Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng thế thì ?”
“Ơ kìa, hình như là nhà bà cụ Triệu đấy!”
“Nhà bà lúc nãy chẳng nấu cơm ?
Sao giờ bắt đầu xào thịt ?
Hơn nữa nhà bà mà thịt ăn!!!”
“Thế bác thấy, khi nào bà cụ Triệu ăn chút thịt để ăn mừng chiến thắng ?”
“Ờ...”
Trong sân bàn tán xôn xao, từng một trong sân hít hà mùi thơm.
Thơm thật đấy.
Thế mới Trần Thanh Dư thầm cảm thán, thật sự ăn thịt mà phát hiện thì chỉ cách ngoài, vì cái đại viện của họ sự riêng tư.
Dù nhà ai nấu món gì ngon, lập tức là ngửi thấy ngay, trong chớp mắt là lan khắp cái đại viện năm gian .
Trần Thanh Dư món bắp cải xào thịt, đồ cơm, cơm gạo trắng tinh, mà là trộn hai loại, nhưng là .
Loại lương thực thô cô nuốt nổi, lương thực thô thời đúng nghĩa là thô, loại lương thực thô tinh chế thời hiện đại.
Ăn riêng đúng là rát cả cổ họng.
Cả nhà nhanh ch.óng bắt đầu bữa cơm, Tiểu Giai và Tiểu Viên lén vết bầm nhỏ mặt bà nội, bà cụ Triệu:
“Nhìn cái gì mà .”
Tiểu Giai vội vàng gật đầu:
“Không gì ạ.”
Trần Thanh Dư:
“Ăn cơm , mấy cái chỉ là chuyện nhỏ thôi, bà nội các con đối phó hết.”
Thực cô cũng trẻ con thấy những cảnh , nhưng một chút cũng chuyện , những đứa trẻ quá ngây thơ phù hợp với gia đình như họ.
Trần Thanh Dư gắp cho mỗi đứa trẻ một miếng thịt lớn, :
“Ăn .”
“Ngon quá!”
“Mẹ ơi ngon quá.”
Hai đứa trẻ đồng thanh, đúng là cặp sinh đôi.
Trần Thanh Dư:
“Ngon thì ăn nhiều .”
Gia đình Trần Thanh Dư ăn uống khá vui vẻ, nhưng những ở viện hai nơi họ ở thì dễ chịu cho lắm.
Từ Cao Minh mâm cơm thanh đạm đạm bạc nhà , vẻ mặt nghiêm nghị :
“Nhà cuộc sống khó khăn đến mức ?
Lương tháng của hơn chín mươi đồng, mà ăn cái thứ ?
Bà xem nhà cô nhi quả phụ còn thịt mà ăn, ăn những thứ như thế ?
Mất mặt, thật sự là quá mất mặt.
Chân thương, cần tẩm bổ thêm một chút, bà xem bà những cái gì thế !”
“ thế, nhà điều kiện thế nào chứ, chẳng lẽ ăn nổi thịt ?”
Thằng ba cũng đồng ý, giờ chỉ còn nó lập gia đình, ở chung với bố .
Sử Trân Hương khó xử :
“ đang tính tiết kiệm một chút ?
Nhà một thời gian nữa còn mời khách đấy, tiền lương một tháng đủ , giờ tiết kiệm thì .
Lão Từ, hôm nay ông ngóng thế nào , rốt cuộc là đứa nào lưng hãm hại nhà , mà ôm cho chúng cái việc như thế , đúng là thất đức quá mà.”
Nhắc đến chuyện là bực.
Từ Cao Minh đen mặt, :
“ hỏi mấy , đều bảo là cha con nhà họ Trương .
cha con nhà họ Trương cũng là khác , Lý Trường Xuyên chứng, giờ ai là đầu tiên nữa.
Bà yên tâm, Từ Cao Minh bao giờ chịu thiệt thòi lớn như thế , chuyện sẽ bỏ qua , nhất định sẽ tìm kẻ nào !
quyết tha cho nó!”
Từ Cao Minh lão là hạng gì chứ, mà chịu thiệt thòi lớn thế , đây là chuyện tiền bạc, chỉ đơn thuần là chuyện tiền bạc nữa, lão thật sự sụp đổ , đại sụp đổ!
Từ Cao Minh mặc dù học hành nhiều, nhưng luôn tự phụ là thông minh, là thông minh đầu trong đại viện, thế nhưng ngờ lừa như thế , lão chịu nổi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-133.html.]
Lão hận thù :
“Bất kể là ai, cũng tha cho nó!”
Sử Trân Hương gật đầu vẻ đồng tình.
Bên cạnh, thằng ba :
“Dù bất kể bố thế nào, chuyện mời khách con sẽ bỏ tiền .”
Dừng một chút, nó lộ vài phần “lanh lợi” :
“Bố, chúng là chân bố khỏi mới mời khách, nếu chân bố cứ mãi khỏi thì là cần mời khách nữa ạ?”
Cả gia đình ba đột nhiên im lặng.
Từ Cao Minh nhanh ch.óng nổi giận:
“Cái thằng ranh con .
Mày năng kiểu gì thế?
Chỉ vì chút tiền mà mày rủa bố mày cả đời khỏi hả?
Mày đúng là đứa con đại hiếu mà, mày...”
“Bố, con chỉ bừa thế thôi, là tiết kiệm tiền ?
Bố xem, bố nổi hỏa cái gì chứ!”
Thằng ba tự nhiên vội vàng giải thích một chút, đó nghĩ gì đó, vội :
“À mà bố, bố báo cho nhà cả hai ?
Nếu mời khách thì gọi họ ?”
Từ Cao Minh:
“Đó là đương nhiên gọi , đây chính là lúc để phô trương thực lực nhà , thể thiếu .”
Lão cái chân của , :
“Cái chân của đúng thật là nhanh khỏi, mời khách sớm cho xong.”
“Bố lú ?”
Thằng ba nhịn chằm chằm ông bố ruột, nghi ngờ lão chứng mất trí tuổi già .
Từ Cao Minh hít một thật sâu, cảm thấy đầu óc con trai đúng là , lão đầy ẩn ý hỏi:
“Giờ là tháng mấy?”
Thằng ba:
“Hôm nay mồng hai, mồng hai tháng tư.”
Từ Cao Minh:
“ thế, giờ là tháng tư, thời tiết vẫn còn khá lạnh, dù sớm muộn gì cũng mời khách, mời sớm vẫn hơn mời muộn.
Nếu chúng mời cả viện thì chuẩn ít đồ , một hai ngày chắc chắn chuẩn xong, gom góp vài ngày.
Giờ trời lạnh, mấy loại rau nát nọ, mua loại rẻ một chút cũng dễ hỏng, còn để .
Nếu thời tiết ấm lên, mày mua đồ ngon thì càng dễ hỏng, chẳng là lãng phí ?
Còn mấy loại thịt tươi lắm, giờ mua về để vài ngày cũng đến mức biến chất, nhưng nếu trời ấm lên thì ?
Cái bài toán mày cũng tính nữa.”
Thằng ba bố ruột với ánh mắt sùng bái, quả nhiên là bố nó, gừng càng già càng cay mà.
“Bố, vẫn là bố cao minh!”
Từ Cao Minh mỉm đắc ý:
“ tên là Từ Cao Minh, cao minh ?”
Lão dặn dò:
“Bà nó , còn , mai bà hỏi bác sĩ hộ xem để nhanh khỏi.
Nghe ngóng thêm cho , vả bà thế thì danh tiếng nhà cũng thơm lây nha, vì sớm mời khách mà nhanh khỏi chân, bà xem, bà xem truyền ngoài thì thể diện bao?”
“Được!
Nghe ông tất!”
Cả gia đình ba càng nghĩ càng thấy tinh minh quá mà.
Chủ đề nhà lão chuyển từ thịt sang chuyện mời khách, bắt đầu tính toán.
Nhà chị Phạm bên cạnh lão cũng mấy vui vẻ, nhà đối diện ăn ngon, nhà họ thể vui cho nổi?
Đó là sự hài lòng rõ rệt.