Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:10:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà già họ Triệu cũng chen lên phía .”

 

Bác sĩ thở phào một cái, :

 

“Không nặng lắm."

 

Mọi :

 

“Hả???"

 

Bác sĩ:

 

“Vấn đề lớn."

 

Mọi :

 

“Hả???"

 

Vấn đề... lớn?

 

Người hộc cả m-áu mà còn bảo vấn đề lớn ?

 

Cái đầu thì sưng vù lên như đầu heo mà còn bảo vấn đề lớn ?

 

Còn nữa, đ-ánh đến mức còn chút sức lực nào, mà là vấn đề lớn ?

 

Có lẽ là biểu cảm của quá rõ ràng, cũng lẽ bác sĩ vốn định tiếp, ông bình tĩnh nhưng cũng thoáng chút nhẹ nhõm, :

 

“Người cả, hộc m-áu là vì gãy ba cái răng.

 

Chút nữa trồng răng .

 

Ngoài những vết thương trông thì vẻ nghiêm trọng, nhưng là vết thương phần mềm thôi, chuyện nhỏ.

 

cái dạng thì thực chất cũng chỉ tính là thương tích nhẹ."

 

Nói đến đây, bác sĩ còn mang theo vài phần tò mò hỏi:

 

“Các ai đ-ánh ?

 

Cái giỏi thật đấy, trình độ đấy nhé, đ-ánh trúng bất kỳ vị trí trọng yếu nào, nhưng những chỗ đ-ánh khiến cực kỳ đau đớn, khó chịu vô cùng, việc nắm bắt chừng mực thật sự đáng nể, trình độ đấy."

 

Câu cuối cùng thậm chí còn mang theo vài phần thán phục.

 

Họ cũng từng tiếp nhận ít ca đ-ánh nh-au, nhưng cái kiểu đ-ánh cho nghiêm trọng thế mà tính sát thương lớn thì thật sự quá hiếm thấy.

 

Mọi :

 

“..."

 

Bà Hoàng:

 

“Không , bác sĩ, ý ông là gì hả?

 

Con trai chịu khổ như mà ông dùng cái giọng điệu đó là !"

 

Bác sĩ:

 

“Ồ, cũng ý gì khác, , các thủ tục nhập viện , nghỉ ngơi nửa tháng, các thể về nhà dưỡng thương hoặc ở bệnh viện dưỡng thương, tất nhiên khuyên nên viện, dù thì những chỗ thương cũng khá nhiều, về nhà nếu chẳng may va chạm nhẹ thôi cũng sẽ cho việc phục hồi, nhưng ở đây thì hơn nhiều.

 

Có vấn đề gì chúng cũng thể xử lý kịp thời."

 

Bà Hoàng:

 

“Cái ..."

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Bà Hoàng, là cứ viện , bà chỉ mỗi m-ụn con trai thôi, dù thì bình phục mới là quan trọng nhất."

 

Bà Hoàng vốn đang xót tiền, thì lập tức hạ quyết tâm, đúng đúng đúng, vẫn là con trai quan trọng hơn, bà chỉ mỗi m-ụn con trai thôi, là mầm non độc nhất đấy.

 

Bác sĩ:

 

“Vậy , các thủ tục nhập viện đưa phòng bệnh ."

 

Ông rời , trong miệng còn tự lẩm bẩm:

 

“Có trình độ, thực sự trình độ!

 

Chuyên nghiệp thật đấy!"

 

Một đám :

 

“..."

 

Hóa ông còn thấy ngưỡng mộ nữa cơ ?

 

Bà già họ Triệu mím môi, cảm giác trong lòng lúc là gì, nhưng bà , con điên sở dĩ là con điên thì đúng là đủ lợi hại thật.

 

Cái thứ mà gọi là thương tích nhẹ ?

 

tin, bà tin chút nào hết.

 

Nói cũng , nhà ai thương tích nhẹ mà viện nghỉ ngơi nửa tháng cơ chứ.

 

Bà già họ Triệu im lặng, bọn Mã Chính Nghĩa cũng im lặng theo.

 

Họ cũng thể hiểu nổi, cái thật sự là thương tích nhẹ chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-117.html.]

 

Đã thành thế !

 

Thành thế cơ mà!

 

Đây mà là vấn đề lớn ?

 

mà, Mã Chính Nghĩa vẫn còn việc chính , ông hỏi:

 

“Bà Hoàng, Hưng Phát nhà bà thành thế , tìm công an ?

 

Hay là đợi Hưng Phát tỉnh hãy ?"

 

Bà Hoàng lúng túng.

 

trông thì vẻ ghê gớm đấy, nhưng thực chất chẳng chút bản lĩnh nào, đến lúc thực sự cần quyết định thì chẳng nên trò trống gì.

 

“Cái ..."

 

nghĩ một chút :

 

“Vẫn là đợi ông già nhà về , thì đợi Hưng Phát tỉnh ."

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Được."

 

Không đưa thêm ý kiến nào, cũng thêm lời thừa thãi nào nữa.

 

Còn về chuyện đêm hôm khuya khoắt lão Trương ở nhà mà chạy , đều ăn ý ai hỏi lấy một câu.

 

Đó chính là cuộc sống của đàn ông độc mà.

 

Trái bà già họ Triệu thì miệng cứ lầm bầm:

 

“Cái lão già đắn chắc chắn là Bát Đại Hồ Đồng , con trai sống ch-ết mặc bay cũng ngoài ăn chơi trác táng, cũng sợ rước một đống bệnh dơ báy , đúng là cái thứ xúi quẩy."

 

Mọi xong, thì trời, thì đất, thì gãi ngón tay, tóm ai bà Hoàng.

 

Bà Hoàng tức đến nổ mắt, chằm chằm bà già họ Triệu, nếu nãy mới cảnh cáo xong thì bà chắc chắn xông lên đại chiến ba trăm hiệp với bà già họ Triệu .

 

“Bà, bà bà bà... cái đồ miệng quạ nhà bà..."

 

Bà già họ Triệu khẩy:

 

sai , đêm hôm khuya khoắt mà cũng chẳng thấy ở nhà, tưởng ai cũng là kẻ ngốc chắc?"

 

“Bà..."

 

Bà Hoàng định mắng thì Mã Chính Nghĩa ấn vai , ông :

 

“Bà Hoàng, chuyện thể lớn chuyện ."

 

Bà Hoàng sững , lập tức nghĩ đúng là như .

 

Lão Trương nhà bà đêm hôm ở nhà, nếu thật sự truy cứu, nếu thật sự đến nơi nên đến, nếu thật sự... tóm là cũng khó , nhịn thì nhịn thôi.

 

Bà Hoàng hậm hực lườm bà già họ Triệu một cái, tức đến nổ phổi nhưng vẫn nhẫn nhịn.

 

còn chẳng dám khẳng định là lão già nhà .

 

Trên nhiều tiền, nhưng may mà Trương Hưng Phát tiền, nên cũng cần ứng tiền .

 

Trương Hưng Phát con là như , cứ đến cuối tháng phát lương là nhét hết tiền , để khoe khoang để hưởng thụ.

 

Bao giờ tiêu hết thì bao giờ mới thôi, chứ hạng để dành tiền.

 

Vừa vặn còn hơn hai mươi đồng, đúng là đủ dùng .

 

Bà Hoàng cùng đưa phòng bệnh, Trương Hưng Phát vẫn còn đang hôn mê, an ủi:

 

“Bà Hoàng, , bà cũng đừng lo lắng quá."

 

“Phải đấy, bà cứ ở đây trông chừng, nếu chúng thấy bác Trương thì sẽ bảo bác qua đây tìm bà."

 

“À đúng , còn con bé Manh Manh nhà bà nữa, đêm nay cứ để con bé ở nhà .

 

Vợ sẽ trông giúp cho."

 

Mã Chính Nghĩa trúng ngay điểm mấu chốt.

 

bà Hoàng cũng hề cảm ơn, mặt cứ vênh lên như lẽ đương nhiên, :

 

“Được , các hết , đừng ở đây nữa, đừng ảnh hưởng đến con trai nghỉ ngơi."

 

Cái hạng bao giờ cũng là “dùng thì ngọt xớt, dùng nữa thì vứt", lật mặt cũng nhanh thật.

 

Bà già họ Triệu lạnh, kháy:

 

“Các xem , xem cái hạng đó như thế nào chứ?

 

Cái nhà đó việc kiểu như , đ-ánh chẳng là chuyện bình thường ?

 

Hì hì!"

 

Mọi đều tiếp lời, nhưng trong lòng ai nấy đều thầm đồng tình.

 

Bà Hoàng con là kiểu đắc tội với khác mà tự , cùng với bà già họ Triệu thể coi là hai “kẻ gậy gộc" lớn nhất của đại viện , mặc dù bà quậy phá tưng bừng như bà già họ Triệu, nhưng cũng thật sự lòng , đúng là cái loại .

 

 

Loading...