Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 232
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:22:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà mai Mã thì còn đỡ, bà ngã đè lên Triệu Dung, đúng là niệm một câu A Di Đà Phật , vẫn còn một cái đệm thịt.”
Vương Đại Chùy gầm lên:
“Bà mai Mã, bà cái gì !
Mau dậy!"
Anh dùng sức đẩy mạnh bà mai Mã một cái, đó vội vàng bò dậy đỡ :
“Dì Triệu, dì Triệu dì chứ?"
Bà mai Mã chịu cái đẩy của Vương Đại Chùy, cái đẩy nhẹ bẫng khiến bà hất văng sang một bên, cái đoàng —— đ-âm sầm gầm bồn rửa bát:
“Oái!"
“Dì Triệu dì mau dậy , ?
Nếu dì thì bệnh viện xem thế nào !
Anh Viên, Viên ơi!
Vợ ngã !"
Còn về bà mai Mã, kệ thây mụ !
“Anh Viên, Viên!"
Viên Hạo Dân sa sầm mặt mũi, thầm nghĩ lúc mày mới gọi tao ?
Người còn tưởng đây là vợ mày bằng.
Sắc mặt Viên Hạo Dân mấy , mặc dù ông đối với vợ cũ vô ơn bạc nghĩa, mặc dù ông khi tái hôn còn cùng vợ cũ ngủ nghê sinh con, mặc dù ông ... nhưng ông là một ăn học thanh thanh bạch bạch, vốn dĩ coi trọng thể diện nhất, Vương Đại Chùy quan tâm Triệu Dung như , ông vui chút nào!
Ông lạnh lùng đanh mặt , vô cùng khó coi.
Ngược Triệu Dung rên hừ hừ :
“, vẫn mà~"
“Cô nhưng !"
Bà mai Mã ôm trán, trán rỉ m-áu, bà nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Vương Đại Chùy, trực tiếp nhào tới:
“Hay cho cái thằng Vương Đại Chùy , bà đây lòng giới thiệu đối tượng cho mày, mày ơn thì thôi, còn dám đ-ánh bà.
Bà liếc mắt một cái là ngay mày với con mụ gì đó khuất tất với , cái thằng quân g-iết ngàn nhát đao , mày còn dám động thủ với bà, bà tha cho mày !"
Bà mai Mã vung vẩy đôi tay cào cấu tới, thì chậm mà xảy thì nhanh, Vương Đại Chùy chộp lấy tay bà mai Mã, dùng sức đẩy mạnh một cái, giận dữ :
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o già , bà dám bôi nhọ sự trong sạch của khác!
với dì Triệu thanh thanh bạch bạch!
Bà còn dám vu khống !
Đừng tưởng đ-ánh đàn bà!"
Anh đúng là đ-ánh đàn bà thật, cái đoàng một tiếng đẩy mạnh, bà mai Mã ngã ngửa , lúc nhanh ch.óng lùi một bước, chỉ sợ dẫm vết xe đổ của Triệu Dung.
Mẹ nó ơi, ngã một cái thì cũng mệt lắm đấy!
Cái đoàng!
Lại ngã nữa !
Bà mai Mã tức đến run rẩy, bà mai Mã bà đây tung hoành giang hồ bao nhiêu năm nay, khi nào chịu cái uất ức chứ, cái thằng Vương Đại Chùy còn dám động thủ với bà ?
Xem bà bại hoại danh tiếng của nó cho bằng ch-ết.
Bà mai Mã ngược quan tâm đến việc vạch trần.
Theo ý bà , dù chú cũng mắc lừa, hà tất gì cứ bám riết buông!
Bao nhiêu năm qua đối tượng bà giới thiệu cũng ít đều là khi kết hôn mới trong đó sự dối trá, chỉ cần lợi lộc đến tay, bà hố ít đàng trai đàng gái, bất kể đàng trai đàng gái, bà đều hố ít .
Dù cho đều hết thì !
Bà xem xem ai dám đến tìm bà tính sổ !
Hừ, bà dù cũng là mai, đến lúc đó ở trong cái vòng tròn dốc sức tuyên truyền một chút, thì tìm đối tượng cũng chẳng dễ dàng gì, còn bà mai nào sẵn lòng giúp đỡ nữa !
Cho nên cái chiêu của bà mai Mã từ đến nay đều bách chiến bách thắng.
Chính vì , vạch trần bà cũng sợ, ngược cảm thấy Vương Đại Chùy điều.
“Cái thằng ranh già nhà mày lớn đầu mà tìm đối tượng, mày đúng là chẳng cái thứ gì, mày còn dám động thủ với bà, ông trời ơi, mau tới mà xem , thằng bắt nạt già đây!"
Bà mai Mã kêu gào lên, giãy nảy đôi chân tại chỗ.
Dư Mỹ Quyên thấy cái cảnh , ngó nghiêng bên trái bên , định bụng lẻn mất.
Bà mai Mã da mặt dày, Dư Mỹ Quyên rốt cuộc là đầu cái chuyện như thế , còn lật tẩy ngay mặt Trần Thanh Dư mà cô luôn coi thường, mà vui vẻ cho nổi?
Cô mím môi, vô cùng phiền muộn, quả nhiên, cô nên lời , phàm là lời cô thì chuyện cuối cùng êm xuôi .
Cô lặng lẽ lùi từng bước một, Trần Thanh Dư qua, Dư Mỹ Quyên trợn mắt với cô!
Hừ, con tiện nhân nhỏ, điều thì câm miệng .
Trước đây ở nhà, là cô bắt nạt Trần Thanh Dư, bởi vì bố dượng đẻ đều hướng về phía cô , Dư Mỹ Quyên trong lòng thêm sự tự tin, trừng mắt dữ tợn Trần Thanh Dư.
Nếu cô điều thì nhất mau mau giúp giải vây một chút để !
Cô nheo nheo mắt hiệu!
Trần Thanh Dư nhướn mày, đó ánh mắt rơi bộ quần áo của cô , hừ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-232.html.]
Cô đột nhiên buồn bã mở miệng:
“Bộ quần áo là của em..."
Triệu lão thái:
“Cái gì?"
Những gần đó cũng về phía Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư vẻ mặt buồn rầu sắp , dáng vẻ nhu nhược yếu đuối, giọng nhẹ nhàng:
“Bộ quần áo Dư Mỹ Quyên là của em."
Cô c.ắ.n môi, dáng vẻ đầy uất ức, :
“Lúc đó em kết hôn, bố em và dì cho em mang theo quần áo của .
Không ngờ, ngờ đều đưa cho chị .
Bộ quần áo chị, rõ ràng là của em mà."
Dư Mỹ Quyên quát lớn:
“Mày bậy!
Đây là của tao."
Trần Thanh Dư ngước mắt Dư Mỹ Quyên một cái, cúi mi mắt :
“Bộ quần áo là mua ở Thượng Hải, mẫu mới nhất năm đó, là lúc ông ngoại em và đơn vị của ông công tác ở Thượng Hải mang về cho em."
Dư Mỹ Quyên lập tức luống cuống, lắp bắp:
“Mày mày mày, mày đừng nhăng cuội, đây chính là... chính là của tao."
Trần Thanh Dư:
“Ông ngoại em thương em, bộ quần áo lúc đó mua tận hai mươi lăm đồng đấy."
Dư Mỹ Quyên quát tháo:
“Mày câm miệng!"
Triệu lão thái:
“Cô mới câm miệng!
Cái đồ xúi quẩy nhà cô, hả?
Cậy thế con hồ ly tinh của cô ở nhà mưa gió thì thôi , ngoài còn mưa gió ?
Cô nghĩ là cái thứ gì chứ!
Còn dám đến đại viện chúng càn?
Cũng xem là ai!
Một mụ già chua ngoa đích thực:
“ là con nào con nấy, mất còn đầy trăm ngày mà cô bước chân cửa.
Bảy tháng sinh thằng em trai cô, sinh non ai mà .
Nhìn qua thấy hạng t.ử tế gì .
Cay nghiệt độc ác lòng hiểm độc, chính là đang con hồ ly tinh của cô đấy.
Cô cũng chẳng học điều gì .
Người lớn tướng thế mà lo t.ử tế, còn câu kết với cái mụ l.ừ.a đ.ả.o già ngoài hố !
Sao hả?
Các thấy Vương Đại Chùy hiền lành nên bắt nạt nó ?
Gia đình cán bộ cái nỗi gì?
Á phi, bố cô, còn chẳng bố đẻ, chẳng chỉ là một phó tổ trưởng phân xưởng ?
Cả cái tổ sản xuất sáu , một tổ trưởng một phó tổ trưởng, hả, quản bốn mà cũng gọi là gia đình cán bộ ?
Cô cũng thật là giữ mặt mũi đấy.
Rõ ràng là kẻ công việc, mà còn dám khoe khoang là xưởng dệt, cô tưởng đại viện chúng của xưởng dệt chắc?
lầm!
Chúng cũng !
Một giây là thể vạch trần cái mặt nạ của cô ngay!
Cô chính là một con l.ừ.a đ.ả.o lớn!
Không việc còn dám việc , ây đúng , đúng đúng đúng, cô còn là thanh niên tri thức xuống nông thôn nữa.
Hộ khẩu của cô là ở nông thôn ?
bảo mà chẳng dám đưa chứng minh thư cơ mà!
Bây giờ cái ngày tháng đúng là cẩn thận là xong mà!
Xem mắt mà chẳng lấy một câu thật nha!
Ngay cả mụ bà mai còn giúp sức hố nữa.
Còn cái gì mà của hồi môn xe đạp với sính lễ, hừ hừ, xem , con dâu dù cũng là con gái ruột, con gái ruột mà còn chẳng cho mang theo cái gì, ngay cả quần áo của chính cũng giữ , mà cho phép đứa con riêng mang theo của hồi môn lấy chồng ?
Đặt địa vị các , các tin nổi ?"