Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:06:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe thấy !”
Nhà máy thực phẩm!
Trần Kiến Thành!
Thông tin rò rỉ , cứ việc truyền nhé!
Đừng khách sáo.
Cô dẫm lên viên đ-á nhỏ ném , Trần Kiến Thành dùng sức đẩy Trần Thanh Dư:
“Chị cút , liên quan gì đến chị!”
Trần Thanh Dư thuận thế lùi mấy bước, suýt chút nữa thì trượt ngã, vội vàng nắm lấy thanh vịn, ủy khuất rũ đầu xuống:
“Chị...
Chị là vì cho em mà?”
“Chuyện của , cần chị quản!”
Trần Kiến Thành giải thích cái gì đó ném trúng, nhưng cúi đầu , sàn xe chẳng gì cả.
Đương nhiên là , lúc Trần Thanh Dư lùi , sớm đ-á viên đ-á nhỏ đó mất .
Thật sự tưởng cô chỉ hùng hục đ-ánh nh-au chắc!
Mấy cái mưu mẹo nhỏ , cô từ hồi bé xíu !
Trần Thanh Dư vẻ mặt thương tâm, rũ vai xuống, một tay xách xô một tay xách cá, nhưng hề đặt xuống.
Trần Kiến Thành:
“Khương Trân, khoác , một chuyện mà , nhưng lòng đối với em, bao giờ đổi, là thích em mà.
Đời , ngoài em , sẽ thích ai khác nữa, em cho một cơ hội, cho chúng một cơ hội để bắt đầu ?”
Cậu dứt khoát cứ thế quỳ lạy van xin Khương Trân, cảm thấy hành động của thực sự minh, mặc dù cẩn thận ngã, nhưng thể thuận thế mà luôn!
“Chúng ở bên lâu như , em hẳn là hiểu con , lẽ điều kiện nhất, nhưng là thích em nhất, là sẵn lòng vì em mà hy sinh tất cả nhất.
Anh thật sự thích em, em cho một cơ hội ?”
Cậu cứ thế quỳ đó.
Người xe từng một đều nín thở, lặng lẽ quan sát, chuyện như thế , bọn họ đều từng thấy nha.
Một cô gái trẻ tuổi đều ngưỡng mộ Khương Trân, ngưỡng mộ yêu thương cô đến , thậm chí còn sẵn lòng quỳ xuống mặt bao nhiêu thế vì cô , thể thấy là thực lòng yêu cô mà.
Hạng đàn ông sẵn lòng dâng hiến chân tình như , còn nhiều nữa !
Thật sự là quá khiến cảm động.
Từng một nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm Khương Trân, nhỏ giọng :
“Ở bên , ở bên !”
Hận thể thế cho cô .
Tuy nhiên, những chút kinh nghiệm thì đều nhíu mày, vô cùng ưa cái trò của Trần Kiến Thành, một gã đàn ông to xác, hèn nhát như ?
Cái kiểu quỳ trời quỳ đất quỳ cha , thể vì tình yêu gì đó mà quỳ xuống?
Lại còn ở cái nơi như thế ?
Mất mặt hổ!
Thật đúng là mất mặt hổ mà!
Có những lớn tuổi thậm chí còn cảm thán, nếu nhà đứa con trai như thế , thì thật hận thể đ-ánh gãy chân ch.ó của nó, cho nó quỳ luôn.
“Làm cái trò gì thế , đàn ông thì là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, cái kiểu ẻo lả mở miệng là yêu thương quỳ lạy một phụ nữ thế , thật đúng là mất mặt hổ.”
Có vị lão đồng chí thực sự nổi nữa, lên tiếng:
“Cậu mau lên , đầu gối nam nhi vàng, cái trò gì .”
“ thế!
Xưa nay đều là lệnh cha lời mai mối, cái bộ dạng , bố thì sẽ giận đến mức nào chứ?”
Cũng giúp Trần Kiến Thành phản bác:
“Bác , bác là đúng , cái gì mà lệnh cha lời mai mối?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-191.html.]
Đó là hủ tục của xã hội cũ, bây giờ là tự do hôn nhân .
Chỉ cần tình cảm, thì thể gạt bỏ khó khăn để ở bên .
Những gì bác đều là kiểu cũ rích .”
“Cái cô bé thế, cô xem, một trai lớn tướng mặt bao nhiêu mà ‘cộp’ một cái quỳ xuống mặt cô gái trẻ, như thể thống gì ?”
“Sao thể thống gì?
Vì tình yêu mà đấu tranh, chuyện thật đáng ca ngợi bao!”
Đám vây xem bỗng chốc chia thành hai phe cãi om sòm, bên nhường bên nửa bước.
Trần Kiến Thành ngờ còn ủng hộ như , bỗng chốc cảm thấy cái quỳ của thực sự quá đúng đắn, lộ vẻ mặt càng thêm thâm tình như biển, :
“Khương Trân, chân tình của , ngoài đều thấy , chẳng lẽ em thấy ?
Chẳng lẽ em cứ nhất định bắt m.ó.c t.i.m cho em xem mới ?”
Trần Thanh Dư nhỏ:
“Cũng Tỷ Can , m.ó.c t.i.m là ch-ết đấy.”
“Phụt!”
“Lời cũng đúng nha!”
“Ha ha ha ha!”
Trần Kiến Thành thực sự ghét ch-ết Trần Thanh Dư , đang trong thời khắc bày tỏ thâm tình như biển cả, mà cứ như cái gậy chọc cứt .
Cậu trừng mắt Trần Thanh Dư, :
“ chẳng gì để với chị cả, chị cũng đừng gần , thấy chị!
Chúng chẳng tình cảm gì .
Chị cũng đừng ở đây mà giả vờ chị gái , chị từ nhỏ ở nhà, lớn lên tự lén lút gả , bây giờ bớt giả bộ .
Không thấy nực ?
Chính chị còn là hạng lén lút trộm hộ khẩu kết hôn, còn quản quen nào?”
Chẳng là phá đám ?
Cậu cũng phá đám .
Trần Thanh Dư thì sợ nhé.
Cô còn mong cái thiết lập nhân vật (hình tượng) “não yêu đương” (vì tình yêu mà mù quáng) mà, như thực sự là bớt lo bao nhiêu.
Cô Trần Kiến Thành chằm chằm, :
“Kiến Thành, em hiểu lầm chị , em thực sự hiểu lầm chị , chị ly gián quan hệ của hai đứa, chị cũng phá hoại quan hệ của hai đứa.
Chị là hy vọng em tìm thấy chân ái mà!
Chính vì chị tìm thấy thích nhất, cho nên chị mới thích một là bộ dạng thế nào, cũng tâm ý của em, cho dù cả thiên hạ về phía em, thì chị cũng về phía em mà, cho dù em vì tình yêu mà đối đầu với cả thế giới, chị đều hiểu, chị thực sự đều hiểu.
Bởi vì, tình yêu vốn dĩ , chị cũng yêu Tuấn Văn nhất!”
Đám vây xem:
“…………………………”
Ơ kìa chứ, nhà các cái bệnh gì !
Ban đầu cứ tưởng cô chị xem còn bình thường, hóa , cô chị cũng là một kẻ kỳ quặc não yêu đương ?
Cái quái gì thế !
Đến cả Trần Kiến Thành cũng thấy những lời Trần Thanh Dư khiến thấy tê cả da đầu!
Cậu nổi giận:
“ cần chị về phía , tình yêu của , tự thể bảo vệ, cái đồ chổi nhà chị mau tránh xa một chút , thấy chị là thấy bực .”
Trần Thanh Dư ủy khuất .
Cô khẽ :
“Chị hiểu, chị hiểu sự kiên cường và khó xử của em, chị em thực lòng hung dữ với chị như , em là vì mất tình yêu nên quá đau lòng thôi...”
Trần Thanh Dư cảm thấy, quả nhiên khi ghê tởm khác, thì bản hề thấy ghê tởm chút nào.