Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 195
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:06:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà Huỳnh:
“Trẻ con thì ăn bao nhiêu..."
“Một con cá vốn dĩ cũng chẳng bao nhiêu.
Bà Huỳnh, nhà cháu tuy đàn ông, nhưng cũng để cho tùy ý bắt nạt."
“Có chuyện gì thế?"
Triệu lão thái về thấy con dâu nhà đang lải nhải, Trần Thanh Dư thấy Triệu lão thái, lập tức ủy khuất :
“Mẹ, bà Huỳnh dắt trẻ con đến đòi cá kho nhà kìa!"
Triệu lão thái tiến lên một bước dài, trong nháy mắt túm lấy bà Huỳnh, giận dữ :
“Mụ dám đòi đồ của ai hả?
Nhân lúc nhà mà bắt nạt con dâu đúng ?
thấy mụ là ngứa đòn ..."
Thấy sắp đ-ánh nh-au đến nơi, Bạch Phượng Tiên cũng tới, :
“Mọi đừng loạn nữa, đây đều là chuyện nhỏ thôi, bà Huỳnh, bà mau về nhà xem , con dâu bà về quậy nát cả nhà , còn lấy bao nhiêu đồ đạc nữa, bà mau về nhà xem !"
“Cái gì!"
Bà Huỳnh xong liền hoảng hốt, vội vàng đẩy Triệu lão thái , chạy thẳng về nhà , những khác cũng theo .
Trần Thanh Dư thì động đậy, mặc dù hiếu kỳ, nhưng Trương Manh Manh tại chỗ nhúc nhích, cứ ngó nghiêng trong nhà cô.
Cô nghi ngờ gì, nếu mà khỏi cửa, con bé đầu một cái là thể trộm đồ ngay, Trần Thanh Dư quả quyết:
“Tiểu Giai Tiểu Viên, hai con ngoài cùng , khóa cửa."
Cô trở tay khóa cửa, Trương Manh Manh thất vọng liếc một cái, bĩu môi, về phía viện bốn.
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô mà, cô mà!
Cái con bé quả nhiên là ý .
Mới là con bé mấy tuổi đầu mà, giáo d.ụ.c cho , ngược tâm tư chính đính, đúng là cũng nuôi dạy hỏng .
Trần Thanh Dư dắt Tiểu Giai Tiểu Viên đến viện bốn, lúc bà Huỳnh gào t.h.ả.m thiết, c.h.ử.i rủa:
“Cái con tiện nhân xui xẻo , đúng là đồ khốn nạn, trong nhà kẻ trộm !
Cái đồ tàn nhẫn lương tâm, đến cả chăn màn cũng lấy sạch .
Không là con mà."
“Sao ?"
“Rốt cuộc vợ Hưng Phát thế?"
“Ai mà ."
Bạch Phượng Tiên:
“Bà đừng gào thét nữa, bà mau xem xem thiếu những gì, nếu là của bản con dâu bà, bà kêu gào cũng chẳng ích gì.
Nếu nó lấy đồ của bà, đợi lão Trương nhà bà về, hai cùng đến đơn vị nó mà hỏi.
Tự dưng nhân lúc nhà bà ai mà về dọn nhà, chuyện thế nào cũng một lời giải thích chứ?
Đây là chuyện riêng của nhà bà, hàng xóm chúng cũng tiện ngăn cản, bà vẫn nên tự nhanh ch.óng xử lý ."
Vương đại mụ:
“Chúng cũng giúp, chúng cũng ngăn cản , kết quả là mắng cho một trận.
Bà xem ai còn dám quản nữa?
Nếu thật sự thì bây giờ bà đến xưởng tìm lão Trương nhà bà .
Chuyện tìm lãnh đạo của bọn họ thôi.
Cái con tiện nhân thật là quá đáng.
Nó cứ thế trực tiếp chuyển nhà, khác gì ăn trộm .
Hơn nữa cứ thế mà cũng thèm quản con cái luôn?
Có bên ngoài !"
Con tiện nhân dám mắng bà, xem bà chọc ngoáy bà Huỳnh đến đơn vị nó quậy , xem nó còn ở đơn vị nữa !
Vương đại mụ ý đồ .
“, đúng đúng đúng, hỏi cho lẽ, cái đồ lương tâm, nó thất đức đến tận xương tủy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-195.html.]
Bà Huỳnh căn nhà bừa bộn, đúng là bối rối, mặc dù là bọn họ ly hôn , nhưng bà vẫn luôn cảm thấy là chồng cao hơn một bậc, là sức nặng.
Hơi một chút là bà thể đuổi .
Đó là thứ thể nắm thóp .
ngờ, nọ đột nhiên chuyển mất .
“Cái con tiện nhân đó chính là cái thứ đoan chính, chắc chắn bên ngoài , chắc chắn là , nếu thể cứ thế mà chuyển ..."
Sử Trân Hương mỉa mai:
“Nó trực tiếp chuyển , nó còn mắng c.h.ử.i tất cả chúng một trận nữa.
Lợi hại lắm cơ!"
Bà Huỳnh cũng thấy ngượng ngùng, :
“Nó cũng chẳng con dâu nữa , liên quan gì đến nhà hết."
Dù chuyện gì bà cũng sẽ tham gia.
“Ối chà chà, xem chỗ lục lọi khắp nơi, thổ phỉ làng chắc cũng chỉ đến thế thôi."
“Mọi đừng mấy lời vô ích đó nữa, là xem xem nó để phong thư gì ?
Tổng cộng cũng một lời giải thích chứ?"
“ đúng đúng!"
Trần Thanh Dư ôm hai đứa nhỏ cũng một bên xem náo nhiệt, theo dòng tan tầm càng lúc càng đông, trong viện cũng bắt đầu lục tục trở về, học, , từng một đều tò mò xúm xem náo nhiệt, bà Huỳnh thì tìm tới tìm lui trong nhà, vợ cũ của Trương Hưng Phát quả nhiên là chẳng để một lời nhắn nào.
“Cái đồ lương tâm mà."
“Mọi đang gì ở đây thế?"
Lúc một đàn ông lên tiếng.
Giọng chút lạ lẫm, Trần Thanh Dư đầu sang, liếc mắt một cái nhận , đây là Hạo Phong, con trai lớn của nhà lão Viên và Triệu Dung ở trung viện.
Trần Thanh Dư xuyên đến đây lâu như , đây cũng là đầu tiên thấy .
Anh và vợ của Trương Hưng Phát cùng một đơn vị, cũng là nhân viên đường sắt, ngày thường ít khi về nhà.
Viên Hạo Phong dáng khá cao, ngược cách chọn lọc, bộ ưu điểm của Viên Hạo Dân và Triệu Dung đều dồn hết .
Ba đứa con ruột của hai vợ chồng họ đều tướng mạo khá .
Viên Tiểu Thúy thì kém hơn một chút.
cũng coi như là tệ .
Trần Thanh Dư đ-ánh giá Viên Hạo Phong một chút, Viên Hạo Phong sang Trần Thanh Dư, dời tầm mắt .
“Hạo Phong, về đấy ?"
“Anh.
Anh về khi nào thế?"
Viên Tiểu Thúy vội vàng tiến lên.
Viên Hạo Phong:
“Anh về, thấy đều tụ tập ở bên , chuyện gì ?"
“À đúng .
Cậu cũng ở đoạn đường sắt, cái kìa, vợ của Trương Hưng Phát, cô về dọn đồ , là chuyện gì ?"
“Mọi cùng một đơn vị, chắc chắn là chút gì đó chứ, nếu thì cho bà Huỳnh nhé!
Không giấu giếm đấy!
Cái con tiện nhân mang hết đồ đạc .
Đó là coi chúng như một nhà mà!
Cậu xem nó cái chuyện gì kìa.
Cậu giấu giếm đại mụ đấy."
Viên Hạo Phong kinh ngạc bà Huỳnh, :
“Nhà ?"
“Biết cái gì?"
Mọi đều nghi hoặc Viên Hạo Phong, Viên Hạo Phong càng kinh ngạc hơn:
“Mọi thật sự ?
cứ tưởng đều cả chứ, chị dâu điều ."