Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 217
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:22:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Cũng ạ, ở căng tin đều hòa nhã."
“Căng tin là nơi đấy, tiết kiệm bao nhiêu tiền ăn, thấy chồng cô bây giờ về lúc nào cũng hăng hái, thật sự tinh thần.
Bà ở căng tin chủ yếu gì?"
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng cháu ở căng tin phụ bếp, thực chỉ là mấy việc lặt vặt thôi, còn chẳng quan trọng bằng bác Lý .
mà xưởng lớn, cũng đông, lúc việc tán gẫu chuyện nhà nhà nọ cũng là một niềm vui, chồng cháu khá thích nghi với những ngày ."
Sử Trân Hương đảo mắt một vòng:
“ bác đầu bếp Vương ở hẻm phía đều thể mang hộp cơm về nhà, chồng cô cái thì chẳng thấy..."
Trần Thanh Dư lúc Sử Trân Hương đang toan tính điều gì, bèn :
“Hì, mà so với ạ, là đầu bếp, đầu bếp ở căng tin địa vị gì chứ?
Mẹ chồng cháu mà một nửa bản lĩnh đó thì khoe cho cả viện đều .
Bác còn bà thích khoe khoang thế nào ?"
Nói đến đây, cô dường như chợt nhớ chồng, ngượng ngùng gãi đầu, :
“Cái đó, cái đó..."
Sử Trân Hương vẻ thấu hiểu:
“Yên tâm, ngoài ."
Trần Thanh Dư mỉm cảm kích.
Đều là diễn viên cả!
Sử Trân Hương , Trần Thanh Dư cũng bắt đầu tán gẫu:
“Bác Sử , bác trai Từ tin tức linh thông, quan hệ rộng lắm, ạ?"
Sử Trân Hương lập tức đắc ý hẳn lên, :
“Đó là đương nhiên.
Lời cô thật đúng, bác trai cô bình thường , đừng bác lãnh đạo gì, nhưng bác là thợ bậc tám đấy, đó là vinh dự cao quý bao?
Bác trai cô thể coi là một chuyên gia kỹ thuật , ngay cả trưởng xưởng cũng dám lớn tiếng với bác , việc gì cũng hỏi ý kiến bác đấy.
Thấy ?
Chân thương thế cũng .
Chẳng là vì phân xưởng thể thiếu bác ?
Bác trai cô ở trong xưởng, chính là nhân vật nòng cốt!"
Trần Thanh Dư:
“Vậy thì lợi hại thật, thế bác với phân xưởng điện hàn ạ?
Cháu phân xưởng điện hàn đang tuyển công nhân tạm thời?"
Sử Trân Hương hai ngày nay cũng , tin tức là do Bạch Phượng Tiên để lộ .
Bà trong lòng chút bất mãn, là một luôn “soán ngôi", Sử Trân Hương tiếc nuối khi tin tức do tiết lộ, nếu là tiết lộ thì mới thể hiện sự linh thông tin tức của .
Ch-ết tiệt!
Đây đáng lẽ là tin tức của bà mới đúng.
“Hì, cái , thế?
Cô hứng thú ?"
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Không ạ, việc điện hàn cháu cũng nổi."
Cô :
“Cháu chỉ thấy dạo đều tìm hỏi thăm nên tò mò thôi, cháu là một bà nội trợ, nổi việc đó .
Hơn nữa là đàn ông con trai, cũng hợp với cháu.
Cháu nhớ lúc Tuấn Văn nhà cháu , việc ở phân xưởng điện hàn nặng nhọc lắm.
Anh ngày nào cũng mệt phờ ."
Bác Sử nhạt một tiếng, nhưng nhanh ch.óng thu nụ , :
“Việc điện hàn chỗ nào mà mệt?"
Trần Thanh Dư nhướng mày, đó cụp mắt xuống, ngoan ngoãn :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-217.html.]
“Cũng đúng ạ, nếu tuyển công nhân tạm thời, Tiểu Vĩ nhà chị Phạm ."
Bác Sử:
“Nó á, thấy còn khuya.
Cô đừng chỉ là công nhân tạm thời, đó cũng khơi khơi mà tuyển , quan hệ thì đừng hòng .
Cho dù tình cờ , nhưng cô chiếm mất suất mà định sẵn, cũng thể trị cô."
Trần Thanh Dư ngẩng đầu một cái, :
“Cháu thấy chị Phạm quan hệ cũng rộng lắm."
Cô truy hỏi về cái vụ “chiếm suất" , ngược chuyển sang chuyện khác.
Sử Trân Hương càng nhạo hơn, :
“Chị cũng chỉ ở trong đại viện mới nổ thôi, thực tính là cái gì chứ.
Ở trong xưởng chẳng xếp hàng nổi ."
Hai đang chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, bác Vương:
“Ái chà, Tiểu Viên các cháu về ?
Thu hoạch thế nào?
Đi câu cá chắc là thu hoạch khá lắm nhỉ?"
Xem chừng là bọn Viên Hạo Phong về.
Bác Sử vội vàng chạy ngoài.
Trần Thanh Dư lúc cũng giặt xong , phơi quần áo lên về nhà, cô chẳng quan tâm khác câu cá, ngược hoài nghi, mà bác Sử chiếm chỗ trị chính là Lâm Tuấn Văn.
Cũng bác Sử điều là vô tình hữu ý, nhưng bọn họ chắc chắn đều gì đó, nhắc đến, Bạch Phượng Tiên cũng biểu cảm kỳ lạ, chắc chắn là một chút gì đó.
Cô nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, quyết định mấy ngày nữa sẽ tìm “sư phụ" đây của Lâm Tuấn Văn để chuyện t.ử tế.
Viên Hạo Phong xách cá về phía trung viện, qua nhà bọn họ, bước chân đều chậm vài phần, mắt thấy Trần Thanh Dư căn bản ngoài, trong mắt lóe lên một tia vui, nhưng để lộ mấy phần, ngược Viên Tiểu Thúy thì vênh váo đắc ý, vô cùng hớn hở:
“Anh, thật lợi hại, trong đại viện là lợi hại nhất.
Nhà tối nay hầm cá luôn nhé?
Anh thấy ?"
Viên Hạo Phong:
“Được!"
Anh hiền lành, giọng lớn nhỏ:
“Hầm , tay nghề của cũng , ăn xong câu tiếp."
Viên Tiểu Thúy vui mừng:
“Tuyệt quá, ơi, em là lợi hại nhất mà."
Viên Hạo Phong:
“Cái là gì, nếu em thích ăn, ."
Viên Tiểu Thúy lập tức lộ nụ rạng rỡ, đắc ý thôi, là ai nhà họ chân thành?
Mọi xem, trong nhà ai coi cô là một nhà chứ!
Tuy rằng một việc trong nhà là cô , nhưng đó cũng là vì trong nhà chỉ mỗi cô là rảnh rỗi, chút việc cũng mệt ch-ết .
“Anh ơi, nhà khác ăn bánh bao, nhà ăn cá, thế là nhất ."
“Nhà cũng thể ăn bánh bao, đây cũng rau tề thái, nếu em bằng lòng thì gói ít bánh bao cũng , ở đây còn ít phiếu thịt."
“A!
Anh ơi, quá!"
Viên Tiểu Thúy mừng rỡ ngoài ý .
Viên Hạo Phong:
“Cái là gì, lương một tháng hơn ba mươi đồng, tiêu thế nào cũng hết .
Anh còn độc , cũng vợ, cho em gái tiêu thì cho ai tiêu?
mà nếu kết hôn, lúc đó mới giao thu nhập cho vợ ."
Viên Tiểu Thúy vui:
“Anh ơi, thế , ai mà xứng với chứ."
Viên Hạo Phong về phía nhà Trần Thanh Dư, đó dời mắt , :
“Anh cũng quan tâm phận gì , thích là ..."