Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đại thẩm:
“???"
Cái quái gì thế?
Hoàng đại thẩm:
“Cậu bớt nhảm , mà lắm chuyện thế, đang giả vờ cái gì với đấy?
Cậu ngoài đốt giấy, thì xuất hiện ở đây?
Bây giờ sang dạy bảo , đừng mà diễn nữa, nhanh lên!"
Viên Hạo Dân hoảng loạn một chút, nhưng nghĩ đến việc chẳng mang theo thứ gì cả, liền nghiêm nghị :
“Hoàng đại thẩm, bà những , mà còn tạt nước bẩn lên .
Thật sự là quá đáng, bà như là đúng .
Chúng nên hưởng ứng lời kêu gọi, đừng mấy cái trò mê tín dị đoan nữa, bà như thế..."
“Cút !
Cậu bớt đạo lý với , nhanh mà dập lửa!"
Hoàng đại thẩm ghét ch-ết cái gã ngụy quân t.ử , giả vờ cái gì chứ, ai mà chẳng ai.
“ gọi !"
Viên Hạo Dân định , Hoàng đại thẩm lập tức nổi đóa, mắng:
“Mẹ kiếp, giúp thì nãy lải nhải với gì?
Cái đồ r-ác r-ưởi."
Bà dùng lực đ-á một hòn đ-á nhỏ phía , cạnh, trúng ngay lưng Viên Hạo Dân, Viên Hạo Dân —— bịch!
Hoàng đại thẩm:
“???"
Trần Thanh Dư lén lút:
“?????"
Ây chứ, yếu như sên thế ?
Thật trùng hợp, Hoàng đại thẩm cũng suy nghĩ như , bà kinh ngạc:
“Cậu thế thì kém quá nhỉ?
Chân mềm đến mức ?
Cậu vắt kiệt sức , Triệu Dung mà nhịn nổi chứ?"
Thật hiếm thấy nha, Hoàng đại thẩm và Trần Thanh Dư mà lúc cùng chung một suy nghĩ.
Viên Hạo Dân mím môi, tức giận :
“Hoàng đại thẩm, bà cái gì thế, bà đây là...
á!
Mẹ kiếp!"
Trần Thanh Dư vội vàng thò đầu , suýt chút nữa cũng thốt lời, cô vội vàng bịt miệng !
Cái !
Cái cái cái !
Có đôi khi, nếu bà báo ứng, cô cũng tin !
Tóc của Viên Hạo Dân, bén lửa , chỗ ông ngã xuống, vặn chính là nơi Hoàng đại thẩm đốt giấy, chuyện đúng là... duyên quá mà!
Viên Hạo Dân hoảng hốt vỗ vỗ đầu :
“Á, tóc của !"
Ông tức giận đến phát điên:
“Hoàng đại thẩm, bà mà cố ý đốt tóc của , bà đây là đả kích báo thù, bà cứ đợi đấy, bà cứ đợi mà xem tố cáo bà , bà nửa đêm đốt giấy còn đả kích báo thù, cái bà già ..."
Ông dùng sức vỗ vỗ mấy cái, lửa tắt , nhưng vẫn một mùi tóc cháy truyền đến, Viên Hạo Dân tức cực kỳ:
“ là đáng đời nhà bà dạo xui xẻo, chính vì bà thất đức như , đây đều là báo ứng, bà..."
“Cậu mắng ai!
Cái đồ ngụy quân t.ử ."
Hoàng đại thẩm lập tức xông lên, định cào , Viên Hạo Dân tuy là một đàn ông lớn xác, nhưng đúng thật là một quanh năm văn phòng, cũng việc nặng, thuộc dạng giống như những phụ nữ lao động như Hoàng đại thẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-165.html.]
Hoàng đại thẩm múa may móng vuốt, trực tiếp cào về phía Viên Hạo Dân, cổ Viên Hạo Dân ngay lập tức xuất hiện một vệt m-áu dài.
“Bà!
Bà thô lỗ vô tri, bà hèn hạ đ-ánh lén!"
Viên Hạo Dân tức đến nhảy dựng lên, một chút cũng còn cái vẻ trí thức giả tạo thường ngày nữa, ông nhảy chân sáo c.h.ử.i bới:
“Bà cứ đợi đấy, bà cứ đợi đấy nhất định sẽ tố cáo bà, cái bà già thô lỗ hèn hạ .
Bà thẹn quá hóa giận, bà thật đáng ghê tởm hạ lưu!"
“Xúy!
Cậu ?
Cậu còn tưởng là hạng lành gì ?
Bề ngoài giả vờ như t.ử tế, ai mà chẳng ai chứ!
Cậu chính là một tên ngụy quân t.ử, một kẻ hèn hạ đến con gái ruột của cũng dám thừa nhận, còn cái gì mà do vợ cũ của nhặt , coi ai là kẻ ngốc hả, xúy!"
Sức chiến đấu của Hoàng đại thẩm cũng yếu .
Chuyện cãi , dựa tích lũy văn hóa, mà dựa cái miệng nhanh nhạy mắng trôi chảy, từ vựng phong phú, thể đ-âm trúng tim đen.
Hoàng đại thẩm:
“Cậu suốt ngày giả vờ cho ai xem?
Cái đồ thú đội lốt !"
“Bà bà bà, bà thô lỗ giảng lý lẽ."
“Cái đồ mặt thú nhà ."
……
Trần Thanh Dư:
“Mở mang tầm mắt, mở mang tầm mắt , dạo cô lén trộm, cảm thấy đúng là “kiến thức rộng rãi" nha.”
Trần Thanh Dư gãi gãi đầu, thực sự vội về nhà, tiếp tục xem náo nhiệt.
Trần Thanh Dư , tiếng động lớn như cũng kinh động đến những khác, đại viện nhanh ch.óng , đông nghịt, ôi chao, ai bảo bây giờ trò giải trí gì chứ, nên tự nhiên là chút gió thổi cỏ lay, sẽ nhanh ch.óng ló mặt ngay, sợ rằng chậm trễ một chút là bỏ lỡ mất chuyện .
“Sao thế thế?"
“Tiếng động gì , ai đang đ-ánh nh-au ở ngoài thế?"
“Tết Thanh minh thế , giữa đêm hôm khuya khoắt ở ngoài ồn ào cái gì chứ, những ngày như thế tiểu quỷ đều lang thang khắp nơi đấy, ở ngoài loạn là điềm lành !"
“Phì phì phì, bà đừng cái đó, nhỡ chụp cho cái mũ mê tín dị đoan thì khổ."
“ đúng đúng, , xem là ai!"
Tiếng động ồn ào lên, mấy đại viện xung quanh cũng đều theo, thực sự ít, Triệu đại thẩm cũng ở trong đó, những chuyện như thế thể thiếu bà .
Mọi đều xem náo nhiệt, liền thấy hóa là Hoàng đại thẩm và Viên Hạo Dân.
Hai đang c.h.ử.i xối xả!
rõ ràng nha, Viên Hạo Dân , Viên Hạo Dân căn bản cãi Hoàng đại thẩm.
“Hai đang cái gì thế?"
“Đêm hôm khuya khoắt thế , hai thể cãi cơ chứ?"
“ đấy, Viên Hạo Dân đúng là giỏi thật, đến bà già mà cũng cãi cho ."
……
Mấy ông chú thấy cãi là Viên Hạo Dân, quả thật thấy kinh ngạc, rằng đây là một trí thức “ văn hóa" nha.
Người văn hóa mà cũng cãi ?
Viên Hạo Dân tức giận đến cực điểm, :
“ vệ sinh, liền thấy Hoàng đại thẩm đang lén lút đốt giấy, hơn nữa còn để tàn lửa bay loạn xạ, chẳng qua chỉ là trời hành đạo mấy câu, liền bà cào thành thế , xem đời cái đạo lý nào như , thật sự là quá đáng quá ."
Hừm!
Mặc dù ít nhà đều lén lút đốt giấy, nhưng đó là “lén lút", vạch trần một cách quang minh chính đại như thế , chỉ cần truyền ngoài, Hoàng đại thẩm sẽ gặp xui xẻo cho xem.
Không đến chuyện xui xẻo lớn, xui xẻo nhỏ chắc chắn là sẽ .
Viên Hạo Dân quả nhiên là khách khí nha.
Mọi đều nhe răng trợn mắt.
Trần Thanh Dư cũng âm thầm trộn đám đông, tiến gần bên cạnh Triệu lão thái, Triệu lão thái liếc mắt một cái liền thấy cô, Trần Thanh Dư nhướng mày, mỉm một cái.