Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 261
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão Trương trực tiếp đổ vỏ luôn.”
Lão :
“ thật sự đến mức như , thật đấy!
Mọi tin .
Cái thứ đó, cũng đẩy xuống mới chứ.
Hơn nữa đều là hàng xóm láng giềng cùng một đại viện, đẩy bà xuống thì bản cái lợi lộc gì?
Chẳng cũng thối lây ?
chỉ là thuận miệng đồng ý thôi, chứ thực sự như thế !
Thật đấy!”
Lão thật sự sợ mụ già điên họ Triệu thực sự đẩy lão xuống đó.
“ sai , cũng mà.”
Lão đ-ánh thành cái bộ dạng thì chắc chắn là đ-ánh trắng tay, nhận thì ăn đòn tiếp thôi!
“Nói các ông xem, đường đường là đàn ông con trai, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, thể cái loại chuyện .”
Làm chuyện thì thôi , thế còn chịu bàn bạc lén lút, để cho bàn dân thiên hạ đều .
Mã đại gia bây giờ cảm thấy sâu sắc rằng hai cái chừng là não bộ vấn đề.
Nếu thì thể ngu xuẩn đến mức độ cơ chứ.
Mã Chính Nghĩa hai cái lão già đ-ánh cho thành cái bộ dạng ch.ó má , chỉ thể cảm thán hai cái thứ thật sự chẳng cái ôn gì.
Ông liếc cái hố phân, là Trần Thanh Dư nhấc nửa ngày trời, cuối cùng thì vẫn nhấc nổi, nhưng giá như sức cô lớn hơn một chút mà nhấc thì phỏng chừng bây giờ hai cái lão già đều đang ở đó .
Thế thì thật là...
Mã Chính Nghĩa vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng :
“ cùng chung sống, chuyện vụn vặt thường ngày khó tránh khỏi xích mích, nhưng câu hẳn hoi với .
Dù thế nào chăng nữa, cũng hy vọng hãy ghi nhớ trong lòng, các cãi ầm ĩ thế nào, thậm chí là xông đ-ánh nh-au một trận, chỉ cần to chuyện thì mâu thuẫn cũng là bình thường.
Mọi tuyệt đối , tuyệt đối tuyệt đối giở mấy cái trò phân tro nước tiểu với , đặc biệt là cái chuyện đẩy xuống hố phân, đó là việc tuyệt đối thể !
Tuyệt đối tuyệt đối !
Nếu để ai dám giở trò ở khía cạnh thì sẽ tìm văn phòng đường phố, Mã Chính Nghĩa dốc hết sức cũng tống khứ cái hạng gậy chọc cứt như .
thể hàng xóm với cái hạng như thế .”
Ông Từ Cao Minh một cái thật sâu, Từ Cao Minh né tránh ánh mắt đó.
“Mọi đều sống chung một đại viện, nếu thực sự đẩy xuống hố phân thì những khác cứu , việc mệt bẩn đến cũng chấp nhận.
các giở cái trò phá hoại .
Đống phân còn vận chuyển về nông thôn để bón ruộng, nó thứ lành gì nhưng cũng chẳng thứ xa, nếu ai lợi dụng cái để đả kích khác, gây rối còn lãng phí phân bón thì đừng trách khách sáo.
Hơn nữa, các cũng chịu động não suy nghĩ xem.
Nếu thực sự dùng cái để gây chuyện thì đại viện của chúng liệu còn thể sạch sẽ ?
Lúc đó chẳng thối hoắc cả lên, các còn nổi danh khắp thành Tứ Cửu ?
Mấy năm ở ngõ Nam La Cổ đứa trẻ rơi xuống hố phân, chính là ở xưởng một bên đấy, các quên ?
Tin tức đồn thổi khắp thành Tứ Cửu, bay thẳng tới tận Thiên Tân Vệ luôn .
Hết đến khác, cửa nhà vệ sinh đều dựng bảng hiệu ghi là bơi lội, các cũng mất mặt như thế ?
Các cũng mang cái danh tiếng như ?
Người xưởng một khu tập thể mang cái danh tiếng đó, hả?
Xưởng hai chúng cũng học đòi theo?
Đến cái mà cũng chịu thua kém ?”
Lúc đều quả quyết lắc đầu lia lịa!
Cái đầu lắc như trống bỏi !
Đừng lúc nào cũng gọi xưởng cơ khí xưởng cơ khí, nhưng thực tế bọn họ là xưởng cơ khí hai, thành Tứ Cửu còn một xưởng một nữa.
Hai xưởng cơ khí ít nhiều gì cũng sự ganh đua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-261.html.]
Lúc bọn họ còn nhạo , tuyệt đối thể để bản cũng trở thành nhạo , nếu là như thì thật sự là quá mất mặt.
Bọn họ là thành Tứ Cửu chính gốc, trọng sĩ diện.
“Mọi hãy ghi nhớ lời trong lòng, chuyện là giới hạn cuối cùng của đại viện chúng , tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối !”
Mã Chính Nghĩa sợ nhớ rõ, liền bồi thêm bốn chữ tuyệt đối liên tiếp, vô cùng vô cùng kiên định.
Mẹ kiếp, nghiêm túc mà!
Ông đối đầu với cái nhà vệ sinh , càng tiếng tăm bay tận Thiên Tân Vệ.
Mã Chính Nghĩa ông cần cái mặt mũi, tuy rằng chẳng liên quan gì đến ông, ông cũng dây dưa mấy chuyện hố phân, đây là giới hạn và việc của Mã Chính Nghĩa ông!
Ông :
“Bà Triệu, bà vì lão Từ chọc tức quá mới là đẩy xuống, chỉ là hù dọa thôi, thực tế thì thể như .
hù dọa thì cũng lôi kéo về phía , sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, một khi cẩn thận thì thật là quá buồn nôn.”
Mã Chính Nghĩa dỗ dành bà Triệu, ôi, thực ông cảm thấy cái thực sự là đẩy xuống thật đấy.
Con bà Triệu mà, chẳng là thù tất báo ?
Hơn nữa việc chẳng bao giờ chịu động não, định đối xử với bà như thế nào, bà chắc chắn cũng sẽ nghĩ đến việc trả thù y hệt như .
mà ông thể như thế , là hại, đương nhiên những lời êm tai tâng bốc lên, nếu mụ già chắc chắn sẽ chịu để yên .
Chuyện coi như xong .
Phải Mã Chính Nghĩa khả năng quản lý viện thực sự.
Ông mặn mà gì với cái chức , văn phòng đường phố đ-ánh ch-ết cũng chịu , chính là vì ông thực sự khả năng thu phục lòng , dỗ dành đấy.
Nếu gặp cái hạng vì phô trương năng lực của bản mà ngừng đổ dầu lửa...
ừm, giống như Từ Cao Minh chẳng hạn, thì thật là hỏng bét.
Mã Chính Nghĩa thể quản lý viện, đó là nhờ ông thực sự thể dỗ dành .
Ít nhất thì Triệu lão thái xong còn gây chuyện nữa, mượn bậc thang mà xuống.
Triệu lão thái:
“Hừ, đương nhiên hạng đó, coi là bọn họ ?
Cái thứ thất đức thối hoắc, đều ở chung một đại viện mà cái trò là định ghê tởm ai chứ?
đang việc t.ử tế ở nhà ăn, lão chẳng ý gì.
Thật là hèn hạ!”
Mã Chính Nghĩa:
“Lỗi của ông , của ông tất.”
Ông trấn an bà Triệu, :
“Lão Từ , ông cũng thật là hồ đồ, chuyện hôm nay cũng rõ cả , của Vương Đại Chùy và bà Triệu, là do hai ông gây .
Hơn nữa, cái chuyện các ông quá buồn nôn .
Sao ông thể nghĩ cái ý tưởng bẩn thỉu như chứ?
Chính ông cũng sống trong đại viện , còn giống bà Triệu, đều ở trong viện hai, ông nghĩ xem nếu bà mà rơi xuống hố phân thì cái mùi của nhà ông liệu ngửi nổi ?
Ông thật sự là hồ đồ .”
Từ Cao Minh:
“!!!”
Mẹ kiếp, quên bẵng mất cái !
Chỉ mải nghĩ đến việc phá hỏng công việc của bà Triệu thôi.
Lão cũng vội vàng thu liễm vài phần, giả bộ :
“Là hồ đồ, cũng mà bỗng nhiên mỡ mê mẩn tâm hồn như .
thật sự cố ý ...
là vì lo lắng cho chuyện đại sự của con trai , nhất thời mới hồ đồ, thật sự là hủy hoại cả một đời danh tiếng của mà, cứ yên tâm, cứ tuyệt đối yên tâm, sẽ bao giờ chuyện như thế nữa .
đảm bảo sẽ bao giờ tái phạm nữa, của , nhận, hôm khác mời khách, đích kính r-ượu xin bà Triệu.”