Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:10:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn ăn cỗ ?

 

Sao ăn cho ch-ết luôn ?"

 

Bà già họ Triệu:

 

“Bà cái kiểu gì thế, chẳng chính nhà bà mời khách ?

 

Hối hận thì bảo là hối hận, còn rủa thế?

 

Bà đây là thẹn quá hóa giận !"

 

Ha ha ha, lúc rảnh rỗi bà suy nghĩ kỹ xem nên lời thế nào , giờ dùng đến, quả nhiên là dùng đến !

 

“Nếu bà mời khách thì thôi đừng mời, cũng ai ép buộc nhà bà mời khách , là chính nhà bà tự tung tin mà, thế?

 

Hay là bà cố tình tung tin, đợi ngăn cản cho mời khách?

 

Đến lúc đó bà tiếng thơm giữ tiền ?

 

Bà đúng là tính toán thật đấy!

 

Chúng diễn theo kịch bản của bà, là vật tư khan hiếm thôi đừng mời khách nữa, thế là bà thấy cực kỳ thoải mái ?

 

Hừ!

 

Đã mời khách thì đừng nhắc đến.

 

Nhắc đến thừa nhận, chẳng là trêu đùa ?

 

Bà coi hàng xóm chúng đây là lũ ngốc cả .

 

Đào cái chuyện mất tiền danh tiếng như thế cơ chứ?"

 

Mọi kinh ngạc bà già họ Triệu, một nữa cảm thán hôm nay bà già họ Triệu thật là hiểu thấu tình đạt lý, đúng thế, bà già họ Triệu sai một chữ nào.

 

Nếu bà bỏ tiền đó, thì tại nhắc đến gì?

 

Chẳng là trêu đùa ?

 

Lúc Từ Cao Minh với ánh mắt khác hẳn, ai nấy đều cảm thấy, lẽ bà già họ Triệu đoán đúng , ông chính là cố tình tung tin, đợi can ngăn đấy!

 

là quá nhiều tâm cơ.

 

Sự việc tại hiện trường diễn quá đỗi kỳ lạ, đến mức y tá trưởng cũng quên mất việc bảo giữ yên lặng, bà tò mò hóng hớt, những nhà bệnh nhân ở các giường xung quanh cũng nín thở, sợ gián đoạn màn đối đầu kịch tính !

 

Ngủ nghê gì chứ?

 

Ngủ cái nỗi gì!

 

Làm gì chuyện gì thú vị hơn chuyện cơ chứ!

 

Từ Cao Minh lập tức đổ mồ hôi hột, hỏng !

 

Ông lập tức nhận đang ở phía đối diện với tất cả , ông nhanh ch.óng vận dụng bộ não để suy nghĩ xem nên thế nào mới thể lấp l-iếm chuyện qua chuyện khác, Sử Trân Hương thì lên tiếng:

 

“Hừ, Triệu Đại Nha, cái đồ vô liêm sỉ nhà bà, bà thèm ăn thì mà ăn phân, còn ăn đồ nhà ?

 

Sao thế?

 

Bà tưởng bà như là nhà mời khách chắc?

 

Bà..."

 

Chát!

 

Đối đầu với bà già họ Triệu, bà bao giờ chịu lép vế.

 

Bà vốn thấm nhuần tư tưởng tay mới là kẻ mạnh, tay là kẻ chịu thiệt, bà đ-ánh con điên Trần Thanh Dư, chẳng lẽ đ-ánh nổi mấy cái lão già ?

 

cũng là đối thủ của mấy chục năm nay !

 

Bà già họ Triệu nhanh như cắt lao lên phía , giáng một cái tát rõ đau mặt Sử Trân Hương.

 

Tiếng tát vang lên giòn giã.

 

“Mẹ kiếp, bà bảo ai ăn phân hả?

 

Bà mới là đứa ăn phân .

 

Cái lúc bà con ch.ó hoang đó, nếu trong đại viện chúng trói bà , thì cái đứa ăn phân chính là bà đấy!

 

Là nhà bà đòi mời khách hối hận, bà đừng tưởng gào to là giỏi !"

 

“Á á á, bà dám đ-ánh !

 

liều mạng với bà, là bà, chắc chắn là bà tung tin đồn nhảm..."

 

Hai bà già lập tức túm lấy tóc , lao cấu xé.

 

Bà già họ Triệu:

 

“Bà láo, căn bản tung tin đồn!

 

Bà đừng đổ vạ cho !

 

Lý Trường Thuyên ở nhà ăn đấy!"

 

Lý Trường Thuyên thấy hai họ đ-ánh nh-au đến mức nhe răng trợn mắt, vội vàng :

 

cũng khác đấy chứ, lúc đó Trương Hưng Phát và bố cũng ở đó mà, tin bà cứ hỏi Trương Hưng Phát mà xem."

 

Thật là khéo , Trương Hưng Phát lúc vặn tỉnh , chỉ cảm thấy đau nhức, đang định mở miệng thì ngờ giường bệnh của va mạnh một cái, :

 

“Hự!"

 

Bà Hoàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-119.html.]

 

“Á!

 

Con trai của ơi!"

 

hung ác lườm bà già họ Triệu và Sử Trân Hương, lao tới vung bộ “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo":

 

“Bọn mày dám va giường con trai bà, xem bà cào nát mặt bọn mày .

 

Hai cái mụ già chua ngoa sắp ch-ết ..."

 

Ba phụ nữ lao đ-ánh nh-au túi bụi, đ-ánh c.h.ử.i bới tổ tông mười tám đời nhà .

 

Mã Chính Nghĩa vội vàng can ngăn:

 

“Đừng đ-ánh nữa, đừng đ-ánh nữa mà."

 

“Cút xéo , cái lão già , cút xa một chút cho bà nhờ."

 

Ba đồng thanh quát lên.

 

Mã Chính Nghĩa tức đến mức suýt thì lên cơn đau tim, ông hít sâu một thở , lửa giận bốc ngùn ngụt, mắng:

 

“Được , các cứ đ-ánh , đ-ánh đ-ánh đ-ánh !

 

Đ-ánh ch-ết bớt một là bớt một gánh nợ, thật là vô liêm sỉ, điều, cái thể thống gì cả!

 

thèm quản nữa!"

 

Ông trực tiếp gạt đám , hầm hầm bước thật nhanh.

 

Bạch Phụng Tiên:

 

“Ơ, lão Mã, lão Mã ơi..."

 

Vội vàng đuổi theo .

 

Viên Hạo Dân nhíu mày, khiển trách:

 

“Các cái gì thế , mau buông tay , các xem các bác Mã tức đến mức bỏ kìa, thể như , các thế thật sự là quá mất mặt cho đại viện chúng , các ..."

 

“Nhổ !

 

Cút , đồ ngụy quân t.ử!

 

Đồ Trần Thế Mỹ!"

 

Ba bà già đồng thanh mắng nhiếc, mắng xong tiếp tục gào thét cấu xé lẫn .

 

Viên Hạo Dân sững , lập tức đỏ bừng cả mặt, :

 

“Vu khống, vu khống, các đây rõ ràng là vu khống trắng trợn, các ...

 

, quản nữa, tùy các đ-ánh thế nào thì đ-ánh!

 

Thật là trò cho thiên hạ!"

 

Dứt lời bỏ , phẩy tay áo rời khỏi.

 

Triệu Dung nhíu mày ba bà già , chút vui, cũng lặng lẽ theo Viên Hạo Dân rời khỏi đó.

 

Liên tiếp hai tức đến bỏ , ba bà già vẫn đang hăng say chiến đấu, đ-ánh hỏi thăm tổ tông mười tám đời và các bộ phận c-ơ th-ể của , y tá trưởng đang định mở miệng ngăn cản thì một nhà bệnh nhân vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy bà , khẩn khoản :

 

“Chị ơi, cho chúng em xem thêm một lát nữa mà."

 

Nhìn sang các giường bệnh khác, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, còn hưng phấn hơn cả uống thu-ốc tăng lực.

 

Y tá trưởng:

 

“..."

 

Chuyện thật sự khó hiểu mà.

 

Vương Đại Chùy:

 

“Các đúng là mãi xong, các xem lời các cái gì ."

 

“Có bản lĩnh thì ông mau tìm vợ , đến vợ còn chẳng tìm nổi mà còn đòi quản chuyện khác, cái đồ già độc !"

 

Sức chiến đấu của ba bà già một nữa thể hiện.

 

Vương Đại Chùy:

 

“Mẹ kiếp!!!

 

Cái lũ mụ già chua ngoa!"

 

Vẩy tay một cái, bỏ luôn.

 

Hay thật, ba bà già đúng là g-iết sạch bốn phương, một lúc cho mấy tức điên mà bỏ về.

 

Lúc chẳng ai dám khuyên can nữa, bà già họ Triệu:

 

“Đã là mời khách hối hận, coi như khỉ mà dắt mũi, thật là hèn hạ vô sỉ!"

 

Bà Hoàng:

 

“Chính thế!

 

Hừ, bà ăn nấm độc còn c.ắ.n một cái nữa đấy, đừng là xin , đến cả mời khách cũng mời, đúng là bủn xỉn hết thu-ốc chữa.

 

Cái thứ gì ."

 

Sử Trân Hương:

 

“Nhà hề là mời khách, các đừng mà hồ đồ quấy rối, các thèm ăn cho ch-ết luôn ?"

 

 

Loading...