Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:55:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Nhà họ ngoài bà Hoàng , ông nội của đứa trẻ, bố đều công việc, nỡ bỏ tiền gửi con nhà trẻ, đúng là nực .

 

“Cô cứ chờ mà xem, Bạch Phượng Tiên chắc chắn thể cho nó ở đêm thứ hai ."

 

Thím Mai vẻ mặt như thể thấu hiểu tất cả.

 

Trần Thanh Dư một tiếng, đang định phát biểu ý kiến, sực nhớ trong nồi nhà còn đồ, :

 

“A, cháu còn bữa sáng trong nồi..."

 

Cô vù một cái chạy về.

 

May quá may quá!

 

Chưa cháy đáy nồi.

 

Trần Thanh Dư đang chuẩn xới cơm, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng “ầm", Trần Thanh Dư chạy ngoài...

 

Sáng nay mà bận rộn thế !

 

Chương 29 sẽ bỏ qua

 

Trần Thanh Dư cảm thấy, cái đại viện của bọn họ thật sự thể thiếu vắng một ngày nào , hễ mà vắng một ngày thôi là náo nhiệt trong viện đổi mới .

 

Cô vội vàng khỏi cửa, lúc cũng mấy nhanh ch.óng chạy tới, náo nhiệt hướng về phía nhà họ Từ.

 

, tiếng động là từ nhà họ Từ truyền , Trần Thanh Dư thò đầu thò cổ ngó.

 

Bà Vương cũng từ tiền viện chạy tới, hỏi:

 

“Bà Sử , nhà bà thế?

 

Không chứ?"

 

Đừng bà Vương sống ở đây, nhưng hằng ngày đến sớm lắm, lúc qua đây .

 

Bà tò mò ngó, trong.

 

Bà Sử ngược nhanh ch.óng , ở cửa, để bà Vương nhà, :

 

“Không gì, là cái gậy chống của ông nhà từ giường rớt xuống, , giải tán ."

 

Bà Vương:

 

“Gậy chống rơi xuống đất mà động tĩnh lớn thế cơ ."

 

Thò đầu ngó.

 

Trần Thanh Dư cũng kiễng chân lên, hận thể biến thành hươu cao cổ thò đầu trong.

 

Trong mắt Sử Trân Hương lộ vài phần vui, nhưng vẫn gượng gạo :

 

“Chẳng thế thì ?

 

Chắc ăn cơm nhỉ, mau về nhà ăn cơm , lão Từ nhà cũng ăn cơm ."

 

Mặc dù nhà ăn cũng bữa sáng, nhưng phần lớn vẫn quen ăn sáng ở nhà, Sử Trân Hương:

 

“Mau giải tán hết , ăn miếng cơm .

 

Đừng để muộn giờ."

 

“Cũng đúng."

 

“Đi thôi."

 

Thấy bà Sử từ chối, cũng tiện cửa xem chuyện gì, chỉ đành lượt rời .

 

Trần Thanh Dư nhướng mày, cũng theo dòng rời , nhưng khi ăn xong bữa sáng, Trần Thanh Dư xách cái ghế đẩu nhỏ đến tiền viện, lúc công nhân các nhà đều hết , những khác đều là các bà nội trợ cả.

 

À, cũng đàn ông, chồng của chị Phạm, Thạch Sơn.

 

Thạch Sơn chen giữa đám đàn bà con gái, cũng chẳng thấy ngại ngùng, vẻ một “lão tẩu" chính hiệu.

 

“Thanh Dư đến , đây ."

 

Trần Thanh Dư nhướng mày, chẳng giờ gọi cô là “vợ Tuấn Văn" ?

 

Hôm nay đổi .

 

Xem thật sự chịu nổi cái bộ dạng tình thâm như biển của cô .

 

Trần Thanh Dư sáp gần, híp mắt xuống.

 

Vừa xuống, bà Vương hỏi:

 

“Cô cũng ở nhị viện, nhà Từ Cao Minh xảy chuyện gì thế?

 

Sáng sớm ầm ĩ cái gì ?

 

Tiếng động lớn thế mà còn bảo .

 

Nếu thật sự thì Sử Trân Hương hôm nay ngoài?

 

Coi là kẻ ngốc chắc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-123.html.]

 

Trần Thanh Dư lắc đầu:

 

“Cháu cũng ạ."

 

Cô thật sự mà.

 

“Hầy, hai các cô thì cái gì, một ở đại viện, một buổi tối ở lỳ trong nhà theo, tự nhiên là ."

 

Thím Mai:

 

thì đấy."

 

Bà đắc ý :

 

“Mọi chuyện Từ Cao Minh định mời khách chứ?

 

Sử Trân Hương là , bà nỡ bỏ tiền, vì chuyện mà đêm qua còn đ-ánh nh-au với bà Triệu và bà Hoàng đấy, chậc chậc... gay cấn lắm."

 

Đêm qua, bà xem mà.

 

Lâm Tam Hạnh gật đầu:

 

là như , Trường Thuyên nhà về cũng chuyện ."

 

Bà Vương trợn tròn mắt, vội vàng hỏi dồn:

 

“A!

 

Không đồng ý?

 

Thế mời !"

 

Nhà bà tuy điều kiện , nhưng ăn ngon mất tiền thì ai mà chẳng thích chứ.

 

“Mời chứ, tất nhiên là mời.

 

Bác Từ là hậu đạo, bác đương nhiên là mời khách , nhưng thấy Sử Trân Hương thật sự hài lòng.

 

Cái chừng đang ở nhà xót tiền thế nào ."

 

“Ây, đừng thế nha, nếu mời bộ trong đại viện thì tốn kém ít ."

 

“Bà Vương , bà tính là đại viện , đến lúc ông mời khách liệu gọi bà ?"

 

Bị hỏi như , bà Vương cũng chịu, mặc dù bà ở đại viện, nhưng sáng bảy tối bảy, lúc nào chẳng ở đại viện, bà tự cho rằng chính là đại viện.

 

Hơn nữa chuyện như thế thể thiếu bà ?

 

Bà vội vàng :

 

cả ngày đều ở trong đại viện, con trai con dâu đều ở đây, tính?

 

Nếu lúc cùng một hội thì khách sáo quá .

 

Không coi là hàng xóm thì thật là phá hoại tình đoàn kết."

 

“Ôi, bà Vương cuống lên thế."

 

lời thật lòng mà."

 

“Bà Vương cũng đúng."

 

cũng nhà mời khách, cũng đắc tội ai, lên tiếng phụ họa.

 

“Tiểu Trần , chồng cô hôm qua mắng cô ?

 

Cô cũng lên chứ, nếu cứ thế ?

 

Bà già đó ngày càng quá quắt , cô cũng thể cứ mãi yếu đuối như ."

 

Hôm nay gọi Trần Thanh Dư là “vợ Tuấn Văn" nữa.

 

Không gọi là Tiểu Trần thì gọi là Thanh Dư, tóm là tuyệt đối nhắc đến Lâm Tuấn Văn.

 

Trần Thanh Dư , e thẹn gật đầu:

 

“Cháu ạ."

 

Mặc dù lời thì nhận , nhưng đều chẳng cảm thấy thể lên , Trần Thanh Dư cúi đầu, cả tạo cho cảm giác khiếp nhược, mặc dù bây giờ ít bà chồng chèn ép con dâu, nhưng bắt nạt như Trần Thanh Dư thì vẫn là hiếm thấy.

 

“Cô đấy."

 

“Tiểu Trần , nhà họ Từ mời khách, gọi nhà cô ?"

 

ý hỏi một câu.

 

Trần Thanh Dư mềm mỏng hỏi ngược :

 

“Tại nhà cháu ạ?

 

Mọi đều là hàng xóm mà.

 

Hơn nữa, hai nhà chúng cháu quan hệ cũng lắm."

 

Ánh mắt Trần Thanh Dư vô cùng chân thành, cô mỉm :

 

“Mọi đều ở nhị viện, ngày thường tiếp xúc nhiều hơn, đến lúc bác Từ bày cỗ, hai con cháu đều thể giúp một tay."

 

 

Loading...