Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 95: Thay Hoàng viên ngoại xót xa ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Nhiên ở tầng hai hậu viện Kê Mao Phòng quyết toán tiền lương cho nhân viên, còn mười ngày nữa là đến Tết , Diêu Nhiên trong dịp Tết để những nhân công đó chút hy vọng.
Nàng còn chuẩn ba trăm phần quà Tết, ngoài việc cho nhân viên còn để giao thiệp nhân tình.
Đồ đạc nhiều, chỉ là một ít thịt đông lạnh, thực phẩm sắp hết hạn. Đồ tặng cho khách hàng là lạp xưởng, hạt khô, rau củ, mỗi thêm bao lì xì hai trăm văn để lấy may.
Lúc Tiền nương t.ử hớt hải chạy , bưng ấm bên cạnh Diêu Nhiên lên tự rót cho một chén nước.
Uống cạn một , thở phào một cái mới : "Trời ạ! Ta tìm Hoàng viên ngoại bàn chuyện còn mệt hơn ở nhà việc."
Diêu Nhiên , cầm ấm nước rót thêm một chén cho Tiền nương t.ử: "Tỷ thể chủ động tìm ông , còn đàm phán thành công, chứng tỏ tỷ càng lợi hại hơn."
Dạo đều bận rộn, Diêu Nhiên để bọn Tiền, Chu, Vương phụ giúp, họ sẽ lượt quản lý mỗi một cửa tiệm.
Nếu chịu áp lực lớn nhất, bận rộn nhất tuyệt đối kể đến Tiền nương t.ử, nàng hằng ngày học cách quản lý cửa tiệm, bắt đầu chủ động tìm đối tác .
Diêu Nhiên yêu cầu nàng khi khai trương học thuộc ít nhất bốn trăm chữ, mỗi ngày ngoài việc bận rộn bên ngoài, buổi tối về còn theo Tạ Trọng Cẩn học nhận mặt chữ và tính toán, hơn nữa khi ngủ nàng còn sách thêu thùa may vá quần áo cho ba Diêu Nhiên.
Lúc ngủ trong miệng còn lẩm nhẩm bảng cửu chương, nàng nếu quản cửa tiệm thì nàng cũng chẳng còn mặt mũi nào tiếp tục chưởng quỹ.
Đặc biệt là Chu thị và Vương thị hai đều chữ, hơn nữa họ đều từng quản lý sổ sách, sổ sách thu xếp vô cùng rõ ràng.
Tiền nương t.ử áp lực lớn, Diêu Nhiên chẳng hề xót nàng, tuy bóc lột đến mức đường cùng nhưng Tiền nương t.ử vẫn hằng ngày hận thể tận dụng từng phút từng giây.
Diêu Nhiên thúc giục nàng một cách đương nhiên, khoảnh khắc Tiền nương t.ử kiên trì nổi bỏ cuộc, nàng sẽ buông một câu nhẹ tênh khiến Tiền nương t.ử như tiêm m.á.u gà, hệt như một kẻ tư bản hút m.á.u .
Mèo Dịch Truyện
Đây là nguyên văn lời Diêu Nhiên, tư bản chính là bóc lột tối đa giá trị thặng dư, tối đa hóa phần đầu lao động.
Việc trí óc mà Tiền nương t.ử trong đời cộng cũng nhiều bằng mười mấy ngày nay.
Tất nhiên sự tiến bộ của nàng là điều ai cũng thấy rõ, gặp những vị viên ngoại lão gia nàng đều tránh thật xa, giờ nàng thể vì thành tích mà chủ động theo sát khách hàng, cho dù khách hàng đó khó tính đến .
Diêu Nhiên ngược an ủi nàng: "Không , thực hợp tác với Hoàng lão gia, lão đưa giá thì chúng cũng chỉ hợp tác một , đợi cửa tiệm chúng mở , công xưởng xây xong thì đá lão một mạch, tỷ cũng đừng áp lực quá, cứ coi như luyện tay nghề ."
Làm nữ nhân, nhất là một nữ thương nhân thành công, "tra" một chút thì ?
Đây đều nên là kỹ năng cần thiết chứ hả! Hơn nữa cũng họ chủ động! Và cũng thể c.h.ế.t gí ở một chỗ khách hàng , luôn tìm thêm nhiều đối tác phù hợp.
Tiền nương t.ử đắc ý vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c, từ trong vạt áo lôi một bản hợp đồng, trải đưa tới mặt Diêu Nhiên.
Diêu Nhiên tỉ mỉ xem nội dung hợp đồng, kìm khen ngợi: "Ái chà chà~ Tiền đại chưởng quỹ thật sự lợi hại ! Cửa tiệm chúng còn mở mà đơn hàng lớn nhất ký xong . Cái giá Hoàng lão gia đ.á.n.h tỷ đấy chứ?"
Nhìn nụ khép miệng của Tiền nương t.ử, Diêu Nhiên tiếp: "Giờ tỷ Tiền đại chưởng quỹ nữa, tỷ chính là cha nuôi cơm áo của ! Phải ôm c.h.ặ.t đùi tỷ mới , ngoài bàn chuyện ăn đều trông cậy tỷ !"
Tiền nương t.ử trông cả rạng rỡ hẳn lên, quả nhiên kiếm tiền mới là mùa xuân thứ hai của nữ nhân.
"Cô đừng trêu nữa! Lần cứ ôm tâm thế thành công thì cũng xé xuống một miếng thịt. Hơn nữa hàng của chúng , cả nước chỉ một nơi , lão kiếm ít một chút nhưng nước chảy đá mòn mà~"
Diêu Nhiên: "Đây nước chảy đá mòn? Đây là coi Hoàng lão gia như thuê , lợi nhuận thực sự chỉ đủ một chút thôi! Thuần túy là tiền công cực khổ!"
Diêu Nhiên đều kìm mà thấy xót xa cho Hoàng viên ngoại, Tiền nương t.ử tay quá tàn độc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-95-thay-hoang-vien-ngoai-xot-xa.html.]
Diêu Nhiên: "Tối nay một ly chúc mừng, gọi cả hai nàng nữa."
"Được! cũng chỉ tiếp một ly thôi, buổi tối còn học nữa!" Tiền nương t.ử lướt qua kế hoạch thời gian trong đầu một câu như .
Nàng chẳng cần ông chủ vui , nàng học, học, và học.
Tiền nương t.ử hiện tại trong mắt còn vẻ khiếp nhược nơi nương tựa và sự mịt mờ về tương lai nữa, cả tâm trí là công việc, trở thành một kẻ cuồng việc cảm xúc.
Vì đang trong thời kỳ thực tập, Diêu Nhiên trả lương cho nàng, nhưng chia hoa hồng năm phần trăm đơn hàng.
Đơn hàng xong, Tiền nương t.ử dắt theo hai đứa nhỏ xây một tòa nhà lớn cũng chẳng thành vấn đề.
Hai đang chuyện trò rôm rả, Vương nương t.ử gõ cửa bước : "Đông gia, lầu một bà t.ử nhà Mạnh nương t.ử tìm cô."
Trong đầu Diêu Nhiên hiện lên hình ảnh giai nhân đấu phong đỏ tuyệt sắc độc lập ngày hôm đó, Mạnh Thanh Hà.
"Tìm gì? Bàn chuyện ăn? Cho bà lên đây !" Diêu Nhiên thêm một cục than lò sưởi bên cạnh, đặt thêm mấy quả quýt đường lên lò.
Vừa dứt lời, một bà t.ử ăn vận sạch sẽ gọn gàng bước , là quản gia ma ma của gia đình quyền quý.
Dáng vẻ tiến thoái chừng mực, lễ tiết chu , nhưng mang vẻ ưu việt và cách rõ rệt.
Đối phương tiên hành lễ: "Diêu nương t.ử , nương t.ử nhà mới đến, nghĩ thấy năm hết Tết đến, ngày mai tổ chức một buổi tiệc , quen với các vị gia quyến ở huyện Thanh Khê, kính mời Diêu nương t.ử đến huyện nha tương hội."
Nói đoạn đưa lên một tấm thiệp mời.
Diêu Nhiên đón lấy xem qua, Mạnh Thanh Hà định giở trò gì đây?
Người đưa thiệp, nàng tự nhiên cũng nhận lời, chẳng lẽ cô còn ăn thịt nàng chắc?
Sau khi bà t.ử đó rời , Vương thị liền nhịn hỏi: "Nghe Mạnh tiểu thư dường như là vị hôn thê của huyện lệnh đại nhân, cô tìm cô gì?"
Diêu Nhiên: "Tỷ ai thế? Hàn đại nhân đào vị hôn thê? Đừng bừa nhé! Danh dự của con gái nhà quan trọng lắm."
Vương thị và Tiền thị trao đổi ánh mắt, hai tâm chiếu bất tuyên cảm thấy Mạnh nương t.ử đến chẳng ý .
Lúc Chu thị cũng đẩy cửa bước , tiên Diêu Nhiên từ xuống một lượt mới : "Ta tiểu kiều thê của huyện lệnh đại nhân đến tìm cô gây phiền phức ?"
Diêu Nhiên che mặt: "Các tỷ đừng quá đáng thế ! Người còn gì ! Các tỷ thì truyền Mạnh tiểu thư là vị hôn thê của Hàn đại nhân, hừ! Đến chỗ tỷ thì thành tiểu kiều thê của Hàn đại nhân luôn ! Có thể nghiêm túc chút !"
Chu thị vẻ mặt giận sắt thành kim: "Chúng chẳng lo cho cô ! Cô tìm cô chắc chắn là mục đích mà!"
Vương thị gật đầu: " ! Vạn nhất ức h.i.ế.p cô thì thế nào?"
Tiền thị: "Lại còn thổi gió bên gối với Hàn đại nhân nữa, cô còn lăn lộn thế nào ở huyện Thanh Khê đây?"
Diêu Nhiên mặt đầy vẻ mịt mờ, nàng hiểu: "Mối quan hệ của hai họ gác bàn, tại nhắm ? Ta chỉ là một nông phụ bình thường, chút chuyện kinh doanh nhỏ, thế cũng khiến đỏ mắt ? Không đúng nha! Cái việc ăn của một phần cổ phần của huyện Thanh Khê mà! Hàn đại nhân nhà chẳng lý do gì để chèn ép ."
Ba suýt chút nữa lời của Diêu Nhiên cho tức đến ngửa .