Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 80: Thị trường của người bán ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Yến Hòa phối hợp gật đầu: "Hôm nọ rau xanh Diêu nương t.ử gửi tặng bản quan cũng nếm thử , nhớ bản quan ăn rau tươi mùa đông là lúc còn nhỏ dự cung yến, ngờ nhiều năm trôi qua, vinh hạnh nếm hương vị tại chính địa bàn cai quản."
Tống sư gia cũng vuốt râu : "Ta cứ ngỡ thứ ăn hôm đó là tuyệt hảo , ngờ hôm nay thấy nhiều hoa quả xinh tươi thế , thôi thấy vui mắt, tâm tình cũng lên hẳn."
Diêu Nhiên tự lấy từ trong giỏ mấy chiếc dĩa, đưa cho Hàn Yến Hòa và Tống sư gia mỗi một cái: "Những hoa quả là hàng mới về, ngài nhất định bình phẩm một chút."
Trên bàn tiệc bao nhiêu , Diêu Nhiên chỉ đưa cho Hàn Yến Hòa và Tống sư gia, nàng hạng nha hầu hạ khác, ai cũng hưởng.
Hiện tại là thị trường của bán, tư thế tự nhiên đặt lên thật cao.
Cuộc trò chuyện của ba bọn họ dường như coi những kẻ là phông nền, trực tiếp gạt mấy sang một bên.
Hàn Yến Hòa cũng khách khí, mỗi loại hoa quả đều nếm một miếng, mỗi miếng đều cùng Tống sư gia bình phẩm một hồi, nào là mọng nước, nào là tươi ngọt.
Đám mà thèm đến phát điên, coi bọn họ là c.h.ế.t cả ? Ngay cả mời một câu cũng .
"Cái ... cái gọi là gì? Ồ! Nho Sunshine Rose, thật là quá bất ngờ, cứ ngỡ loại nho chín, xanh mướt thế , ai ngờ nó còn ngon hơn cả nho Mỹ Nhân Chỉ bên cạnh, cứ tưởng đang ăn đường phèn ! Đây là loại nho ngon nhất mà từng ăn." Tống sư gia nhịn ăn liền mấy miếng.
Hàn Yến Hòa cũng gật đầu: "Chẳng chút vị chát nào cả, ngày xưa đùa ăn nho nhả vỏ, ăn nho nhả vỏ nho. Không ngờ vỏ nho hôm nay ăn cảm giác giòn mỏng, miệng ngọt lịm, hương vị đậm đà, còn cả mùi hoa hồng, hèn gì gọi là Sunshine Rose."
"Oa~ đây là xoài ? Ta chỉ mới thấy ghi chép trong một cuốn du ký, thơm ngọt mềm dẻo, tan ngay trong miệng, ngờ cũng ăn , còn giữa lúc trời đông giá rét thế , cảm thấy thần tiên cũng chỉ đến thế thôi!"
Mấy vị hương thấy Tống sư gia ăn nhanh như gió, mắt thấy ba hộp hoa quả vơi một nửa, trong lòng mắng thầm lão già bao nhiêu .
Chỉ là còn bất đồng ý kiến với huyện lệnh, giờ đủ mặt mũi mà đưa tay nếm thử.
Mùi thơm ngọt lan tỏa trong khí khiến càng thêm yên, Vương Duyệt thậm chí dùng ánh mắt oán trách Diêu Nhiên, hộ chúng một câu?
Diêu Nhiên như mới phản ứng : "Ồ! Mấy vị lão gia ăn hoa quả dân phụ mang đến, là thích ?"
Vương Duyệt: Thôi bỏ , cô đừng nữa thì hơn!
Hàn Yến Hòa lúc mới với : "Các vị cũng nếm thử quả nhà Diêu nương t.ử xem gì khác so với những loại chúng thường ăn ."
Vương Duyệt cũng chẳng thèm khiêm nhường, cậy trẻ tuổi, nhanh tay cầm dĩa đ.â.m quả nho Sunshine Rose, loại đó sắp Tống sư gia chén sạch .
Những khác thấy Vương Duyệt tay nhanh như , cũng chẳng buồn giữ kẽ, vươn cánh tay dài , mắt trợn ngược như mắt gà chọi, bắt đầu tìm kiếm loại quả ưng ý nhất.
Cái tay run rẩy như Parkinson của Hoàng lão gia bỗng dưng hết run, một chiếc dĩa xâu mấy miếng hoa quả như xâu kẹo hồ lô, lúc mới đưa miệng nhấm nháp.
Vương Duyệt thầm mắng một tiếng: là lão cáo già gian quyệt!
Mùa đông rau xanh hoa quả quý giá bao! Chỉ trong hoàng cung mới một ít, còn chẳng đủ cho hoàng thượng và các vị nương nương chia .
Bây giờ bọn họ ăn cũng coi như là phúc phần , hương vị thế nào quan trọng.
Ban đầu bọn họ tưởng hoa quả chỉ cái mã , đáng quý nhất là kích cỡ đều tăm tắp, là tuyển chọn kỹ lưỡng.
Hàn Yến Hòa và Tống sư gia cũng là đang diễn kịch, phóng đại sự thơm ngon của hoa quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-80-thi-truong-cua-nguoi-ban.html.]
Mãi đến khi ăn miệng, mới hoa quả hóa thể mang theo một chút vị chua nào, hóa thể ngọt lịm đến thế! Ngọt lịm!
Vương Duyệt thực sự ngửa mặt lên trời mà hét lớn, cái còn ngon hơn cả đường chứ! Với một kẻ hảo ngọt như gã, cái vị ngọt thanh ngấy như điểm tâm, tràn ngập hương thơm thanh khiết thực sự quá mê hồn.
Nếu loại quả vị nhạt nhất thì chính là hộp dâu tây, nhưng ai bảo dâu tây nhan sắc cao như ? Lớp vỏ kiều diễm mọng nước, những hạt nhỏ li ti như những mảnh phấn hồng tinh nghịch, viên nào viên nấy đính làn da đỏ thắm mịn màng, khiến kìm mà chạm ngón tay , vị ngọt dễ thấy, dù nhạt cũng khiến yêu thích.
Ngay cả mấy quả cà chua bi cũng mang vị thanh mát vô cùng độc đáo, hề những hương vị đậm đà che lấp, ngược mang theo sức hút riêng chinh phục vị giác của tất cả .
Nếu cả mâm quả tươi đều là những đóa hoa rực rỡ khoe sắc, thì cà chua bi chính là giai nhân kiều diễm thưởng hoa, tôn lên vẻ của , thanh nhã linh động, tựa như một bức tranh mỹ nữ sống động.
Rất nhanh, ba hộp quả tươi bọn họ quét sạch sành sanh, miếng xoài cuối cùng vẫn Vương Duyệt nhanh tay lẹ mắt dĩa trúng, gã nịnh nọt : "Thật ngại quá, miếng xoài cuối cùng thuộc về tại hạ ."
Nói xong một miếng tống miệng, gã híp cả mắt , cảm giác sảng khoái khiến ngũ quan của gã như bay lên.
đột nhiên gã cảm thấy nhói đau, một chút cảm giác sưng và tê rần.
Ban đầu gã định nén sự khó chịu xuống, gã cố gắng phớt lờ cảm giác môi .
cảm giác đó càng lúc càng mạnh, Diêu Nhiên vốn đang cầm chén của nhấm nháp liếc mắt qua.
Trời đất! Đây chẳng là môi xúc xích !
Nàng lo lắng Vương Duyệt : "Vương viên ngoại, môi ngài sưng vù lên , chắc chắn là do miếng xoài nãy, ngài dị ứng xoài , ăn ."
Diêu Nhiên giả vờ lục lọi trong túi, lấy một viên t.h.u.ố.c Loratadine, bảo gã uống .
Rất nhanh Vương Duyệt hồi phục nhiều, sắc mặt cũng còn ửng đỏ bất thường như .
Diêu Nhiên vẫn còn sợ hãi, may mà Vương Duyệt phản ứng quá mạnh, nếu ăn vấn đề gì, hoa quả của nàng hôm nay đừng hòng đường tiêu thụ .
Mèo Dịch Truyện
Diêu Nhiên giải thích: "Có một thể trạng dễ dị ứng, sẽ phản ứng với những loại quả tính kích thích như xoài, thực sự xin , do đây tìm hiểu kỹ tình hình, khiến ngài kinh hãi ."
Vương Duyệt phất tay, vẻ mặt nghiêm túc : "Không , đây vấn đề của xoài, là do ăn ít quá, ăn thêm vài là quen ngay mà."
Diêu Nhiên: ...
Dù gã tình nguyện nhận cái tội , nhưng Diêu Nhiên vẫn sợ ăn c.h.ế.t thì nàng khó lòng thu xếp, nàng vẫn nghiêm mặt : "Vấn đề dị ứng thể coi thường, nếu nghiêm trọng thể mất mạng đấy, Vương viên ngoại nhất nên tránh ăn xoài và các loại đồ ngọt tương tự !"
Vương Duyệt còn đồ ngọt từ xoài, mắt sáng rực lên.
Diêu Nhiên bất lực: Kẻ hết t.h.u.ố.c chữa .
Vương Duyệt quan tâm : "Thân thể của tự ."
là bướng bỉnh lời mà!
"Diêu nương t.ử, tại hạ đại lý bán hoa quả, cô xem phù hợp ? Điều kiện cứ việc đưa ."
Mấy bên cạnh đột nhiên yên, ngờ Vương Duyệt tay nhanh thế, còn nhanh hơn cả tay cướp hoa quả, khiến trở tay kịp.