Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 138
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chứ còn gì nữa."
Có mấy bà thím còn liếc mắt vị trí nhạy cảm, ừm, Lý Trường Xuyên g-ầy gò thế , trông cũng chẳng giống mạnh mẽ cho lắm.
Hèn chi sinh nổi con trai.
Lý Trường Xuyên máy động khóe miệng, giải thích, nhưng nghĩ , tóm vẫn khổ một cái, tiếp tục giải thích nữa, cũng may, loại tin đồn cũng chẳng thấm .
Nếu ông thật sự tức ch-ết mất.
Sáng sớm đen đủi thế nào mà cùng đường với bà Đại ma Triệu cơ chứ.
Mẹ kiếp!
Xúi quẩy!
Lý Trường Xuyên đây ghét bà Đại ma Triệu, bây giờ thêm chữ “cực kỳ" phía .
là một mụ già đến ch.ó cũng chẳng thèm ngó.
Bà Đại ma Triệu thì , nếu mà chắc chắn sẽ kêu oan, bà cố ý mỉa mai Lý Trường Xuyên, mà thật sự nghĩ như đấy.
Nếu thì ai giải thích , đang yên đang lành đột nhiên bủn rủn chân tay ngã lăn ?
Lý Trường Xuyên vô cùng chán ghét bà Đại ma Triệu, đảo mắt một vòng, :
“Bà Triệu , hôm qua bà đ-ánh nh-au với , giờ thấy thế nào ?
Còn đau ?"
Hừ hừ, ông cũng khiến mụ mất mặt!
Ông bưng chén nước lên, mỉm nhạt.
ông nhắc thì thôi, nhắc đến là bà Đại ma Triệu vỗ đùi cái đét, kích động :
“Mọi xem, cái vận đào hoa của , từng tuổi mà vẫn còn thầm yêu !"
Lý Trường Xuyên phun cả ngụm nước ngoài —— Phụt!
Bà Đại ma Tôn và những khác:
“Cái gì cơ!!!"
Trong nháy mắt, cả nhà ăn một im phăng phắc, đừng là một con chim, ngay cả một con ruồi bay qua cũng thể thấy rõ mồn một, lúc thật sự là im lặng đến đáng sợ.
“Có... ... thầm... thầm yêu bà?"
Cái câu hỏi mới khô khốc !
Bà Đại ma Triệu rộ lên:
“Chứ còn gì nữa?
Thầm yêu !
Chính cũng ngờ tới, ông còn cố ý đ-ánh nh-au với để thu hút sự chú ý của đấy, ai cũng mà, đ-ánh là thương mắng là yêu!
Ông cứ hở là sáp gần , thấy để ý là kiếm chuyện đ-ánh nh-au một trận, đây tình yêu thì là cái gì?"
Ách...
Mọi đưa mắt , nhất thời gì cho .
Cái lời của bà, cứ thấy chỗ nào cũng sai sai .
Bà thật sự nghĩ như thế ?
Bà Đại ma Triệu:
“Mọi cũng ngờ tới đúng ?
Ôi ơi, chính cũng ngờ tới đấy!
thật sự ngờ lão già đó cái tâm tư .
mà thích thật cũng chuyện gì lạ lẫm lắm, suy cho cùng thì đây cũng sức hút cá nhân mà."
“Oẹ!"
“Yue~"
“Khụ khụ, khụ khụ khụ khụ..."
Người đang ho sặc sụa chính là Lý Trường Xuyên, ông đúng là nên uống nước!
Bà Đại ma Triệu chớp chớp đôi mắt ti hí:
“Sao thế?
Sáng sớm mà đều thấy khỏe ?
Tối qua đều ăn ngon ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-138.html.]
“Không..."
“Khụ khụ khụ!"
Mọi đều vô cùng chấn động việc mụ già hề tự lượng sức .
Từng thấy tự lượng sức, nhưng thấy ai tự lượng sức đến mức .
Cái thật đúng là... thật đúng là... thật đúng là...
Mọi dùng từ gì để hình dung cho hợp lý nữa.
Bạn thậm chí thể bà là tự tin thái quá.
Bởi vì hai chữ tự tin tuyệt đối thể khái quát hết cái sự tình .
là kỳ hoa mà!
Bà Đại ma Triệu:
“Có đôi khi vẫn , phụ nữ mà, thực chỉ một khuôn mặt là quan trọng , quan trọng là một tính cách thú vị, và chính là điển hình đấy.
Trước ngày hôm qua, bao giờ nghĩ đến những chuyện , nhưng bây giờ mới , hóa thật sự thầm lặng yêu thương ..."
“Oẹ..."
“ , vệ sinh đây."
“Mau việc , kịp thời gian bây giờ."
“ kho xem còn cái gì ..."
Mọi nhao nhao bận rộn hẳn lên, dám thêm một chữ nào nữa, thêm một chữ thôi cũng là một sự sỉ nhục đối với bản .
Xong đời, sáng nay e là nuốt nổi cơm mất.
Khổ quá mà!
Bà Đại ma Triệu tạo một cơn cuồng phong trong nhà ăn, thi né tránh và nôn oẹ, thật sự thật sự là gánh nổi.
Sáng sớm tinh mơ, Trần Thanh Dư ở nhà ngược yên tĩnh.
Ăn cơm sáng xong, Trần Thanh Dư thương lượng với hai nhóc tì:
“Mẹ ngoài một chuyến, hai con ở nhà một ?"
Trước đây Trần Thanh Dư cũng mang theo con, như hình với bóng, trừ khi Lâm Tuấn Văn ở nhà, nếu cô tuyệt đối sẽ thả con cho chồng trông, chủ yếu là vì tin tưởng.
Trẻ con hàng ngày đều dắt dắt , cũng bám Trần Thanh Dư.
Sau Lâm Tuấn Văn mất, Trần Thanh Dư uống thu-ốc chuột t-ự t-ử, chuyện hai đứa trẻ sợ khiếp vía.
Hai đứa con nhà cô tuy mới ba tuổi, nhưng là hai đứa nhỏ khá thông minh, dĩ nhiên suýt nữa thì ch-ết.
Từ đó về , chúng càng bám lấy Trần Thanh Dư hơn.
Trần Thanh Dư tán gẫu ở sân , hai nhóc tì chơi ở cửa nhà cũng lén lút chạy qua một cái, một cái nữa, vô cùng yên tâm.
Đây là hai đứa nhỏ thiếu cảm giác an .
Quả nhiên, khi Trần Thanh Dư thương lượng với chúng, hai đứa nhỏ đều nhíu mày , bĩu môi vui, Tiểu Giai cẩn thận , nắm c.h.ặ.t lấy áo Trần Thanh Dư buông:
“Mẹ cho chúng con cùng với."
Tiểu Viên ở bên cạnh gật đầu, :
“Tiểu Viên cũng , Tiểu Viên theo ."
Hai nhóc tì đỏ hoe mắt, Trần Thanh Dư chằm chằm, sợ bỏ .
Chúng rời xa !
Trần Thanh Dư nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa nhỏ, :
“Mẹ thể dắt các con theo , mang theo các con tiện, Tiểu Giai Tiểu Viên yêu nhất, cũng yêu Tiểu Giai Tiểu Viên nhất, sẽ bỏ rơi các con .
Bất kể lúc nào cũng bỏ rơi các con, chỉ là lúc ngoài thật sự tiện, các con thông cảm cho nhé.
Mẹ các con là những em bé thông minh, giống những đứa trẻ khác, cực kỳ cực kỳ thông minh, các con thể hiểu đúng ?
Mẹ ngoài một lát thôi, trưa về sẽ dẫn các con ăn cơm trưa ở ngoài.
Có ?"
Tiểu Giai Tiểu Viên vẫn mỗi đứa một bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư :
“Mẹ nhất định sẽ mang các con theo .
Nếu bây giờ các con cứ nhất quyết cho , nữa.
Chuyện cũng cả, đợi khi nào bà nội các con ở nhà .
Đến lúc đó các con ở nhà với bà nội, mới ."