Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 166
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Triệu lão thái cũng yên tâm hơn nhiều, bà và cái bà điên đang cùng chung một chiến tuyến, nhất định để xảy chuyện.”
Hai con dâu cùng , liền thấy Hoàng đại thẩm và Viên Hạo Dân đấu khẩu, Viên Hạo Dân dẫn đầu “ tay", Hoàng đại thẩm lạnh một tiếng, :
“Viên Hạo Dân, vu oan cho thì cũng bằng chứng chứ, bà con lối xóm cho kỹ nhé, xem đất đây là cái gì!
đốt tiền giấy ư?
Ai đốt tiền giấy nào?
Mọi xem, đây rõ ràng là báo mà đốt nhé!
Viên Hạo Dân vu oan cho !
Không cửa !
Chẳng ai quy định là đốt báo cả ?
Vừa lên tiếng chụp cho cái mũ mê tín dị đoan to tướng ?
cho , đừng mơ!"
Lúc kỹ , hì, còn , thật sự là báo cả.
Chuyện cũng may là mang đèn dầu , nếu thì đúng là vu oan cho Hoàng đại thẩm nha!
Hoàng đại thẩm đắc ý vinh quang, chống nạnh :
“Mọi thấy chứ?
Mọi xem cái thằng ranh con đang kiếm chuyện ?
Cái mũ mê tín dị đoan đó là thể tùy tiện chụp lên đầu khác ?
Cái đồ ngụy quân t.ử , tâm địa chút nào.
Cũng may là đốt tiền giấy, thì đúng là rõ .
Thật mà, đúng là mà."
“Hừm!"
“Ôi ơi, đúng là đốt báo thật !"
“Hoàng đại thẩm bây giờ đến cả ma cũng lừa cơ , đúng là kẻ tàn nhẫn nha."
Mọi nhỏ giọng lầm bầm bàn tán, Trần Thanh Dư âm thầm liếc Trương đại thúc một cái, khuôn mặt của lão Trương đen xì, cứ như nhúng mực .
Tại ông tức giận như chứ?
Trần Thanh Dư thấy thắc mắc, khẽ đẩy Triệu đại thẩm một cái, Triệu đại thẩm theo hướng chỉ của Trần Thanh Dư sang:
“Mẹ kiếp!"
Tiếng thốt của bà , tự nhiên khiến cũng sang theo, từng một đều sững sờ.
“Chuyện gì thế?"
“Ôi chao ôi, sắc mặt Trương đại thúc kìa."
“Sao tức giận đến mức cơ chứ."
Lão Trương sắp tức ch-ết , ông tức giận vì Viên Hạo Dân chụp mũ, dù ông cũng ly hôn với Hoàng đại thẩm , thật chuyện chụp mũ cũng chẳng liên quan gì đến ông , dù Hoàng đại thẩm cũng sẽ bán ông , chuyện gì cũng sẽ tự gánh vác.
Điều ông thực sự tức giận chính là Hoàng đại thẩm, vạn ngờ tới, cái bà già ch-ết tiệt Hoàng đại thẩm mà lừa tiền của ông .
Ông đưa cho Hoàng đại thẩm một đồng tiền để mua tiền giấy vàng mã, tiền đó hề nhỏ chút nào.
ai mà ngờ , bà mà lén giữ hết sạch, tiêu một xu nào cả.
Bà tiêu một xu nào mà còn lừa ông là đều mua tiền giấy vàng mã hết , ông bà ôm một gói “tiền giấy" dày cộp khỏi cửa, vô cùng hài lòng, thế mà ngờ , hóa lừa.
Cái đồ ch-ết tiệt!
Ông sợ bắt sẽ ảnh hưởng đến bản , cho nên năm nào cũng sắp xếp cho bà già ngoài đốt giấy, cũng những năm qua bà đều lén giữ kiếm tiền .
Tức run !
Lão Trương chằm chằm Hoàng đại thẩm một cách đầy hận thù, dám tin bà già mà dám giở trò tâm kế với , vô liêm sỉ đến cực điểm!
Hoàng đại thẩm thái độ của lão Trương, vẫn còn đang đắc ý với Viên Hạo Dân:
“Cậu tính kế ư?
cho , cửa !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-166.html.]
Gia đình họ Viên thường ngoài xem náo nhiệt, cho dù là Triệu Dung là Hạo Tuyết, Hạo Nguyệt nhà ông , đều vài phần “thanh cao", mấy sẵn lòng để lộ một mặt tục tĩu như thế .
Con trai lớn của nhà họ Viên là Hạo Phong sống ở nhà, là nhân viên hỏa xa, cùng một đơn vị với cô con dâu ly hôn nhà lão Trương, cũng thường xuyên nhà.
Chỉ một cô nàng Tiểu Thúy thích xem náo nhiệt là mỗi đều mặt, bởi vì nào Tiểu Thúy cũng xem náo nhiệt, cho nên tin tức nhà họ Viên cũng thạo tin.
Lúc chỉ một Tiểu Thúy ở đó, cô là một đanh đ-á, thấy bố ruột chịu thiệt, lập tức xông lên phía :
“Cái bà già thế !
Sao tố chất như thế chứ!
Bố cũng cố ý vu oan cho bà , giữa đêm hôm khuya khoắt Tết Thanh minh lén lút đốt giấy, bà còn trách khác hiểu lầm bà ?
Bản bà việc mờ ám, thì đừng trách khác vu oan cho bà."
“Hê cái cô nhóc , cô năng kiểu gì thế hả, chuyện của lớn chúng , liên quan gì đến cô chứ?
Thật là mất dạy."
Hoàng đại thẩm quả thật để cô nhóc mắt, chẳng qua chỉ là một con ngốc sống dựa Triệu Dung mà thôi.
“Cô cút sang một bên cho ."
Tiểu Thúy bảo vệ bố ruột, lớn giọng:
“Sao bà chẳng giảng đạo lý gì cả , bà xem bà đ-ánh bố thành thế , cái đồ mụ già đanh đ-á nhà bà."
“Cút !"
“Bà đồ khốn khiếp!"
Có cô con gái ruột xông pha chiến đấu, Viên Hạo Dân nãy còn đang tức giận đến đỏ cả mặt rốt cuộc cũng bình tĩnh vài phần, cô nhóc Tiểu Thúy tuổi tác tuy lớn, nhưng cái miệng liến thoắng cũng khá ghê, cô sắc bén :
“Bản bà việc khiến khác nghi ngờ, đừng tưởng bà đốt báo là chúng bà đang ý đồ gì.
Bản bà chuyện , bố đương nhiên thể .
Cả cái đại viện ai mà chẳng bà là hạng gì chứ?"
“Hay cho cái con nhỏ , mày còn định xong với tao đấy hả?
Mày là cái thá gì chứ!"
Hoàng đại thẩm giơ nanh múa vuốt định xông lên, định cho cô tay.
Hoàng đại thẩm cũng là một kẻ tâm kế thâm hiểm, tiến lên liền định cào mặt Tiểu Thúy, cái con nhỏ khốn khiếp , để xem mặt nó mang sẹo thì còn đắc ý thế nào nữa!
Bà ghét nhất chính là những cô gái trẻ tuổi , từng đứa một đều là lũ khốn kiếp, chỉ quyến rũ đàn ông.
Hoàng đại thẩm lao tới, hung hãn vô cùng, Trần Thanh Dư đ-á nhẹ một hòn đ-á nhỏ, hòn đ-á nhỏ bay vèo qua, trực tiếp đ-ập trúng đầu gối của Hoàng đại thẩm, Hoàng đại thẩm:
“Á!"
Móng vuốt mắt thấy sắp cào tới Tiểu Thúy, rầm một cái, ngã lăn !
Ngã một cú thật nặng xuống đất.
Tiểu Thúy ngẩn một lát, ngay đó ha ha, :
“Báo ứng, đúng là báo ứng mà, những kẻ lòng độc ác, ngay cả ông trời cũng nổi nữa , đáng đời, thật nó đáng đời!
là báo ứng!"
Tiểu Thúy đắc ý vô cùng, chống nạnh vênh váo tự đắc:
“Cái hạng già khú đế như bà, mau ch-ết sớm đầu t.h.a.i !"
Hừm!
Mọi một nữa chấn động, sức chiến đấu của cô nhóc mạnh thật đấy nha.
Trần Thanh Dư cũng cảm thán theo, cô cũng là bảo vệ Viên Tiểu Thúy, cô nhóc cũng ít so bì với cô, nhưng hành động nhắm mặt của Hoàng đại thẩm thì đúng là chút thất đức.
Viên Tiểu Thúy tuy trương dương một chút, nhưng cũng đến mức cố ý cào mặt chứ.
Vừa cô cũng thấy Hoàng đại thẩm mắt.
Chẳng bà định để tổ tiên bà đến tìm chúng tính sổ ?
Chẳng bà mắng ?
Vừa !
Vậy để trời hành đạo .