Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái nó chứ!”
Ông thực sự cảm thấy bà già Hoàng đúng là một bãi r-ác khổng lồ chuyên phá hỏng việc, trong lòng thầm mắng nhiếc, nhưng miệng vẫn :
“Bà Hoàng , bà đừng mấy lời như thế nữa, bà như chẳng khiến thấy khó chịu ?
Chúng lòng giúp đỡ, bà đừng mà thêm phiền nữa."
“Từ Cao Minh, ông tính là cái thá gì?
Chỗ đến lượt ông chủ trì ?
Mã Chính Nghĩa còn tới, đến lượt ông thể hiện ?
Đừng tưởng lão nương đây ông ý đồ gì, ông nhổm m-ông lên là ông định ngoài cái gì !
Ông cũng chẳng hạng lành gì, ông đang mưu quyền đoạt vị chứ gì.
Ông chính là lật đổ Mã đại gia, tự quản viện, đúng !"
Từ Cao Minh:
“Bà bà bà!
Bà thật là ngang ngược!"
“Hừ hừ, là sự thật, đ-âm trúng nỗi đau của ông chứ gì?
Đừng tưởng ông là hạng nào.
Ông thể lừa khác chứ đừng hòng lừa !"
Bà Hoàng chẳng khách khí chút nào.
Từ Cao Minh:
“Được, !
Nếu bà như thì quản nữa, quản nổi nữa , ?
Bà cứ đợi Mã Chính Nghĩa !
là điều."
Ông ngoắt , chống gậy, cộp cộp từng bước một, dứt khoát rời , mỗi bước như đang giẫm lên não của bà Hoàng .
Bà Hoàng:
“Các nhanh lên!
Nhanh giúp một tay !
Sao các lòng nhân ái thế !
Con trai chắc chắn sẽ lãnh đạo, bây giờ cho các một cơ hội để nịnh bợ chúng cho , các còn mau lên, nhanh một chút."
Có mấy vốn đầy lòng chính nghĩa, lúc càng nổi nữa, vốn lòng giúp đỡ cũng thể giúp, nếu lòng mà mang cái danh nịnh bợ ?
Thế thì !
Quay bỏ luôn!
Vương Đại Chùy cũng ở trong đó!
Mẹ nó, quản nữa!
Thế là xong!
Lại mất mấy nữa!
Bà Hoàng thấy thì cuống quýt, hét lên:
“Các thế, các !
Con trai mà chuyện gì thì lũ nghèo kiết xác hèn hạ các gánh nổi ?
Quay , đều hết cho !"
Bà Hoàng càng nhảy dựng lên thì bỏ càng nhiều.
“Hừ hừ!"
Bà Đại Mã nhịn bật thành tiếng.
Bà Hoàng:
“Bà cái gì!
Triệu Đại Nha chỗ liên quan gì đến bà!
Bà đang nỗi đau của khác ?
Tự bà mất con trai nên bà chỉ mong con trai cũng còn...
á!"
Bà Đại Mã đột nhiên lao lên phía , một cái tát trời giáng trực tiếp quất mặt bà Hoàng.
Các bà già đ-ánh nh-au, là tát tai thì là túm tóc, tệ nhất cũng là móng tay cào cấu!
Thao tác thường lệ, quá thường lệ !
Bà Đại Mã chẳng khách khí chút nào mà đ-ánh , vô cùng bực tức:
“Cái đồ già ch-ết tiệt , bà còn dám con trai , con trai là cái loại như bà thể bàn tán ?
Bà cũng xem là cái thứ gì, cho bà con trai , cho bà !
Bà cũng thật là mặt dày, con trai hiếu thảo, hiểu chuyện, thông minh, cần cù, con trai bà mới chính là cái hạng r-ác r-ưởi phế vật hạ lưu kinh tởm.
Bà cũng xứng nhắc đến con trai ?
đ-ánh ch-ết bà!"
Bà Đại Mã đ-ánh huỳnh huỵch, chiến lực đầy .
Điều bà Đại Mã hận nhất chính là việc con trai còn nữa, con trai bà mất đầy một tháng, bà thể bùng nổ?
Bà Hoàng lỡ mồm, bà Đại Mã tự nhiên khách khí.
Bà túm lấy tóc bà Hoàng, dùng sức giáng những cái tát trời giáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-172.html.]
“Con trai mất , bà dám nhắc đến chuyện con trai mất , con trai mất thì vẫn là con trai ngoan của .
cho bà nhắc !
Bà dám cố ý xát muối nỗi đau của !
đ-ánh ch-ết cái đồ khốn nạn nhà bà!
Cái đồ táng tận lương tâm.
Cái đồ trái tim!"
Chát chát chát!
Bà Hoàng bà Đại Mã đè xuống đất, bất thình lình đè lên Trương Hưng Phát, Trương Hưng Phát:
“Á!"
Anh chỉ cảm thấy đau nhức:
“Ai, đứa nào đè tao thế !"
“Á!
Á á!
Con trai!"
“Xác ch-ết vùng dậy !!!"
“Đậu mợ!"
Mọi vắt chân lên cổ mà chạy, mới chạy hai bước thì đột nhiên phản ứng , xác ch-ết vùng dậy cái gì?
Trương Hưng Phát cũng ch-ết mà vùng với chả dậy!
Bà Hoàng:
“Lũ khốn khiếp các , các dám nguyền rủa con trai , các sẽ ch-ết t.ử tế , các ..."
“Ưm, tránh , tránh !
Mẹ mau tránh cho con!"
Vết thương của Trương Hưng Phát vẫn lành , nhăn răng trợn mắt:
“Ư...
đau quá."
“Con trai, con trai con ?
Cút , bà cút ngay cho , Triệu Đại Nha, cho bà , con trai mà thì bắt bà đền mạng!"
Bà Đại Mã:
“Bà bớt xạo , bà còn ăn vạ khác ?
mắc mưu của bà , nếu bà nhắc đến chuyện con trai mất thì đ-ánh nh-au với bà ?
Hơn nữa con trai bà vốn dĩ ở đây, dựa cái gì mà đổ lên đầu ?
Thế nào!
Còn đền mạng, bà đến đây, bà đến đây , bà thử xem, xem lão nương sợ bà !
Người khác thể cái chiêu của bà dọa sợ chứ thì sợ !
Bà tính là cái thá gì!
Cái đồ thất đức khói đen bốc lên tận trời!
Bà chẳng hạng lành gì, con trai bà cũng chẳng hạng lành gì.
Lúc chẳng nó nên ở bệnh viện ?
Bà , bà xem tại nó xuất hiện ở đây?
Có là mưu đồ bất chính ?
Có là lòng lương thiện ?
Đừng tưởng bà quậy một trận là thể lấp l-iếm chuyện .
Con trai bà lén lút về, ai nó định cái gì!
Cả nhà các đều , còn dám ăn vạ ?
Bà cứ , lão nương mà một câu sợ thì là Triệu Đại Nha nữa!"
Bà Đại Mã chống nạnh, bà Đại Mã bao nhiêu năm khẩu chiến, bao giờ thua ?
Chửi lộn mà chiếm hạng nhất thì bà còn cái gì nữa?
Bà Triệu Đại Nha là một phụ nữ bao giờ chịu khuất phục.
“Bà đừng hòng mà lên mặt với , sợ bà !"
Bà Hoàng tức đến run rẩy:
“Bà, bà bà bà, Triệu Đại Nha, bà bớt ngậm m-áu phun cho con trai , con trai về thì ?
Nhà của chính chúng , về lúc nào thì về!"
Bà Đại Mã:
“Hừ hừ, về thì lạ, nhưng nửa đêm nửa hôm mới về?"
Bà liếc xéo mắt, vô cùng nghi ngờ Trương Hưng Phát chẳng ý đồ gì lành, cũng chẳng bà Đại Mã tìm chuyện, cứ chằm chằm con dâu là bà , đây chính là một kẻ thành thật.
Lại còn nửa đêm nửa hôm mới về, ai đến cửa nhà bà rình mò cửa sổ ?
Bà Đại Mã khinh bỉ liếc Trương Hưng Phát một cái.
“Đủ !"
Trương Hưng Phát hét lên:
“Đau quá, đau quá, , đỡ con dậy với..."