại cũng c.h.ế.t ?