Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 251
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:27:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ mặt Dư Mỹ Quyên, cô vẫn luôn đóng vai thỏ trắng nhỏ.
Cô về phía Triệu đại ma.”
Triệu lão thái:
“???"
Bà rụt vai , :
“Cô như thế cái gì, tuy rằng ăn nhiều một chút, nhưng cũng đóng sinh hoạt phí , cô động chân động tay đấy."
Trần Thanh Dư cạn lời:
“...
Trong lòng bà là hạng như thế ?
là tố chất đấy."
Lời , Triệu lão thái tin!
Hoàn tin!
Trần Thanh Dư tiếp tục hỏi:
“Thế còn bà mối Mã?"
Triệu lão thái:
“Mụ mối Mã còn chuyện khác rõ, vẫn thả, nhưng mấy mụ mối ai mà hươu vượn , đoán mụ chắc cũng chứ?"
Trần Thanh Dư thì rõ lắm, cô chính sách chi tiết hiện nay, nhưng thể dự đoán , dù bà mối Mã thả thì cũng chẳng lành gì, danh tiếng của mụ thối hoắc .
Làm mối mà hại thế thì đúng là hiếm thấy.
Lần mụ sẽ kết cục .
Sau kiếm cơm bằng cái nghề nữa thì đừng hòng mà mơ tưởng.
Trần Thanh Dư hứng thú với bà mối Mã, cô cũng chẳng tìm đối tượng, cái cô đang suy tính là Dư Mỹ Quyên.
Trần Thanh Dư ngoắc ngoắc ngón tay, :
“Bà giúp một việc."
Triệu lão thái:
“Việc gì?"
Trần Thanh Dư:
“ bắt bà giúp công ."
Cô giơ một ngón tay lên, :
“Một tệ."
Mắt Triệu lão thái tức khắc sáng rực lên, lập tức sáp :
“Cô cứ , cô chỉ đông tây, cô bảo nam bắc."
Trần Thanh Dư:
“Vậy thì ."
Triệu lão thái:
“Chao ôi, tiền mua tiên cũng , dù thế nào cũng thức thời hơn cả tiên chứ!"
Trần Thanh Dư hào phóng, bà cũng theo kịp thôi!
Tuy thất đức ích kỷ, nhưng bà thức thời nha!
Triệu lão thái một nhận thức rõ ràng về bản .
“Cô cứ , bỏ nhiều tiền thế để cái gì!"
Trần Thanh Dư:
“Bà giúp đ-ánh cho Dư Mỹ Quyên một trận, , cũng là đ-ánh nó, bà hỏi nó xem, năm đó nó lừa gạt công việc từ tay ông bà ngoại như thế nào."
“Cái gì!"
Triệu lão thái hét to:
“Lại còn chuyện như ?"
Trần Thanh Dư giơ tay ấn xuống, bảo:
“Bà khẽ thôi."
Triệu lão thái:
“Ông bà ngoại cô cũng kém quá nhỉ?
Thế mà cũng để lừa ?
Nhìn cái con Dư Mỹ Quyên đó cũng chẳng tinh khôn gì cho cam.
Ngu si đần độn, bảo , mấy trí thức mà, sách nhiều quá nên não hỏng ."
Thấy sắc mặt Trần Thanh Dư , bà vội vàng bẻ lái:
“ ông bà ngoại cô thì khác, họ chắc chắn là những trí thức thông minh, đều tại con Dư Mỹ Quyên quá xảo quyệt thôi.
Nó đúng là một đứa xảo quyệt, nếu xảo quyệt thì lừa Vương Đại Chùy?
?
đúng ?"
Trần Thanh Dư:
“Hừ hừ!"
Trần Thanh Dư còn lạ gì cái lão già nữa?
Cô liếc xéo bà lão một cái, cũng dặn dò gì nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-251.html.]
Bà già việc gì khác thì chắc xong, nhưng nếu bảo mấy chuyện lung tung rối loạn thì đúng là thiên tài bẩm sinh.
Triệu lão thái:
“Cô cứ yên tâm , một tệ của cô chắc chắn lấy , bảo đảm sẽ giải quyết thỏa cho cô.
Cái con tiện tì nhỏ thật là...
đến già cũng lừa gạt, thất đức quá, nhất định hỏi cho lẽ cho cô, cứ yên tâm .
Ổn áp luôn."
Trần Thanh Dư gật đầu đầy tin tưởng, :
“Không cần đợi trời tối , lát nữa chúng luôn."
Triệu lão thái:
“Được."
Ngừng một lát, bà :
“Cô bảo nếu chúng tay, nó tìm công an ?"
Trần Thanh Dư khẳng định:
“Không , nó mới gây chuyện xong, ngày mai là , sẽ chuyện thừa thãi ."
Nếu Dư Mỹ Quyên sắp , cô cũng chẳng vội vàng đến thế, hu hu, khó quá mà.
Trần Thanh Dư và Triệu lão thái định cùng ngoài, hai đứa nhỏ dĩ nhiên là ở nhà .
lẽ hai kinh nghiệm đó, nên hai nhóc con dễ bảo, gật gật đầu, ậm ừ một tiếng đồng ý.
Trần Thanh Dư dặn dò:
“Hai đứa ở nhà xem sách tranh nhé.
Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ ."
Tiểu Giai và Tiểu Viên hai cái nấm nhỏ đồng thanh gật đầu, cái đầu nhỏ gật lia lịa, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đầy vẻ nghiêm túc.
Trần Thanh Dư khóa cửa từ bên ngoài.
Hai cùng ngoài, thím Mai hỏi:
“Hai đấy?"
Trần Thanh Dư trả lời đường hoàng, giọng trong trẻo:
“Bọn cháu về bên nhà ngoại xem thế nào, Dư Mỹ Quyên thả , ngày mai về quê, cháu qua đó xem một chút."
Nhắc đến Dư Mỹ Quyên, thím Mai bĩu môi, nhưng cũng bảo:
“Đi , sớm về sớm, đừng về muộn quá, buổi tối đường vắng vẻ an .
Nhà cô cứ để trông cho, trẻ con ở nhà ?
Hai cứ yên tâm, sẽ để mắt tới."
Trần Thanh Dư:
“Cảm ơn thím nhé."
Hai chồng nàng dâu cùng khỏi cửa, thím Mai lẩm bẩm:
“Triệu đại ma mà cũng bụng thế ?
Chắc chắn là qua đó xem náo nhiệt ."
thím cũng khá mong chờ, nhân tiện xem tin bát quái gì mới .
Suy nghĩ của thím Mai thì Trần Thanh Dư và bà nội , nhưng Trần Thanh Dư nhanh ch.óng theo chồng hướng về phía nhà đẻ cô.
Suốt dọc đường Triệu lão thái ngừng lải nhải:
“Làm cô chuyện công việc của nó hả?"
“Chúng gọi nó đây?
Dù gì cũng thể xông thẳng nhà mà đ-ánh g-iết chứ?"
“Cô nghĩ nó ngoan ngoãn ?"
“Cô tìm nó hỏi cái ích gì ?
Có đòi công việc ?"
“Lỡ nó kiên quyết thừa nhận thì ?"
Triệu lão thái đúng là liên mồm, Trần Thanh Dư chân thành :
“Bà nhức cả óc."
Triệu lão thái:
“..."
Thế bà còn đ-ánh đau khắp cả đây .
Bà bây giờ nhớ lúc con trai còn sống, chỉ thấy trong lòng đắng cay.
Lúc đó Trần Thanh Dư cái con điên ngoan hiền bao.
Kết quả cô bây giờ xem, bây giờ nó thành cái dạng gấu ch.ó .
Người khổ là ai:
là bà!
Cái chồng thật sự là chẳng còn chút tôn nghiêm nào nữa, khổ tâm hết sức.
Bà đúng là quá khó khăn mà.
Triệu lão thái lầm bầm lầu bầu, chỉ cảm thán ông trời mắt, cái loại tiện tì nhỏ mà để cho nó lợi hại như thế, dựa cái gì chứ.
Triệu lão thái lải nhải ngừng, dọc đường cũng nhanh ch.óng tới gần nhà đẻ Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư dứt khoát móc hai miếng bánh quy, tìm quanh đó một đứa trẻ.