Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 176
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy mụ già ở nhà ăn thấy từ miêu tả chuẩn xác, Lý Trường Xuyên:
“..."
Cái bà già ch-ết tiệt Triệu Đại Nha , bà đúng là một con mụ già khốn kiếp con !
Bà Đại Mã:
“Chẳng hề sợ hãi.”
Trên con đường đắc tội khác, bà Đại Mã đúng là càng càng xa, tuy nhiên đừng bà Đại Mã đắc tội nhiều , nhưng thông thường thì chẳng ai dám trực tiếp đối đầu với bà, càng dám tùy tiện trả thù.
Bởi vì, bà già nhảy nhót quá hăng hái, sự chú ý của đều đổ dồn lên bà, hễ mà gì thì dễ khác phát hiện.
Cho nên mặc dù bà Đại Mã đáng ghét, nhưng cũng chẳng ai thực sự gì bà cả.
Thêm một điều nữa, bà Đại Mã ở nhà ăn vẫn một vị trí khá đặc biệt, ai bảo bà nhiều chuyện bát quái cơ chứ.
Bất kể lúc nào, những thông tin linh thông đều chào đón, thể tô thêm chút màu sắc cho cuộc sống tẻ nhạt.
Bà Đại Mã sớm, Trần Thanh Dư và những khác thì cả, cho nên thông thường mỗi khi họ thức dậy thì những học bên ngoài đều gần hết .
Lúc Trần Thanh Dư rửa mặt bên bồn nước cũng chẳng cần tranh giành nữa.
Sáng sớm, thím Mai Trần Thanh Dư, :
“Cháu dậy muộn thật đấy, lát nữa thôi là thể ăn trưa luôn ."
Trần Thanh Dư thừa thím Mai là một kẻ mồm mép tép nhảy, nhà thím coi là một hộ gia đình bình thường trong đại viện, nếu gì đặc biệt thì lẽ chính là cái mồm rộng thôi.
Chuyện gì trong đại viện cũng qua nổi tai thím , chẳng gì thím .
Trần Thanh Dư mỉm e lệ, :
“Thực đây cũng là ý của chồng cháu ạ."
“Ơ?"
Thím Mai ngẩn , bà già họ Triệu ý gì cơ?
Không hiểu nha!
Trần Thanh Dư nhẹ giọng :
“Tiểu Giai Tiểu Viên đang tuổi lớn, chồng các cháu ngủ thêm một lát, cho nên mới bảo cháu dỗ dành các cháu thêm.
Nếu sáng sớm học cũng ồn ào náo nhiệt, Tiểu Giai Tiểu Viên thấy động tĩnh chắc chắn cũng sẽ dậy.
Cháu ôm các cháu vỗ về thêm một chút, các cháu cũng thể ngủ thêm một lúc.
Cho nên bây giờ cháu đều đợi các cháu dậy mới dậy cùng.
Mẹ chồng cháu bây giờ đối với Tiểu Giai Tiểu Viên .
Bà mong các cháu ngủ thêm một chút để mau lớn, cũng ăn ngon một chút, như c-ơ th-ể mới khỏe mạnh ."
Thím Mai:
“Bà mà bụng thế ...?"
nghĩ thì cũng đúng thôi, Lâm Tuấn Văn còn nữa, Tiểu Giai chính là đứa con trai duy nhất mà Lâm Tuấn Văn để .
Trước đây coi thường hai đứa trẻ là vì con trai vẫn còn sống.
bây giờ con trai mất , thì đứa cháu trai chính là cái rễ của gia đình .
Thái độ của bà Đại Mã đổi cũng là chuyện hết sức bình thường!
“Mẹ chồng cháu đúng là một kẻ khôn lỏi, đây chẳng thấy bà đối xử với lũ trẻ gì cả."
Trần Thanh Dư tiếp lời , trái chỉ khẽ mỉm , cúi đầu súc miệng.
“Này, chồng cháu bây giờ nỡ cho lũ trẻ ăn ngon ?"
Thím Mai tiếp tục dò hỏi, thím là kiểu dò hỏi nhà dò hỏi nhà , đó trao đổi thông tin với , chủ yếu là để thông tin lưu thông.
Trần Thanh Dư:
“Nỡ ạ, trẻ con thì vẫn nên chút dinh dưỡng."
Trần Thanh Dư vô cùng chân thành, thím Mai vội vàng :
“Cái bà già đó chẳng hạng lành gì , cháu thì để tâm một chút, thể để bà già đó lôi kéo lũ trẻ mất.
Bà ngày đối xử với lũ trẻ thế nào thì cháu tự rõ trong lòng nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-176.html.]
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng cháu thực gì ạ, đây bà nghĩ thông suốt thôi, bây giờ nghĩ thông suốt thì cả , chỉ là hiểu lầm bà thôi.
Bà là kiểu khẩu xà tâm phật mà."
Trần Thanh Dư rửa mặt :
“Tuấn Văn là thế nào đều rõ mà, là một , dạy dỗ Tuấn Văn như , chồng cháu thực sự .
Trước đây một bà nuôi con, cuộc sống gian nan, nên mới buộc dùng vẻ ngoài đanh đ-á gai góc để ngụy trang cho bản .
Thực bà là một trái tim vô cùng mềm yếu đấy ạ."
Trần Thanh Dư cố nén cơn buồn nôn trong lòng, cảm thấy đúng là một quá mức, cô đúng là một đại thiện nhân mà, còn “tô phấn" cho Triệu lão thái nữa chứ.
lời , Trần Thanh Dư lừa nổi chính mà cũng chẳng lừa nổi khác, thím Mai liền lộ một vẻ mặt kinh tởm nên lời.
Thím thực sự chịu nổi mà!
Lời ai mà tin nổi chứ!
Hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm trời.
Họ còn bà già đó là hạng gì ?
“Ư... cháu , vẫn nên chút tâm cơ ."
Thím Mai chẳng gì nữa, chỉ thấy Trần Thanh Dư đúng là một đứa đại ngốc.
Trước đây nhận nha, Lâm Tuấn Văn giỏi khích lệ khác thật đấy, bạn xem Trần Thanh Dư dỗ dành đến mức nào kìa.
Trần Thanh Dư thì tủm tỉm, cô thong thả hỏi:
“Thím Mai ơi, chuyện tìm việc của nhà chị Phạm thế nào ạ?
Xưởng sản xuất đang thiếu ạ?
Nhà chị ?"
Thím Mai bĩu môi:
“Vẫn thấy tăm , thấy cũng khó đấy, nếu mà thì chị Phạm khoe khoang khắp nơi , dễ như .
Bây giờ một công việc thêm tạm thời cũng khó tìm lắm, cháu xem Lý Linh Linh ở viện chạy đến ủy ban đường phố hỏi bao nhiêu mà cũng chỉ nhận mấy việc lặt vặt mang về nhà thôi.
nhé, bây giờ những chỗ tuyển công nhân tạm thời còn đòi bằng trung học cơ sở đấy.
Ngay cả như thế cũng chẳng ai cũng ."
Trần Thanh Dư:
“ mà chẳng xưởng điện hàn đang thiếu ?"
“Cái đó thì ai mà , chồng chỉ là công nhân bình thường thôi, tin tức chẳng linh thông gì cả, cái đại viện thông tin linh thông nhất chính là nhà Mã Chính Nghĩa và vợ chồng Viên Hạo Dân thôi.
Nhà Mã Chính Nghĩa cũng chẳng ai đến tuổi xuống nông thôn, chẳng quan tâm đến chuyện đó.
Triệu Dung nhà cũng con xuống nông thôn đấy, gì chuyện chị để lộ tin tức ngoài."
Trần Thanh Dư:
“Thế chẳng nhà chị quan hệ khá với chủ nhiệm xưởng điện hàn ?
Sao đến đó tìm thử xem?
Hoặc là nhờ bác Từ tìm giúp một chút, bác Từ với bên đó quan hệ cũng khá nhỉ?
Chắc là vài lời chứ?"
Thím Mai bĩu môi, liếc xéo một cái về phía nhà chị Phạm, nhỏ:
“Cháu nhà họ bốc phét đấy, nhà chị Phạm chẳng cửa nẻo gì , là bốc phét thôi."
Thím Mai:
“Thôi ch-ết, ngóng chuyện một chút mới , nếu mà cửa công nhân tạm thời thì kiểu gì cũng .
Vài năm nữa thằng ba nhà cũng nghiệp , nếu thể công việc thì học nữa cũng .
Qua con trăng là còn cơ hội nữa ."
Thím Mai nhanh ch.óng lau tay ngoài.
Trần Thanh Dư nhướng mày, lấy tin tức gì mấy, nhưng mà, vội!