Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu lão thái chút chột , nhưng nhanh ch.óng :
“Thì cô xem, từ khi Tuấn Văn mất, đối xử với cô cũng mà đúng ?"
Trần Thanh Dư:
“Hì hì, đó là vì còn nhẫn nhịn nữa, nếu thì chẳng bà ức h.i.ế.p đến ch-ết ?"
Hai đến đầu ngõ, Triệu lão thái bảo:
“Đi vệ sinh một cái về nhà."
“Được thôi."
Hai bước nhà vệ sinh, thấy tiếng chuyện từ phía nhà vệ sinh nam bên cạnh vọng sang.
Cái vách ngăn thực sự là quá kém, chút nào.
Người đang chuyện cũng chẳng ai xa lạ, chính là lão Trương, lão Trương đang hàn huyên với Từ Cao Minh.
Hai họ đang nhắc đến ai khác chính là Triệu lão thái.
Lão Trương:
“Lão Từ , ông xem cái mụ già đó cứ ở trong đại viện loạn, hống hách tác oai tác quái, mà Mã Chính Nghĩa cũng chẳng thèm quản.
Ông nghĩ cách giúp với.
Lão Trương cả đời sống ngay thẳng, tự nhiên cái mụ già đó đổ oan cho.
Ngày nào cũng rêu rao bên ngoài là thầm yêu mụ , thật đúng là mặt dày mày dạn.
Chẳng thèm xem là cái hạng gì.
Cứ thế mãi thì còn mặt mũi nào nữa?
Ông nhất định giúp nghĩ cách mới ."
Từ Cao Minh tỏ vẻ thản nhiên :
“Chẳng qua là ông quá giữ kẽ thôi, nếu mụ còn nữa, ông cứ xông vả cho mấy cái thật mạnh, chắc mụ sẽ dám vu oan cho ông nữa .
Cái tính ông đúng là hiền lành quá, nên mới cứ nhắm ông mà bắt nạt.
Biết thấy mụ còn đang cải giá theo ông nữa đấy.
Dù thì ông cũng là đàn ông độc công việc định, cũng già lắm lương, mụ bấu víu thì chẳng là dùng chiêu bôi nhọ thanh danh hãm hại ông ?"
“ dĩ nhiên là cái tâm tính tiểu nhân của mụ , nhưng mụ nhan sắc của , mụ xứng ?
Lão Trương thời trẻ cũng là một mỹ nam đấy nhé, với bà Hoàng sống nổi mới ly hôn, chứ là tái hôn với cái loại bà già như thế.
Ai mà dây dưa với mụ thì đúng là chỉ nhục nhã thôi.
thật sự thấy uất ức quá."
Lão Trương thực sự ghét Triệu lão thái đến tận xương tủy .
Bảo đ-ánh thì đ-ánh !
Tuy ông sức, lẽ là thể giành phần thắng, nhưng bản chắc chắn cũng chịu thiệt, cái mụ già đó đ-ánh nh-au hung hãn lắm.
Lại còn càng đ-ánh càng hăng, ông thực sự thấy nể sợ.
“Lão .
là một đấng nam nhi, thật sự tiện động tay động chân với mụ , ông giúp nghĩ cách .
Chỉ cần thể trị cho mụ một trận, để mụ đường mà im miệng, trong đại viện chuyện gì, chắc chắn sẽ về phía ông.
Cái lão Mã Chính Nghĩa đó, lọt mắt."
Lão Trương thừa Từ Cao Minh là hạng tâm cơ thâm hiểm như thế nào, chính vì thế nên ông mới đặc biệt nhờ Từ Cao Minh giúp đỡ.
Trong lòng Từ Cao Minh cảm thấy khá đắc ý, nhưng vẫn tỏ đạo mạo :
“Lão Trương , ông cần thế, ông là hạng gì mà, dù ông về phía thì chuyện gì cần giúp vẫn sẽ giúp.
Có điều, cái mụ già đó cứ quấy rối vô lý, thật sự là chút 'chó c.ắ.n nhím, bắt đầu từ '."
Ông cũng vội vàng đồng ý ngay, hừ!
Đồng ý dễ dàng quá thì lấy lợi lộc?
Lão Trương thấu Từ Cao Minh là một kẻ đạo đức giả như thế nào, liền :
“Lão Từ cứ , chỉ cần ông yêu cầu gì cứ việc đề đạt, bảo đảm cũng sẽ giúp ông."
Từ Cao Minh bắt đầu tỏ vẻ “lưỡng lự".
Triệu lão thái áp sát tai tường, dựng đôi tai lên ngóng, hiệu với Trần Thanh Dư:
“Suỵt~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-256.html.]
Hai cái lão già ch-ết tiệt , hóa đang mật mưu tính kế bà ngay trong nhà vệ sinh, thật đúng là nhẫn nhịn cũng giới hạn, bà nhất định tha cho hai cái lão già , bọn họ chẳng tích sự gì cả!
Triệu lão thái chỉ lén mà nắm đ-ấm còn bóp kêu răng rắc.
Trần Thanh Dư bên cạnh, cô thấy vài tiếng bước chân, đầu thì thấy tới là Triệu Dung.
Không chỉ Triệu Dung, mà còn Viên Hạo Tuyết và Viên Tiểu Thúy.
Triệu Dung mấy ngày sái thắt lưng, bệnh viện mất ba ngày, giờ cuối cùng cũng về.
Tuy nhiên sái lưng thì lúc nào cũng thấy khó chịu, ở nhà thì còn đỡ, nhưng nếu gặp lúc bụng định ngoài thì cần dìu.
Ba cùng tới nhà vệ sinh, đến cửa đều chút ngẩn ngơ, lúc trời sẩm tối .
Nhìn chút mờ ảo, nhưng Viên Hạo Tuyết mang theo đèn pin, soi qua một cái là nhận ai ngay, đang định lên tiếng.
Triệu lão thái:
“Suỵt."
Hừm!
Nhìn kỹ , Triệu lão thái còn đang áp sát tai tường.
Viên Hạo Tuyết khóe miệng giật giật:
“..."
Ơ , chồng nàng dâu nhà cái sở thích gì ?
Triệu lão thái đang cái trò gì thế ?
Đang lén mấy ông nam vệ sinh ?
Biến thái đến mức ?
Viên Hạo Tuyết cảm thấy thực sự thể nào hiểu nổi cái gu thẩm mỹ của bà già .
Ngược , Triệu Dung là tâm cơ hơn, lập tức nhận bà đang lén nhà vệ sinh nam chuyện, cô đang lưỡng lự nên lên tiếng , thì ngay lúc đó, từ phía nhà vệ sinh nam truyền đến tiếng của Từ Cao Minh:
“Lão Trương , giúp, điều là, mụ già họ Triệu đó ông cũng đấy, là một mụ già cực kỳ ngang ngược vô lý, ngày nào cũng giống như ch.ó điên , mà giúp ông thì bản cũng vạ lây, cái lợi gì cơ chứ."
Lão Trương vội vàng :
“Nhà mụ đó cũng tống tiền nhà ông , ông định cứ thế mà bỏ qua ?
Nếu ông cứ thấy thế mà bỏ qua thì thật sự là coi thường ông đấy, một đấng nam nhi tống tiền mà thôi ?
Hai chúng cùng hợp lực , trị một mụ già như mụ thì chẳng chuyện đều trong lòng bàn tay ?"
Lão Trương tiếp tục :
“Nếu ông việc gì cần giúp đỡ thì cứ việc , sẽ giúp ông.
Lão Từ , chúng đều là hàng xóm láng giềng lâu năm , là hạng như thế nào thì đều rõ cả , ông thấy đúng ?"
Trong lòng ông thực sự phát điên lên .
Cái lão Từ Cao Minh .
Có cái gì thì cứ thẳng , cứ cái vẻ bộ tịch như thế.
Tưởng ai chắc.
Lão cũng chẳng hạng chim lành gì.
“Ông cứ , ông giúp trị Triệu lão thái, thì gì giúp ông."
Hai họ cũng coi như là lật bài ngửa với .
Từ Cao Minh nhướn mày, vẫn giữ cái vẻ mặt của một bụng, :
“ cũng là giúp, nhưng mà việc nhắm bà già họ Triệu đó chung là chuyện dễ dàng gì, con trai út nhà vẫn lập gia đình nữa."
Lão Trương:
“???"
Ơ , hai câu của ông liên quan gì đến ?
Sao tự nhiên nhảy từ chuyện đó sang chuyện ?
nhanh đó, ông phản ứng :
“Để giới thiệu cho con trai ông một đối tượng."
Từ Cao Minh rộ lên, :
“Cái cô gái mà Bạch Phượng Tiên giới thiệu cho Vương Đại Chùy thấy cũng đấy."
Con trai út của ông xuất sắc như con cả và con thứ, nên tìm một cũng khó, nhưng một cô gái việc ở đồn công an thì vẫn khá.
Một là, ở đồn công an ít nhiều cũng sức răn đe, điều ích cho tiếng của ông trong đại viện; hai là, nếu đối tượng mà Bạch Phượng Tiên giới thiệu thành, thì cũng thể giáng một đòn uy tín của Mã Chính Nghĩa, lúc đó phố phường thể thấy năng lực của ông mà sắp xếp cho ông quản lý cái đại viện .