Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 69: Ăn bám là vinh quang ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tạ Trọng Cẩn?" Diêu Nhiên một tay kéo , "Ngươi chạy đến nha môn gì?"

 

Đứa trẻ nghịch ngợm gây chuyện gì ? Không lẽ vụ ám sát nào nên chạy đến nha môn tìm bảo hộ đấy chứ?

 

Tạ Trọng Cẩn tuổi còn nhỏ nhưng thở dài một tiếng như cụ non: "Ta nhốt ở cái nơi tối tăm thấy ánh mặt trời , cũng ."

 

Diêu Nhiên: ?

 

Diêu Nhiên nghi ngờ đám ám vệ của thằng nhóc đều là do giới thiệu , ăn lương .

 

Lại , chỗ nào giống như nhốt ?

 

Nhìn mặc đồ gấm vóc lộng lẫy, cổ áo lộ lớp lông chồn, cửa tay áo còn thêu chỉ bạc chìm, mà còn bày bộ dạng đáng thương đòi nàng áo bảo hộ lao động.

 

Đại thiếu gia , ngài thiếu bộ ? Cái suy nghĩ ngớ ngẩn nào khiến ngài thấy áo bảo hộ lao động hơn bộ đồ ngài đang mặc ?

Mèo Dịch Truyện

 

Diêu Nhiên đầy vạch đen mặt, cuối cùng mới đáp một câu đầy chê bai nhưng mất vẻ lịch sự: "Xin nhé! Dì ngươi cũng ở đây, bộ ngươi mặc ."

 

"Cẩn nhi, hồ nháo!" Hàn Yến Hòa kéo Tạ Trọng Cẩn bên .

 

Vẻ mặt lộ sự ngượng ngùng như kiểu gia môn bất hạnh: "Diêu nương t.ử đừng trách, nó chỉ là tò mò thôi."

 

Diêu Nhiên hai : "Hai ...?"

 

"Ồ! Nó là cháu ngoại của , từ nhỏ nó khá với , nên theo đến huyện Thanh Khê sống một thời gian." Hàn Yến Hòa giải thích.

 

Diêu Nhiên mỉm lịch sự, ngươi thì cứ tin .

 

"Diêu dì dì, đây là ngũ cữu cữu của , mẫu yên tâm về , nên bảo theo để giám sát... ưm..."

 

Diêu Nhiên mỉm Tạ Trọng Cẩn Hàn Yến Hòa bịt miệng kéo .

 

Còn lịch sự vẫy tay chào tạm biệt theo hướng Tạ Trọng Cẩn rời .

 

Xem ! Hắn đúng là một bậc phụ tôn trọng trẻ con.

 

Đứa trẻ bao! Càng nên để nó bộc lộ nhiều hơn những hành vi ác liệt của mới đúng, Diêu Nhiên thầm mặt quỷ.

 

Thấy đám nha dịch ai nấy đều mặc áo đại y xanh lục quân nhu nhiệt tình tiễn nàng rời khỏi nha môn.

 

Đừng nha, tinh thần hơn hẳn mấy bộ đồ tối màu đây của họ.

 

Diêu Nhiên cưỡi con Truy Phong, một đường xóc nảy về đến nhà.

 

Truy Phong chính là con lừa bướng bỉnh , Diêu Nhiên thấy nó chạy chẳng chậm chút nào, chỉ là thích đột ngột dừng , khiến Diêu Nhiên suýt thì văng ngoài.

 

Buộc Truy Phong góc chuồng gà, Diêu Nhiên còn bồi thêm một cái phát mạnh m.ô.n.g nó.

 

Cứ tưởng nàng dễ bắt nạt lắm hả! Không phân biệt ai là chủ ai là tớ !

 

Diêu Nhiên đe dọa Truy Phong: "Nếu ngươi còn chạy cho hẳn hoi, còn dám xóc như , coi chừng tối nay ăn món lừa nướng đấy."

 

Huấn luyện lừa xong, Diêu Nhiên bước phòng, một luồng khí nóng phả mặt, vặn đúng lúc cơm nước xong xuôi, trong nhà tràn ngập mùi thơm của thức ăn.

 

Diêu Tiền Thụ đang ngoạm từng miếng lớn cơm chan nước canh gà, một bát lớn đầy ắp thịt gà, chẳng thấy mấy nước và cơm.

 

Diêu Nhiên lắc đầu, nhà nàng hiện tại mỗi ngày g.i.ế.c đến bốn năm con gà.

 

Hơn phân nửa đều chui bụng hai kẻ tham ăn .

 

“Mẹ, về ! Khế ước đất của ngọn núi hoang lấy ?” Diêu Tri Tiệp một bên má phồng lên một cục lớn, trong miệng đang ngậm một quả đào.

 

Diêu Nhiên trái cây bàn đào, hồng táo, dâu tây và cả thanh long cắt sẵn, nàng khỏi kinh ngạc hỏi: “Chỗ trái cây ?”

 

“Bà nội cho đó ạ! Bà nội những loại quả đều màu đỏ, tượng trưng cho sự hồng hỏa, còn để cho Diêu Tiền Thụ bổ sung sắt.”

 

Diêu Tri Tiệp và Diêu Tiền Thụ cùng nghiêng đầu nàng, “Mẹ, quên mất bà nội thể cho chúng con đồ ăn ngon ?”

 

“Không ! Con chẳng qua đó , bà nội gửi tới đây?” Diêu Nhiên xong liền thấy Diêu Tiền Thụ hướng về phía nàng lộ nụ giả tạo tiêu chuẩn quốc tế khoe tám chiếc răng.

 

“Có là ngươi ?” Diêu Nhiên nhẹ nhàng nhéo một bên tai Diêu Tiền Thụ, “Ngươi bây giờ thể khỏe ? Không cho ngươi cử động ? Vạn nhất vết thương rách , bên cạnh thì hai đứa thế nào?”

 

Diêu Nhiên kiểm tra vết thương cổ Diêu Tiền Thụ, thấy gì đáng ngại, đều kết vảy cả .

 

Diêu Nhiên lấy điện thoại , lật đến tấm ảnh chụp một chú ch.ó trắng lớn trong album, đưa tới mặt Diêu Tiền Thụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-69-an-bam-la-vinh-quang.html.]

 

“Ngươi xem đây là ai? Ngươi còn ấn tượng gì ?” Diêu Tiền Thụ thấy ảnh, hai tai dựng lên, lộ nụ giả tạo tám chiếc răng.

 

Bị Diêu Nhiên chằm chằm rời mắt, nó càng thêm ngượng ngùng, ánh mắt đảo liên hồi, chính là dám thẳng mắt Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên thật sự vung một bạt tai tới, nàng đem tấm ảnh dí sát mặt Diêu Tiền Thụ, “Ngươi xem thấy quen ? Ngươi ? Cái mặt già của đều ngươi cho mất sạch .”

 

Diêu Tiền Thụ dùng chân che khuôn mặt lớn của nó, vẻ chột .

 

“Ngươi xem ngươi đó, gì mà gấp gáp thế, ai cấp sắc như ngươi ? Hửm?”

 

Đột nhiên Diêu Nhiên như đốn ngộ, nàng chống cằm: “ cũng , nếu ngươi gấp như thế, miếng thịt chắc ăn miệng.”

 

Diêu Nhiên vốn còn khiển trách Diêu Tiền Thụ một phen, nhưng càng nghĩ càng thấy con nhà chịu thiệt.

 

Vả đôi bên đều tình nguyện, duy nhất đồng ý chính là phụ nhà thôi.

 

Diêu Nhiên vốn dĩ ở chỗ Hàn Yến Hòa rước một bụng tức, khó lắm mới nhịn về đến nhà, giờ nghĩ kỹ !

 

Hình như, cái , ! nhỉ!

 

Diêu Nhiên xoa cằm trơn nhẵn của , nghiền ngẫm bản chất của sự việc .

 

Tuy nhiên Diêu Nhiên vẫn nhắc nhở một câu: “Nhạc phụ tương lai của ngươi vẫn còn đang giận ngươi đó, lên huyện thành ngươi đừng lượn lờ mặt ông , vòng qua mà tránh, nếu ông thấy ngươi trút giận lên ngươi thì .”

 

Hàn Yến Hòa giận thì cứ để ông tự tiêu hóa ! Kiên quyết thể để con nhà bao cát trút giận .

 

“Mẹ, tại nhạc phụ giận ạ? Nhạc phụ giận thì sụp đổ ? Hay là sẽ phun trào núi lửa ạ?” Diêu Tri Tiệp tấm ảnh ch.ó trắng điện thoại, nàng xem tranh truyện nên núi lửa sẽ phun lửa.

 

Chao ôi! Diêu Nhiên bây giờ đối mặt với "mười vạn câu hỏi vì " thật sự là bại trận .

 

Quả nhiên khi Diêu Nhiên giải thích xong, thực sự câu hỏi tiếp tục chờ đợi nàng, nàng cũng một phụ gây mất hứng.

 

Kết quả là vẫn tìm một cái cớ để trốn gian.

 

Diêu hữu tiền, Diêu khoái lạc.

 

Diêu Mỹ Lệ: 【 Nhìn giang sơn mà đ.á.n.h hạ . 】

 

Kèm theo ảnh chụp khế ước đất của ngọn núi hoang.

 

Diêu Kiến Lập: 【 Đây chính là khế ước đất thời cổ đại ! Trông chính thức đấy! Diện tích và vị trí địa lý đều chi tiết. 】

 

Một Vầng Trăng Khuyết: 【 Thật dám nghĩ tới, chỉ mấy vạn tệ mà mua cả một ngọn núi. 】

 

Diêu Kiến Lập: 【 Cha bên một bản báo cáo phân tích tính khả thi về việc khai khẩn núi hoang trồng cây ăn quả, cha gửi con xem thử. 】

 

Kèm theo tệp tin word.

 

Diêu Nhiên mở tệp tin , nhanh ch.óng lướt qua một lượt.

 

Tôn chỉ chủ yếu vẫn là tiên phong trồng một loại cây chịu hạn, chịu lạnh , như táo Hàn Phú, đào vàng, dâu tằm, bao gồm cả một loại hạt như hạt óc ch.ó và hạnh nhân.

 

Đây là những loại cây giá trị kinh tế dễ quản lý, hơn nữa dễ sống, cây giống cũng rẻ.

 

Nếu tính đến vấn đề vận chuyển về , cũng như việc bảo quản trái cây, thể đồ hộp, hoặc hoa quả sấy khô.

 

Dâu tằm ngoài quả khô, nước ép, lá dâu còn thể dùng để nuôi tằm.

 

Khu vực sườn dốc thoai thoải gần chân núi thể trồng đào vàng, lên cao hơn một chút là táo, dâu tằm, và cuối cùng là các loại hạt.

 

Nếu tính theo định mức 50 cây mười mẫu, ngọn núi của Diêu Nhiên rộng đúng tám vạn mẫu, bộ ngọn núi cần trồng quá dày đặc, thể trồng 40 vạn gốc cây ăn quả.

 

Diêu Nhiên thấy con liền ngất xỉu cho xong, nhiều cây như , tiền trong thẻ của nàng hình như đủ !

 

Hơn hai triệu tệ mới tài khoản, dường như mọc thêm cánh sắp bay mất.

 

Tài lực của nàng chỉ đủ trồng tám vạn gốc cây thôi!

 

Hu hu hu, nàng thật sự khai khẩn núi hoang trồng cây ăn quả tốn đến cả chục triệu tệ?

 

Diêu Nhiên cảm thấy chuyện "ăn bám cha " mà, , càng bám càng thấy hạnh phúc, điều đó chứng tỏ nàng sủng ái!

 

Diêu Mỹ Lệ: 【 Cha nguyện ý đầu tư một phần ? Hoặc là tiếp tục cứu trợ hộ nghèo một chút ạ? 】

 

 

Loading...