Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:39:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đau quá!”

 

Triệu lão thái:

 

“Mụ họ Huỳnh , hôm nay bà ch-ết thì là sống, con trai mất , khác đừng hòng bắt nạt nhà chúng !"

 

Chát chát chát!

 

Tiếng đ-ánh vang lên dứt!

 

“Hức hức, hức hức hức~" Một trận tiếng phụ nữ nức nở vang lên, âm thanh nhỏ xíu nhưng dồn dập, “Ư ư ư~~~"

 

Đêm hôm khuya khoắt, đột nhiên cảm thấy lông tơ dựng hết cả lên.

 

“Mẹ kiếp!

 

Cái tiếng gì thế !"

 

“Ai đấy!"

 

“Ư ư ư, hức..."

 

Tiếng vẫn tiếp tục, một cơn gió lạnh thổi qua, từng một da đầu tê dại, bản Mã Chính Nghĩa cũng cảm thấy gáy lạnh toát, “Ai, ai giả thần giả quỷ đấy!

 

Đừng nữa!"

 

“Hức hức, ực, hức hức..."

 

Tiếng dừng , đến mức nấc lên , nhỏ giọng :

 

“Đừng đ-ánh chồng cháu mà..."

 

À thì là...

 

Mọi đó mới phản ứng , đây là cô góa phụ mới của nhà họ Lâm mà.

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“..."

 

Ông bặm môi, :

 

“Vợ Tuấn Văn , cháu đừng nữa, đêm hôm khuya khoắt, đừng dọa ..."

 

Trần Thanh Dư khẽ rung vai, nức nở ngừng, giọng nhỏ:

 

“Cháu, cháu kìm nén , cháu nhớ Tuấn Văn quá..."

 

Mọi ngay lập tức càng thấy lạnh lẽo hơn!

 

Đêm hôm khuya khoắt, Lâm Tuấn Văn còn đến ngày cúng tuần đầu nữa.

 

Cháu đừng mấy lời , dọa lắm.

 

“Nếu, nếu Tuấn Văn còn ở đây, chắc chắn thể bắt nạt cả nhà chúng cháu như thế , hức hức hức..."

 

“Đừng nữa, cháu đừng nữa mà!"

 

“Ai mà bắt nạt nhà cháu cơ chứ, bà Triệu bắt nạt khác thì thôi."

 

Lời thốt , liền ai đó giật áo một cái.

 

“Hức hức hức..."

 

Trần Thanh Dư chủ đạo chính là lóc, đến mức da đầu tê dại.

 

về nhà xách cái đèn dầu hỏa ."

 

Có chút ánh sáng, thì sợ như thế nữa.

 

“Mau mau ."

 

“Đừng đ-ánh nữa, hai bà đừng đ-ánh nữa mà..."

 

“Vợ Tuấn Văn , cháu mau lôi chồng cháu chứ!

 

Nếu đ-ánh chuyện gì, nhà cháu cũng rước họa đấy!"

 

thế đấy!"

 

Mọi đều xảy chuyện lớn, nhưng cũng bản dính , thế là đều xúi giục Trần Thanh Dư.

 

Trần Thanh Dư mếu nhỏ giọng :

 

“Cháu dám..."

 

Cô che mặt, bờ vai run rẩy càng dữ dội hơn.

 

“Đèn dầu hỏa đến , đèn dầu hỏa đến ..."

 

“Bà Triệu , bà đừng đ-ánh hỏng , bà...

 

Mẹ kiếp!"

 

Đèn dầu hỏa đến, một cái, hô lên một tiếng, ngay lập tức giật kinh hãi.

 

Ánh đèn sáng như thế , đều ngẩn ngơ.

 

Vốn dĩ trời tối thui, động tĩnh thì là bà Triệu áp đảo bà Huỳnh, nhưng vạn ngờ tới, bà Huỳnh cũng phết đấy chứ nha!

 

Bị áp chế đến mức , mà còn đ-ánh cho bà Triệu thành đầu heo luôn?

 

Hóa cái tiếng chát chát chát là đ-ánh một phía, mà là hai bà già đang đ-ánh nh-au túi bụi!

 

Bà Huỳnh:

 

“Mẹ kiếp!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-15.html.]

 

Bà lợi hại đến thế ?

 

Hai giằng co, bà còn chẳng đ-ánh trúng nữa!

 

mà... bà Triệu dù cũng thể tự đ-ánh chính chứ?

 

Bà Huỳnh ngay lập tức lấy tinh thần, hò hét:

 

“Mụ họ Triệu , bà đừng tưởng sợ bà!...

 

Á!"

 

Bà Triệu đ-ấm cho một phát nữa, , ừm, bà Triệu đ-ánh chẳng hình thù gì, bà Huỳnh cũng đ-ánh chẳng hình thù gì.

 

Hai bọn họ, kẻ tám lạng nửa cân, trông thì bà Huỳnh vẻ thê t.h.ả.m hơn một chút.

 

Mã Chính Nghĩa tức đến mức run rẩy cả .

 

Đạo đức suy đồi!

 

Mụ đàn bà chanh chua lộng hành!

 

Chướng tai gai mắt!

 

Ông giận dữ :

 

“Mau lên, lôi bọn họ !

 

Trương Hưng Phát, mau lên tóm lấy bà bác họ Triệu của .

 

Lão Lý, Thạch Sơn, lão Từ, còn cả Vương Kiến Quốc nữa, mấy em chúng mau lên, lôi bọn họ .

 

Hai bà già mà cứ đ-ánh tiếp thế , đ-ánh vấn đề gì thì ?"

 

Đêm hôm khuya khoắt náo loạn thế , đại viện xung quanh đều kéo xem .

 

Đại viện của bọn họ đúng là mất mặt thật mà.

 

Mã Chính Nghĩa cùng mấy đàn ông khỏe mạnh, lôi Triệu lão thái vẫn dễ dàng, Triệu lão thái lôi bệt đất, Trần Thanh Dư ngay lập tức chạy tới, quỳ đất, đỡ lấy Triệu lão thái đang chật vật.

 

Triệu lão thái đột nhiên giống như lên cơn co giật, lăn đất, lăn lộn gào :

 

“Bắt nạt !

 

Nhà họ Trương bắt nạt !

 

Bà Huỳnh vu oan !

 

Tội nợ quá mà, bắt nạt nhà cô nhi quả phụ chúng nha!

 

Đây là thấy nhà chúng đàn ông nha, nên hắt nước bẩn lên nhà chúng nha!

 

Trời đất ơi!

 

Ông đem cả nhà chúng luôn !

 

Đem cả nhà chúng theo bồi con trai luôn , chúng vướng mắt nữa, cũng chịu cảnh bắt nạt thế nữa nha!

 

Không còn thiên lý nữa !"

 

Triệu lão thái đạp chân lăn lộn lóc ngay tại chỗ!

 

Mọi thấy màn , từng một đều hít một lạnh buốt!

 

Biết ngay là bà già dễ chọc mà, bà Huỳnh đ-ánh thành thế , sợ là thể giải quyết êm .

 

“Trời đất ơi, bắt nạt cô nhi quả phụ nha!"

 

Triệu lão thái lăn lộn lóc, đại viện xung quanh đều kéo đến, sắp sửa vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài .

 

Bà Huỳnh tức đến mức run rẩy:

 

“Bà bà bà, bà cũng đ-ánh , bà xem bà đ-ánh thành thế ..."

 

Trần Thanh Dư đến mức tội nghiệp vô cùng, như sắp lịm , đột nhiên dậy lớn tiếng :

 

“Nếu bà vu oan cho chồng , nếu bà thêu dệt cho chồng , thì chồng đ-ánh bà?"

 

Cô như thể dùng hết sức lực , lóc :

 

“Bà quá bắt nạt khác!"

 

Thân hình g-ầy yếu của cô như sắp đổ gục đến nơi, những giọt nước mắt lớn lã chã rơi:

 

“Các như , chính là ép ch-ết cả nhà chúng !

 

Bà vu oan cho chồng !

 

Không cần các ép , chúng tự ch-ết cho các xem!"

 

Cô đột nhiên lao thẳng về phía bức tường, mắt thấy sắp đ-âm đầu tường.

 

Hồn vía đều sắp bay mất , Mã Chính Nghĩa hét lớn:

 

“Mau lôi cô !"

 

Cũng may vây quanh đông, trong ngàn cân treo sợi tóc, liều mạng lôi kéo, tóm c.h.ặ.t lấy Trần Thanh Dư.

 

Đám hỗn loạn, Từ Cao Minh chỉ cảm thấy ai đó dẫm lên chân , dùng sức nghiến một cái...

 

Từ Cao Minh:

 

“Á!"

 

Lão hét t.h.ả.m một tiếng, nhưng lúc chẳng ai thèm quan tâm, tất cả đều đang giữ c.h.ặ.t lấy Trần Thanh Dư, chỉ sợ cô t-ự t-ử nữa!

 

 

Loading...