Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 180
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ừm, càng nghĩ càng thấy lý.”
Trần Thanh Dư:
“..."
Quả nhiên, chuyện buôn chuyện càng vô lý thì càng tin.
Bạch Phượng Tiên:
“Phỏng đoán của thím Mai cũng là khả năng, những năm cũng từng thích đàn ông ."
“À thì... con dâu thơm tho mềm mại ?
Sao mà sở thích đặc biệt thế ."
“Cái đó thì ai mà chứ.
cho các bà , cái hồi còn trẻ là lúc giải phóng , hồi đó ..."
Mọi thảo luận vô cùng sôi nổi, các đồng chí công an và Tiểu Tô bên văn phòng đường phố một nữa ngang qua cổng lớn:
“..."
Mấy đó một lúc, mặt đỏ bần bật, nhưng trái thêm một hướng suy nghĩ mới, lúc bọn họ đều nghi ngờ, liệu ba tên đó là đàn ông 'thế thế nọ' thật .
À !
Bọn họ mà, hề chuyện đó.
Không thể tiếp nữa, tẩy não quá ...
Mấy nhanh ch.óng rời , Trần Thanh Dư và tán gẫu thêm một lúc nữa, cuối cùng ai về nhà nấy chuẩn cơm nước.
Hai đứa nhỏ Tiểu Giai, Tiểu Viên đang chơi nhảy ô ở cửa, thím Mai ló đầu :
“Nhà cháu thật ăn hai bữa là , ba bữa gì cho rắc rối, còn lãng phí lương thực.
Ở nhà thím đều ăn hai bữa thôi, tầm chín giờ sáng một bữa, ba giờ chiều một bữa, chẳng thấy đói gì cả.
Lại còn tiết kiệm công sức nấu nướng, đợi tiếng bọn nó học về thì ăn tối nhẹ một chút, thím thì ăn nữa."
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Nhà cháu ạ, chồng cháu ban ngày , chỉ bữa tối là ăn ở nhà, chắc chắn là nấu cơm đàng hoàng .
Dù buổi tối cháu cũng nấu nướng t.ử tế, cũng thể cứ hâm nóng qua loa cho xong, nên chẳng cần thiết ăn hai bữa sáng chiều như ."
Nói gì thì bà Triệu ở đây vẫn cái lợi.
Bất kể chuyện gì cứ đổ hết lên đầu bà già là xong.
Thím Mai lắc đầu:
“Cháu , đúng là cứng cỏi , cái gì cũng bà , bà ban ngày ăn ở nhà bếp chẳng ?
Buổi tối ăn qua loa một chút, hoặc ăn cũng , đúng là tính toán ăn gì cả.
Cái bà già đó đúng là ích kỷ."
Trần Thanh Dư mỉm gì.
Thím Mai:
“Cháu..."
Trần Thanh Dư tung chiêu cuối:
“Bà là của Tuấn Văn, chiều chuộng bà cũng là lẽ đương nhiên ạ.
Cháu và Tuấn Văn quen từ hồi học, hai đứa cháu cùng ..."
Thím Mai:
“À!
Thím quên mất, trong nhà thím còn chút việc, thím bận đây."
“Ơ, thím đợi chút."
Trần Thanh Dư gọi thím Mai :
“Thím Mai, sáng nay thím ngoài hỏi thăm chuyện tuyển dụng ?
Kết quả thế nào ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-180.html.]
Thím Mai ngoài từ sáng sớm, về cũng nhanh, chẳng mấy chốc về , còn lỡ mất buổi “tiệc " ở đại viện, thu hoạch gì .
Cô thím Mai, thím Mai chút lúng túng, liền :
“Thím chẳng hỏi thăm gì cả, chuyện đó dễ dàng thế.
Vả đều , cũng chẳng ai rõ nội tình, nên thím về luôn."
Hừ, đừng là bà hỏi thăm gì, ngay cả khi hỏi thăm , bà cũng cho Trần Thanh Dư .
Một khi Trần Thanh Dư cũng tìm một công việc thêm thì đều là đối thủ cạnh tranh cả, đừng thấy nhà cô hai đứa nhỏ trông, nhưng con cái thể tìm giúp trông mà.
Có lẽ Trần Thanh Dư nỡ, nhưng cái bà già cổ hủ bà Triệu đó nếu thể kiếm tiền, chắc chắn sẽ bỏ qua cơ hội .
Cho nên thím Mai thật sự là chẳng nửa lời.
Bà giả vờ như để tâm :
“Tìm việc dễ như ."
Lúc bà trái chân thành cảm thán:
“Anh Tuấn Văn nhà cháu ngày thi đậu , đúng là chút bản lĩnh đấy."
Phải rằng, hồi Lâm Tuấn Văn nghiệp, chính sách đưa thanh niên về nông thôn cũng , tuy Lâm Tuấn Văn là con một thì thể cần về nông thôn, nhưng vì chính sách đó nên công việc thật sự là vô cùng khan hiếm.
Một công việc thể bán một nghìn đồng .
Thế mà vẫn khó mua , cơ bản là chẳng ai bán, mà Lâm Tuấn Văn thi đậu !
Anh hề bất kỳ bối cảnh nào, là dựa thực lực của bản mà tìm việc, đúng là một trai năng lực.
Hồi đó con trai nhà lão Viên là Hạo Phong cũng tìm việc, nhưng thím Mai với tư cách là thạo tin một thì rõ, chuyện giống .
Viên Hạo Phong là nhờ Triệu Dung nhờ vả quan hệ với bạn học cũ, bỏ thêm tiền thì mới mua công việc đó.
Lâm Tuấn Văn là thực sự tự tìm việc.
Bà tuy là hóng hớt, nhưng lòng hề , những khác đều tính kế để chiếm lấy công việc mà Lâm Tuấn Văn để , bà thì ý đó, thật con nhà bà cũng đang học lớp 10 , cũng chỉ hai ba năm nữa thôi, nghiệp xong cũng là cả một vấn đề.
Thật bây giờ tìm một công việc cũng , nhưng thím Mai ý nghĩ đó, bà chân thành với Trần Thanh Dư:
“Công việc của nhà cháu, dễ dàng buông tay đấy, đây là bảo đảm của cả nhà cháu, đợi Tiểu Giai lớn lên, một công việc rốt cuộc cũng cần về nông thôn.
Cháu cũng đừng chồng cháu, cái gì mà nghỉ hưu hưởng lương hưu, bà mà ích kỷ thế, công việc để cho con cái mới là chính đáng chứ."
Trần Thanh Dư:
“Tiểu Giai, Tiểu Viên chúng vẫn còn nhỏ ạ, là công việc của Tuấn Văn thì cũng nên để cho chồng một sự bảo đảm."
Thím Mai giận mà gì :
“Bà bảo đảm , thế còn con cháu thì tính ?
Ôi, cháu thật là...
Thật cháu nên tiếp quản công việc đó nhất, đó tìm một đàn ông khác mà chung sống t.ử tế.
Thôi thôi, cháu chắc chắn sẽ , cháu đúng là cứng cỏi mà."
Bà lắc đầu, cảm thấy Trần Thanh Dư đúng là bùn nhão trát nổi tường.
Mặc dù Trần Thanh Dư mang danh tiếng khắc chồng, nhưng tìm khác cũng khó , ít nhất là xinh mà, cô thì , cứ ch-ết với cái nhà .
Lại còn nhẫn nhịn cái bà già cổ hủ bà Triệu đó nữa, chẳng nghĩ cho con cái gì cả, thật vô dụng.
Thím Mai chắp tay lưng ngoài, lắc đầu.
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô mỉm , cũng quá để tâm đến những lời .
Bọn Triệu Dung những lời đó là vì mưu đồ tính kế vòng vo công việc của nhà cô; nhưng thím Mai thật sự là cảm thấy như thì cuộc sống của cô sẽ hơn.
mà, Trần Thanh Dư mới thèm thế!
Cô việc gì tái hôn chứ?
Rảnh rỗi sinh nông nổi hầu hạ đàn ông nhà khác ?
Thời buổi giống như mấy chục năm , nhà nào nhà nấy đều là phụ nữ quán xuyến cả.
Có những đồng chí nữ ban ngày , tan về còn giặt giũ nấu nướng lo toan việc nhà, đàn ông thì chỉ bộ tịch, chẳng gì cả, dựa cái gì chứ.