Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 155
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà họ dạo , cứ liên tục xảy chuyện kỳ quặc, cũng phục luôn ."
“ thấy đại viện bọn họ dạo lắm chuyện thật, thương đến thương."
“Thực chỉ Trương Hưng Phát là thương nặng thôi, còn ai nữa ?"
“Bố nó, còn Từ Cao Minh, đều thương ?"
“Cái đó thì thể , bọn họ giống , Từ Cao Minh là do tự ăn nấm độc, lão Trương là bà già họ Triệu đ-ánh."
“Này chứ, bà ?
Lão Trương là thầm thương trộm nhớ bà già họ Triệu đấy, ối ơi, bà xem lão Trương mù , cái mắt kiểu gì thế?
Tuy bà già họ Hoàng nhà ông thứ lành gì, nhưng dù cũng mạnh hơn mụ già Triệu cay nghiệt mắt lươn chứ.
Bà già họ Triệu cái là thấy thứ gì , ai mà cay nghiệt hơn bà .
Ảnh mà treo cửa chắc cũng thần giữ cửa luôn .
Bác Trương rốt cuộc là mù đến mức nào ."
“Cái đó thì chịu thôi, trong mắt tình hóa Tây Thi mà."
“Chuyện cũng , là thầm mến ?
thấy khi nào bác Trương thích kiểu , ông cứ thích mấy mụ già hung dữ như thế?"
“Có khả năng lắm!"...
Bác Trương:
“..."
Bà già họ Hoàng:
“..."
Hôm qua bác Trương chịu khổ xong, hôm nay tan về ngay, trái việc đầu tiên là bệnh viện đón bà già họ Hoàng, chính là để xóa tan ảnh hưởng, nào ngờ hai về đến đầu ngõ, quả thực vẫn tin những lời đồn đó.
Mẹ kiếp, ông mù ?
Bà già họ Hoàng càng tức giận hơn, xông về phía mấy mụ già đang bịt mũi bàn tán xôn xao mà mắng c.h.ử.i:
“Các ch-ết hả!
Sau lưng khác, đàn ông nhà thể trúng mụ già độc ác Triệu Đại Nha ?
Ông là đàn ông của , dám đào góc tường đến tận đầu .
Các còn hùa theo bậy bạ đúng ?
Các mà còn bôi nhọ đàn ông của nữa là đ-ập nát kính nhà các đấy.
Thật đúng là cái thứ gì ."
“Bà Hoàng ... chao ôi, bà hung dữ cái gì chứ?
Đây chúng , giỏi thì bà mà tìm bà già họ Triệu ."
“ thế, hơn nữa còn bảo đàn ông của bà cái gì chứ, hai chẳng ly hôn ?
Hai tái hôn ?
Chúng thấy gì nhé."
“Chao ôi, trong miệng bà Hoàng thì một năm bọn họ thể tái hôn đến ba trăm sáu mươi lăm chứ, mà thấy đưa cái giấy đăng ký kết hôn nào .
Hì hì hì..."
“Các là lũ khốn, xé nát miệng các , ..."
Bà già họ Hoàng giương nanh múa vuốt định xông lên, bác Trương vội vàng giữ , nhà bọn họ dạo xui xẻo, hai đàn ông thương , nếu bà mà thương nữa thì tính .
Còn quán xuyến việc nhà chứ.
“Đừng quậy nữa, bà quậy thế ích gì ."
Ông giữ , với mấy :
“Các chị em , thực sự ý gì với bà Hoàng , thấy chuyện đều là hiểu lầm thôi, thật đấy, hiểu lầm lớn luôn.
tuyệt đối bao giờ thích bà già họ Triệu nhé."
Bà già họ Hoàng:
“ thế!"
Bác Trương:
“Được , về nhà thôi, ủa chứ, cái mùi thối ở thế?"
Vừa tới thấy chịu nổi .
“Ây, hai , Sử Trân Hương của đại viện hai , bà ở nhà sắc thu-ốc cho ông già nhà bà , chẳng sắc cái thứ quỷ gì, thôi thì cứ đoán là uống thì bác Từ sẽ biến thành Võ Đại Lang luôn.
Bà cái mùi xem.
Hai về , trong viện mùi còn nồng hơn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-155.html.]
“Đây là thu-ốc Sử Trân Hương sắc cho Từ Cao Minh ?"
Bác Trương thể tin nổi, bây giờ tàn nhẫn đến mức ?
Làm lộ liễu thế ư?
Bà già họ Hoàng:
“Ối trời đất ơi!
Con mụ gan to thật, đây chính là mưu sát chồng mà."
Thấy hai càng càng xa rời thực tế, một bà cô vội vàng :
“Chúng đùa thôi, mưu sát chồng gì chứ, bà cũng mùi lớn đến thế.
Hai về ."
“Ối ơi, may mà nhà chúng cùng đại viện với các , nếu thì đúng là hết cách."
“Đi vệ sinh thì bịt mũi nhé."
Bác Trương và bà già họ Hoàng tuy đại viện cũng vệ sinh, nhưng mùi trong ngõ cũng nhỏ chút nào.
Hai , cùng về đại viện, oẹ!
Quả nhiên, mùi trong đại viện còn nặng hơn!
Bà già họ Hoàng thấy Sử Trân Hương đang trong sân, liền nhạo:
“Chao ôi Sử Trân Hương, bây giờ bà lợi hại nhỉ?
Thế cũng ?
Tranh thủ lúc đại viện mà nấu phân ."
Sử Trân Hương nén giận, liếc bà một cái, chẳng cãi nữa.
Hôm nay bà cũng giày vò cho đủ , đến tận bây giờ vẫn hiểu nổi tại hôm nay đen đủi đến thế.
Bảo là xương thì cũng thôi , của rẻ là của ôi mà!
Sao đến cả đống d.ư.ợ.c liệu cũng cái mùi đó, chẳng lẽ lấy mạng ?
Nói chung, Sử Trân Hương vô cùng phiền não, cũng vô cùng mệt mỏi?
Cãi ?
Chẳng còn sức mà cãi nữa.
Mặc dù bác Trương và bà già họ Hoàng từ ngoài về thấy mùi trong đại viện vô cùng khó ngửi, nhưng Sử Trân Hương ở đây một lúc lâu nên mùi tan ít, ngược còn thấy đỡ hơn .
Bà thuần túy là mệt mỏi rã rời cả tâm trí.
Thấy Sử Trân Hương mất sức chiến đấu, chẳng nghênh chiến, bà già họ Hoàng liền thẳng đến cửa nhà bà già họ Triệu, gọi lớn:
“Triệu Đại Nha, mụ cút đây cho .
Cái đồ già khú đế, còn dám cướp đàn ông của ?"
Bà già họ Triệu lập tức lao , xông tới định cào cho một phát, bà già họ Hoàng nhanh ch.óng lùi một bước, hì hì, :
“ phòng từ !"
Còn xong, bà già họ Triệu vung tay tát một cái thật mạnh.
Bà già họ Hoàng né , càng đắc ý hơn.
“Lêu lêu, đ-ánh !"
Bà già họ Triệu:
“Mụ già độc ác!"
Bác Trương:
“!!!"
Thôi , các bà già đều vài chiêu cả!
Bà già họ Triệu:
“Mụ bớt thả b.o.m , cái gì mà cướp đàn ông của mụ?
Mụ xem cái loại dưa héo nhà mụ thì ai thèm?
Triệu Đại Nha đây là phụ nữ băng thanh ngọc khiết.
thèm đến cái thứ đó .
Nếu mụ lòng thì quản cho c.h.ặ.t lão , bớt để lão lảng vảng quanh , còn thấy buồn nôn lắm đây .
Cái thứ gì , cũng soi gương xem xứng !
Lão là hạng gì mà dám thích !
Triệu Đại Nha đây là mắt đấy!
Hai cái đồ già khú đế các giỏi thì mau tái hôn , đừng ở đây gây phiền phức cho khác nữa!"