Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:55:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão thái thái Triệu những chuyện , bây giờ tức đến run cả .”
“Mẹ kiếp, loại gì , loại gì chứ..."
Trần Thanh Dư:
“Bà cũng đừng quá khích động."
“Sao thể khích động chứ?
Con trai ở nhà máy nhằm , thế mà chẳng chút gì cả, hu hu hu...
Nó chèn ép mấy năm trời, nếu mà nâng bậc sớm thì ngày tháng của chúng sớm hơn , cái mất bao nhiêu tiền chứ?
Mẹ thể tức ?"
Lão thái thái Triệu chính là tức giận.
Trần Thanh Dư lúc ngược cau mày lão thái thái Triệu.
Cô nắm trọng điểm, lão thái thái Triệu xót Lâm Tuấn Văn chịu ấm ức là giả, nhưng cũng càng tức giận vì chèn ép nâng bậc tiền lương kiếm ít .
Sắc mặt cô lạnh vài phần, sâu thẳm lão thái thái Triệu.
Lão thái thái Triệu tức giận c.h.ử.i bới một tràng, thấy bộ dạng lạnh lùng của Trần Thanh Dư, :
“Con con con, con ý gì hả?"
Trần Thanh Dư lắc đầu, nghiêm túc :
“Bà thì thôi, bà đừng gây thêm rắc rối cho cháu, cháu còn điều tra xem trong đó nội tình gì , là ai xúi giục, để cháu ai giở trò, cháu nhất định cho yên ."
Lão thái thái Triệu định phản bác, nhưng thấy ánh mắt của Trần Thanh Dư, bà tự nhiên chỗ khác, :
“Thế, thế thì thôi.
mà, nhưng mà nếu phát hiện gì, con với , cùng con xử lý cái thứ đó!
Cái đồ khốn đáng ch-ết!"
Bà chút do dự:
“Chắc chắn là liên quan đến trong đại viện , cái loại hèn hạ vô liêm sỉ , cái thứ đáng ch-ết."
Trần Thanh Dư gì.
Cả hai đều chút trầm tư, suy tính.
Lão thái thái Triệu nhanh ch.óng lầm bầm:
“Chúng nó cứ chờ đấy, hì hì, chờ ở cửa sổ chia cơm, nhất định sẽ rung muôi với chúng nó.
Cái lão chủ nhiệm đó, còn cả lão sư phụ của Tuấn Văn nữa, chẳng cái giống gì cả.
Xem rung muôi với chúng nó , nhất định rung muôi với chúng nó mới !!!"
Trần Thanh Dư “ừm" một tiếng.
Lão thái thái Triệu khích động:
“Con cũng tán thành ?
Mẹ mà, trong chuyện của Tuấn Văn, con cùng chung một chiến tuyến, ..."
“Em gái ơi, Triệu Đại Nha, em nhà ?"
Giọng một đàn ông vang lên, bà Triệu làu bàu ngó :
“Ai thế?
Có chuyện thì , rắm thì thả!"
Người gọi là lão Trương, lão Trương đang dắt cô cháu nội Trương Manh Manh, Trương Manh Manh tết hai cái b.í.m tóc hình sừng dê, bên cạnh lão Trương, đến cửa nhà họ, hít hít mũi, ngửi thấy mùi thịt, tiếc rẻ bĩu môi.
Lão Trương mang theo vài phần tươi , :
“Bà Triệu , bà xem chẳng con trai thương ?
Bà nhà đang ở bệnh viện chăm sóc nó .
Con dâu thì theo xe tỉnh ngoài cũng về, một già thì chăm sóc trẻ con thế nào .
định thương lượng với bà một chút, liệu thể để đứa trẻ ở nhà bà mấy ngày ?
Dù con dâu bà cũng , tiện thể giúp chúng trông nom mấy ngày."
Hồng hồng nhạt nhạt (ý lựa chỗ mềm mà nắn).
Đêm qua đắc tội với Bạch Phượng Tiên , dù là quản viện thì cả nhà họ hôm nay tuyệt đối cũng sẽ quản .
Nếu là thường ngày, thực còn thể nhờ vả Sử Trân Hương.
mà, lão là một con cáo già, chuyện đêm qua là Sử Trân Hương e là đang cục tức trong lòng, cũng .
Nếu thể giúp nhà lão trông trẻ cả ngày, dễ chuyện nhất chính là Lâm Tam Hạnh ở tiền viện, hoặc là gia đình góa phụ cô độc thôi.
Lão vì một tâm tư thể , nên trực tiếp nhắm đến nhà họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-128.html.]
Mặc dù ngoài mặt , nhưng ánh mắt nhớp nhúa, lão già giống hệt con trai lão, Trương Hưng Phát đúng là giống bố thật, hai bố con nhà chẳng ai là loại cả.
Lão vốn dĩ hề nghĩ bà Triệu sẽ từ chối, bởi vì theo lão thấy, trông trẻ thì gì khó , trông một đứa cũng là trông, trông hai đứa cũng là trông!
Hơn nữa, cần bà trông, tóm là cô con dâu nhà bà mà.
Bà chẳng lý do gì để từ chối cả.
“Manh Manh nhà sáu tuổi , cũng chẳng cần chăm bẵm gì nhiều, ban ngày đều cần quản, chỉ là để mắt đến một chút đừng để kẻ buôn dắt mất là ; buổi tối thì cũng chỉ cần chỗ ngủ thôi."
Lão Trương:
“Ăn uống thì tùy , cứ cho gì ăn nấy là ."
Lão đến cả lương thực cũng chẳng bỏ , đúng là mặt dày ai bằng.
Bà Triệu thực sự ngờ tới, cái việc chiếm hời chiếm đến đầu , bà trừng mắt lên một cái là mắng ngay:
“Trương Cẩu Thặng nhà ông, cái đồ hổ , kiếp, định tính toán lên đầu nhà đấy phỏng?
Còn bắt chúng trông trẻ cho ông?
Còn bắt nhà lo ăn lo uống cho con cháu nhà ông?
Sao ông mặt dày thế hả!
Cái đồ xúi quẩy , ông cũng tự soi gương mà cái mặt già của , nhổ !
Ông cái mặt đó ?
Cái đầu ông ch.ó gặm ?
Hay là sáng sớm ăn phân mà dám với chuyện ?
Ông trưởng xí mà nghĩ thì đẽ quá nhỉ."
Bà Triệu chống nạnh mắng , trong đại viện nhanh ch.óng mặt đầy đủ.
Ừm, trong đại viện chính là “quan hệ hàng xóm láng giềng hòa thuận" như thế đấy.
Bà Triệu:
“ thấy ông là ch.ó c.ắ.n nên phát bệnh dại !
Còn chúng nuôi hộ con nhà ông..."
Trần Thanh Dư tiếp lời:
“Nhà chúng nuôi nổi ạ, sáng sớm nay mới chén sạch một hộp bánh quy của nhà bác Bạch xong~"
Chuyện , bà Triệu còn .
Sáng nay lúc đó bà đang mà.
Bà Triệu trừng mắt to hơn nữa:
“Cái gì!
Ăn bánh quy?
Nhà ông đúng là tính toán thật đấy!"
“Chuyện gì thế nhỉ?
Ai chọc bà già nữa , mắng thế?"
“ như là chuyện ăn uống gì đó?"
“Chuyện là ?"
Mọi đều hỏi han, Trần Thanh Dư giọng nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ, nhưng tỏ vô cùng ưu sầu :
“Bác Trương gửi Manh Manh nhà bác sang nhà cháu ạ."
Cô nhanh ch.óng ngước lão Trương một cái, cúi đầu :
“Bảo là chăm sóc mấy ngày, bắt nhà cháu lo ăn lo uống, ở nhà cháu.
Mẹ chồng cháu đồng ý ạ..."
Cô c.ắ.n môi, :
“Nhà cháu tự sống cũng chẳng dễ dàng gì, thực sự khả năng giúp đỡ hàng xóm ạ."
Cô cúi đầu, bả vai khẽ run rẩy, như thể đang .
Quả nhiên nhiều lúc, vẫn mủi lòng cái kiểu , kẻ yếu luôn đồng tình.
“Cái đệt!"
“ là bắt nạt quá đáng."
“Ông tự trông con ?
là hậu đạo chút nào!
Ông chính là thấy nhà đàn ông chứ gì?
Còn dám bắt nạt tận cửa cơ ?"