Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật là quá đen đủi.”

 

Một cơn gió thổi qua, chỉ cảm thấy da gà nổi hết cả lên, cứ từng một ngã như thế , trông thật đáng sợ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Giấu kín công lao và danh tiếng!”

 

Ban ngày gây sự còn tính toán vị trí, đêm xuống thì cần nữa, hì hì, cô chẳng cần động tác gì lớn lao là thể nắm giữ thứ trong tầm tay!

 

Cô thích cái cảnh tối om om như thế !

 

Đèn pin á?

 

Thì tác dụng gì ?

 

Chẳng ảnh hưởng gì đến việc tay cả.

 

Trần Thanh Dư chẳng hề thấy áy náy chút nào, cô chẳng việc gì áy náy, bắt nạt đến tận đầu , con cô nếu phản kháng thì mới là đồ đại ngốc.

 

Cô cũng chẳng loại nữ chính phim khổ tình gì đó, bắt nạt kiểu gì cũng chỉ lóc nhẫn nhịn.

 

Cô từ đến nay đều là tay hề khách sáo.

 

Nói một câu nể mặt nhé, mấy nhà dăm bữa nửa tháng tìm chuyện với nhà cô, chẳng vì nhà cô đàn ông .

 

Đã là bọn họ ý thì cô cũng dám tay thôi.

 

Hừ, tự chuốc lấy họa.

 

Trần Thanh Dư trong góc, hỗ trợ diện cho bà Triệu.

 

Lúc yêu cầu của hai là giống , cô chắc chắn bảo vệ bà Triệu .

 

Bà Triệu càng chiến càng hăng!

 

Đ-ánh nh-au, như mới sướng!

 

Hai phối hợp ăn ý, bà Triệu thấy bà Hoàng chút lồm cồm bò dậy nổi liền thèm để ý đến bà nữa, tiếp tục cào cấu lão Trương, gào lên:

 

“Ông đừng tưởng đồng bọn là sợ nhé.

 

cũng thèm động tay với bà , ai nấy chịu.

 

Ông thất đức như thì cứ tìm ông thôi!”

 

“Á á á!

 

Đừng cào nữa, cái mặt của , còn ai nữa!

 

Cứu mạng!

 

Mã Chính Nghĩa!

 

Mã Chính Nghĩa ơi!

 

Cứu mạng với!”

 

Lúc lão Trương cũng nhận , kêu cứu ai cũng vô dụng, chỉ Mã Chính Nghĩa mới là ích nhất.

 

“Mã Chính Nghĩa ơi~ cứu với!”

 

Cái ông Mã Chính Nghĩa mà, việc thì việc đấy, nhưng lúc nào cũng đến muộn nhất.

 

Mã Chính Nghĩa cũng cảm thấy oan ức lắm chứ, văn phòng đường phố chẳng cho một đồng nào, mà ông cứ phân xử mấy cái vụ kiện tụng cho những mỗi ngày, ông dễ dàng gì ?

 

“Mã Chính Nghĩa ơi!”

 

“Đến đến !

 

Bác Mã đến .”

 

“Đừng gào nữa, cứu tinh của ông đến kìa!”

 

Xem cũng , cái đại viện mà thiếu Mã Chính Nghĩa là tan rã ngay!

 

Ít nhất là nhờ Mã Chính Nghĩa thể dàn xếp êm chuyện nên đa thời gian đại viện của họ vẫn xảy chuyện gì quá lớn.

 

Mã Chính Nghĩa xỏ đôi dép lê, cuối cùng cũng chạy :

 

“Lại thế?”

 

“Bác Mã để cháu cho...”

 

“Không, bác để ...”

 

Viên Tiểu Thúy:

 

“Mọi tránh hết , để cháu , cháu rõ nhất, ai rõ hơn cháu !”

 

“Cháu cũng thấy từ đầu đến cuối mà...”

 

“Lời thể thế , cũng ở đó mà, bọn họ...”

 

Mọi tranh , Từ Cao Minh và lão Trương đồng thanh hét lên:

 

“Câm miệng hết cho !!!

 

Mau cứu !”

 

Vương Đại Chùy túm c.h.ặ.t Từ Cao Minh buông, nắm đ-ấm cứ vung vù vù như quai b.úa tạ .

 

Bà Triệu túm c.h.ặ.t lão Trương buông, cào cấu liên tục, cào cho nát như khoai tây sợi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-260.html.]

“Cứu mạng!”

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Buông tay, buông tay mau, mau buông tay cho .”

 

“Bác cháu ...”

 

“Cháu im , để bác ...”

 

Mã Chính Nghĩa nhắm mắt , đó mở , quát lớn một tiếng:

 

“Im hết cho !”

 

Hiện trường lập tức yên tĩnh , Mã Chính Nghĩa quanh một vòng :

 

“Cũng dừng tay hết cho !”

 

Ông hít sâu một , quét mắt một lượt, cuối cùng :

 

“Vợ Tuấn Văn, cô .”

 

Vợ của Tuấn Văn là thành thật nhất, chắc chắn cũng mặt ở đó ngay từ đầu, cho nên ông ngần ngại điểm danh Trần Thanh Dư, ít nhất cũng tại đ-ánh nh-au chứ.

 

Cái gã Vương Đại Chùy còn thể cùng chiến tuyến với bà Triệu để đ-ánh , đúng là thấy quỷ .

 

Giọng ông dịu vài phần:

 

“Vợ Tuấn Văn, cô xem rốt cuộc là chuyện gì, cô ?”

 

Trần Thanh Dư gật đầu, đó c.ắ.n môi, vẻ mặt yếu đuối, mang theo vài phần ấm ức, cẩn thận hỏi:

 

“Cháu thật thì trả thù ạ?”

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“...”

 

Những khác:

 

“...”

 

Mã Chính Nghĩa kiên định:

 

“Không , cô cứ yên tâm, ai mà dám bắt nạt cô thì cứ đến với bác, bác sẽ chủ cho cô.”

 

Trần Thanh Dư khẽ gật đầu, :

 

“Chúng cháu tình cờ thấy bác Trương tìm bác Từ để bàn cách đối phó với chồng cháu.

 

Bác Từ liền , con trai nhỏ của bác cũng đối tượng, nếu bác Trương giúp phá hỏng buổi xem mắt của Vương Đại Chùy giới thiệu cô gái đó cho nhà thì bác mới đồng ý giúp đối phó với chồng cháu.

 

Sau đó bọn họ bàn bạc xong xuôi là sẽ đẩy chồng cháu xuống hố phân...”

 

Vương Đại Chùy:

 

“Mẹ kiếp chúng mày!”

 

Bốp bốp bốp!

 

Từ Cao Minh:

 

“Oẹ!”

 

Đ-ánh cho sắp nôn luôn .

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Dừng tay, dừng tay mau, dĩ hòa vi quý, đều ở cùng một đại viện, tuy bác Từ đúng nhưng cũng thể đ-ánh ch-ết .

 

Nếu thì chính chẳng cũng gặp rắc rối ?

 

Mau dừng tay.”

 

Đồng thời Mã Chính Nghĩa cũng oán trách:

 

“Lão Từ , ông thể cái chuyện như chứ, thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, ông thế là quá ích kỷ đấy, con gái đời thiếu gì mà ông cứ nhắm đối tượng xem mắt của thế?”

 

Từ Cao Minh đ-ánh cho hồn vía lên mây , lão cảm thấy miệng đầy mùi m-áu, định ngụy biện... nhưng nhân chứng quá nhiều.

 

Lão khổ sở :

 

“Là nhất thời hồ đồ, chuyện nhất thời hồ đồ thôi!

 

sai , Đại Chùy , bác sai , thật sự sai !

 

Cậu trách bác là đúng lắm, hu hu...”

 

Lão vội vàng tỏ yếu thế, nếu tỏ yếu thế thì chắc Vương Đại Chùy đ-ánh ch-ết mất, cái gã tay thực sự tàn nhẫn.

 

là quá khỏe, hổ danh là quai b.úa.

 

Vương Đại Chùy:

 

“Hừ!”

 

Hừ mạnh một tiếng.

 

Chắc là thấy Vương Đại Chùy tay nữa, lão Trương cũng vội vàng lồm cồm bò dậy nhận :

 

sai , cũng sai , nhưng thề, cũng chẳng ý , các thì đấy, chỉ vì bà thầm mến bà nên trong lòng khó chịu mới dạy cho bà một bài học thôi.

 

ngờ Từ Cao Minh tính toán sâu xa như thế, ông bảo đẩy bà xuống hố phân...”

 

 

Loading...