Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 73: Đại Hoa biến hình ký ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Nhiên chút buồn lòng, nhưng thời cổ đại chính là như , cứ đến mùa đông là sẽ nhiều c.h.ế.t, dù tạm thời đến mức đổi con mà ăn.

 

hiện tại bách tính sống khốn đốn, chỉ đang vật lộn lằn ranh nghèo đói, nỗ lực cầm cự qua mùa đông .

 

Diêu Nhiên vô thức tới huyện nha, nghĩ thầm đến đây , thăm con dâu tương lai của cũng , nàng thẳng tới gian viện ở phố nha môn.

 

Gõ cửa, mở cửa chính là Hồ tẩu t.ử nấu cơm, dạo chăm sóc Sương Ảnh đang mang thai.

 

Sương Ảnh sắp sinh , thật chẳng lúc lành gì! Sinh mùa đông giá rét thế , chăm sóc khéo một chút là ch.ó con khó mà sống sót.

 

Diêu Nhiên để cho nó một ít dưỡng chất và thịt, giao cho Hồ tẩu t.ử, để cho họ một ít đồ ăn rời .

 

Trước khi rời khỏi huyện Thanh Khê, Diêu Nhiên ghé qua Bách Thảo Đường một chuyến, để bộ bánh nướng còn dư của phần canh dê, một ít đồ ngọt cùng một tảng thịt lợn lớn chỗ Tiền nương t.ử.

 

Sau đó nàng phi thẳng cổng thành.

 

Đến cổng thành, bọn Lưu Lai Uông chờ sẵn chân tường thành từ sớm, xe chất một ít đồ Tết, chỉ chiếm một diện tích nhỏ.

 

Lính canh cổng thấy Diêu Nhiên liền nhiệt tình chào hỏi: "Diêu nương t.ử về nhà đấy ?"

 

Diêu Nhiên đáp: "Phải ! Hôm nay bận bịu cả ngày, giờ về sớm kẻo lát nữa trời tối đường đêm."

 

Một bên cạnh lên bầu trời, tuyết vẫn đang rơi dày, kìm thở dài: "Cái thời tiết quái quỷ , hoặc là rơi, hoặc là rơi dứt, chẳng bao giờ mới chịu thôi."

 

Một khác gật đầu phụ họa: " thế đấy, cũng may áo bông của Diêu nương t.ử, năm chúng đều đổ bệnh cả lượt, nếu thiếu còn mang bệnh mà gác, tay chân đều nứt nẻ vì lạnh."

 

"Hì hì, sợ Diêu nương t.ử chê, nhà chúng buổi tối ngủ còn dùng đại y đắp lên , ấm áp hơn nhiều."

 

Diêu Nhiên vui, ít nhất thì những thứ nàng tặng cũng ơn.

 

Trên đường về, Lưu Lai Uông đút hai tay túi áo, đầu đội mũ da ch.ó, một bên nách kẹp ô, hứng gió suốt một quãng đường nên cũng chút sổ mũi.

 

Trên đường ít dắt díu cả gia đình đang về phía huyện nha: "Sao đường đông thế ?" Diêu Nhiên nhịn thốt lên một câu.

 

Chẳng ngờ Lưu Lai Uông : "Chẳng còn cách nào khác! Trận tuyết đến gấp mạnh, nhà cửa của nhiều còn nữa, c.h.ế.t nhiều , đây là họ tìm đến các chùa chiền và am ni cô, muộn là còn chỗ trú chân . Thôn chúng năm nay hơn năm nhiều. Diêu nương t.ử ở các thôn khác nên đấy thôi."

 

Ngày lành hưởng bao lâu thì bỏ nhà bỏ cửa mà .

 

Trên đường một kẻ buôn kéo theo một chiếc xe ngang qua họ, xe đa phần là những đứa trẻ và phụ nữ gầy gò yếu ớt.

 

"Diêu nương t.ử, y phục của các quan sai ở huyện nha đều là do tặng?"

 

" , y phục họ mặc chất liệu và thứ nhồi bên trong đều là bông vải. Muốn thử xem bông vải thực sự giữ ấm nên mới tặng cho họ."

 

Lưu Lai Uông kích động : "Ấm chứ! Chắc chắn là ấm, qua là thấy ấm áp lắm ."

 

"Thứ đó còn ? Ta mua một bộ." Lưu Lai Uông hỏi.

 

Lưu Phúc Điền bên cạnh là cháu họ của Lý chính, bình thường ít qua với Diêu Nhiên, nhưng là khá hoạt ngôn.

 

"Ta cũng mua một bộ, bộ đồ đó trông thật, nhưng nếu đắt quá thì tạm thời mua ."

 

"Tạm thời còn nữa. Chủ yếu là chỗ đồ cũng ít, mấy nghìn cân đều đưa hết cho Hàn đại nhân , ngài định thế nào thì rõ."

 

Thấy ánh mắt chút thất vọng của hai , nàng tiếp: "Cha đang tìm kiếm hạt giống bông vải, chút tin tức , nghĩ sớm thôi chúng thể trồng bông, đến lúc đó mùa đông chỉ áo bông mặc mà còn chăn bông đắp."

 

Lưu Lai Uông rạng rỡ hiện rõ những nếp nhăn: "Đến lúc đó Diêu nương t.ử đừng quên thôn chúng nhé! Chỉ cần bán cho chúng ít hạt giống là ."

 

"Chắc chắn thôn Liễu Khê sẽ trồng đầu tiên."

 

Trong lúc trò chuyện, mấy về tới thôn Liễu Khê, họ tháo bộ yên cương Truy Phong xuống.

 

Diêu Nhiên nhảy lên lưng Truy Phong, cái gã bắt đầu giở chứng xốc nảy.

 

Diêu Nhiên trực tiếp vỗ cho một cái, đe dọa: "Ngươi đừng chọc , sắp Tết , nếu biến thành món ăn bàn thì ngoan ngoãn lời cho ."

 

Một một lừa hục hặc với , tới nhà Tiền bà bà, Diêu Nhiên lấy từ trong gian một miếng thịt mỡ.

Mèo Dịch Truyện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-73-dai-hoa-bien-hinh-ky.html.]

 

Trước tiên nàng Đại Hoa, cô bé một trong góc, cả lấm lem bẩn thỉu, cũng năng gì.

 

Thấy Diêu Nhiên, mắt cô bé sáng lên, vội vàng hỏi: "Diêu di, nương và con ?"

 

"Họ ở y quán trong huyện thành, Mộc Căn thương nhẹ, nhất là ở đó hai ngày, con yên tâm ! Ở đó đại phu, họ ở trong y quán sẽ chăm sóc."

 

Diêu Nhiên xoa đầu cô bé, cúi xuống thẳng mắt cô: "Vai và đầu con còn đau ?"

 

Đại Hoa gật đầu, lắc đầu, đó cúi đầu im lặng, trông vô cùng đáng thương.

 

Diêu Nhiên mỉm : "Con lúc thì gật đầu lúc thì lắc đầu, chẳng con đau đau nữa."

 

Tuy nhiên nàng ép buộc Đại Hoa, đưa miếng thịt lợn cho Tiền bà bà: "Tiền thẩm t.ử, cứ phiền thẩm mãi, chút thịt thẩm cầm lấy !"

 

Tiền bà bà thường xuyên giúp Diêu Nhiên trông trẻ, đây đối với những thứ Diêu Nhiên đưa còn từ chối một phen, giờ cũng vui vẻ nhận lấy.

 

"Không phiền, gì mà phiền . Đều là xóm giềng cả, chỉ tội nghiệp Tiền thị, một đàn bà nuôi hai đứa trẻ, nay gặp chuyện , ôi..."

 

"Không , chuyện sẽ lên thôi. Ta với Tiền tỷ tỷ , để Đại Hoa sang nhà ở, con bé thương tích còn thể chăm sóc, thẩm tuổi cao gánh vác nổi."

 

Diêu Nhiên dắt Đại Hoa về Diêu gia, trong nhà hai đứa nhỏ mong ngóng ngoài từ lâu.

 

Từ đằng xa thấy hai cái đầu tròn xoe ló , Diêu Nhiên gọi hai đứa: "Hai con chạy ngoài gì? Bên ngoài tuyết rơi lớn thế , ốm thì ?"

 

Ngay khi Diêu Nhiên cất tiếng, Diêu Tiền Thụ như con thỏ, nhảy nhót tuyết chạy về phía nàng.

 

Diêu Tri Tiệp cũng reo lên một tiếng, tung tăng chạy tới chỗ Diêu Nhiên.

 

"A nương! A nương! Người về ."

 

Hai đứa nhanh ch.óng chạy tới mặt Diêu Nhiên, Truy Phong cũng hưng phấn lắc đầu, còn phát mấy tiếng lừa kêu cao v.út.

 

Đại Hoa nắm tay Diêu Nhiên chút rụt rè, Diêu Tri Tiệp mỉm nghiêng đầu chào Đại Hoa: "Đại Hoa tỷ tỷ."

 

Đại Hoa mỉm một cách gượng gạo và lịch sự, cũng gì mà tiếp tục cúi đầu.

 

Diêu Tiền Thụ ngửi ngửi Đại Hoa điên cuồng vẫy đuôi với Diêu Nhiên.

 

Diêu Nhiên dẫn theo đủ loại sinh vật trở về Diêu gia.

 

Nàng nhốt Truy Phong cạnh chuồng gà , cho nó thêm ít cỏ khô, đắp cho một tấm t.h.ả.m.

 

Sau đó dẫn hai đứa nhỏ và một con ch.ó gian chính, bước phòng Đại Hoa cảm nhận một luồng khí nóng phả mặt.

 

Trong phòng ấm áp đến mức nàng thể tưởng tượng nổi, hơn nữa còn mang theo một mùi hương mà nàng hề đến.

 

Có hương hoa, hương trái cây, một mùi hương ngọt ngào tả xiết.

 

Đại Hoa bỗng chốc khựng ở cửa, hai bàn chân vô thức giẫm qua giẫm , khiến đôi giày vốn lấm bùn của nàng càng thêm bẩn thỉu.

 

Ngay chỗ nàng rơi rớt ít dấu bùn đất.

 

Nhìn sàn nhà sạch sẽ ngăn nắp trong phòng, gian đường chính rộng, chia thành mấy khu vực, trong đó hai khu vực đều trải t.h.ả.m.

 

Đại Hoa gọi tên cái sàn nhà đó là thứ gì, nhưng nó sáng loáng khiến nàng cảm thấy giẫm lên đó là một tội .

 

Diêu Nhiên ngoảnh thấy sự lúng túng của Đại Hoa, nàng cúi xuống cô bé: "Đại Hoa đang nhớ nương và ? Không , để Tiểu Tiệp chơi cùng con, con bé nhiều đồ chơi lắm, để nó dẫn con chơi."

 

"Gian chính nhà giày đấy." Diêu Nhiên chủ động cởi giày, quả nhiên lấy từ bên cạnh một đôi dép lê .

 

Diêu Tri Tiệp cũng lấy từ bên cạnh hai đôi giày, tự một đôi, đưa cho Đại Hoa một đôi: "Đại Hoa tỷ tỷ cho tỷ ."

 

Đại Hoa cứ bất động ở cửa, khí chút gượng gạo.

 

Diêu Nhiên thở dài, đứa trẻ sắp tham gia một cuộc "biến hình ký" , e là mất một thời gian để thích nghi.

 

 

Loading...