Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phi!

 

Ông bớt bốc phét .

 

Sao hả?

 

Lại còn cái gì mà chờ lúc mời khách thì xin , giờ định lấp l-iếm cho qua chuyện ?

 

Ông cũng giỏi giả vờ quá nhỉ.”

 

Triệu lão thái chống nạnh quát.

 

Trần Thanh Dư tiến lên đỡ lấy chồng, nhỏ giọng nhưng rõ ràng :

 

“Bác Từ, tiệc nhà bác mời, nhà cháu xin phép tham gia ạ.

 

Vừa chúng cháu đều thấy cả , lúc bác mời khách căn bản là định mời nhà cháu .

 

Nhà cháu cũng hạng mặt dày tâm tối đến mức nhất định ăn một bữa tiệc nhà bác.”

 

“Vợ Tuấn Văn, chuyện ...”

 

Mã Chính Nghĩa đang định đỡ vài câu.

 

Trần Thanh Dư ngẩng đầu, giọng mang theo tiếng :

 

“Bác Mã, bác cần thêm gì nữa ạ, nhà cháu tuy đàn ông nhưng chồng cháu vẫn đang , hồi đó cũng tiền bồi thường mà.

 

Nhà cháu cũng đến nỗi khó khăn đến mức bám lấy một bữa ăn của .

 

Bị sỉ nhục như mà còn mặt dày ăn tiệc, lòng chúng cháu lớn đến thế ạ.

 

Cháu tin rằng nếu Tuấn Văn còn ở đây, cũng sẽ đồng ý cho chúng cháu , vả mặt như mà còn sấn tới, cháu và chồng thể mất mặt Tuấn Văn .”

 

như , Mã Chính Nghĩa thật sự khuyên can thế nào nữa.

 

Tiếng của Trần Thanh Dư càng rõ rệt hơn:

 

“Các như chính là bắt nạt nhà cháu đàn ông, nhưng dù đàn ông thì chúng cháu cũng chẳng sợ các .

 

Nếu còn , cháu cũng chẳng lời thừa thãi nữa.

 

Cháu sẽ trực tiếp đến văn phòng đường phố tìm lãnh đạo hỏi cho nhẽ.

 

Văn phòng đường phố giải quyết thì cháu lên quận, nữa thì cháu tìm giúp đỡ.

 

Tổng quát là nơi để lý lẽ chứ.

 

Chúng cháu cũng đến nhà máy hỏi cho rõ, vì chồng cháu vì nhà máy mà hy sinh nên chúng cháu chịu sự bắt nạt như thế .

 

Mọi đều việc trong nhà máy, cảnh nhà cháu, bố chồng cháu và chồng cháu lượt vì nhà máy mà mất , nếu chúng cháu còn bắt nạt thì rốt cuộc nhà máy quản ?

 

Biết rõ những điều đó mà còn những chuyện , rốt cuộc là vì cái gì chứ?

 

Thật sự là coi thường con góa bụa nhà cháu, là còn mưu đồ gì khác.

 

Sao cứ phá hỏng công việc của chồng cháu chứ?

 

Mẹ chồng cháu một công việc là để tiếp quản vị trí của chồng cháu, đụng chạm gì đến ai chịu sự tính kế như !

 

Nhà cháu chịu sự nhắm và bắt nạt như thế .”

 

Một giọt nước mắt của cô rơi xuống nhưng cô cố nén để thành tiếng.

 

Một đóa hoa nhài nhỏ kiên cường, Trần Thanh Dư diễn giải một cách vô cùng sống động.

 

Mọi đều im lặng một lát, Mã Chính Nghĩa thở dài một tiếng :

 

“Các cô cứ yên tâm, chỉ cần Mã Chính Nghĩa còn ở đại viện một ngày thì ai thể bắt nạt con cô như thế .”

 

Ông nghĩ đến cha con nhà họ Lâm, bọn họ đúng là vì cứu tài sản nhà nước mà hy sinh.

 

Dù Triệu lão thái gây gổ vô lý đến thì nhà họ Trương và nhà họ Từ hành động như cũng quá thất đức .

 

Ông nghiêm túc :

 

“Mã Chính Nghĩa xin đặt lời thề ở đây, vì quản lý đại viện nên sự công bằng.

 

Lần cuối cùng, nếu để ai còn cố ý nhắm con góa bụa nhà để giở trò bắt nạt thì cần hai con họ gì, sẽ tìm lãnh đạo nhà máy.

 

Lúc đó nhất định một câu trả lời thỏa đáng!

 

Cha con nhà họ Lâm đều vì nhà máy mà mất , các như thật sự khiến lạnh lòng!

 

Các nghĩ xem, nếu nhà gặp chuyện như , các nhà bắt nạt như thế ?

 

Còn chuyện như nữa thì Mã Chính Nghĩa đây sẽ đồng ý .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-262.html.]

 

“Bác Mã lắm!”

 

Vương Kiến Quốc lớn:

 

“Vương Kiến Quốc cũng thể quản !”

 

Mọi kinh ngạc Vương Kiến Quốc, Vương Kiến Quốc vốn là ít khi tham gia chuyện của đại viện.

 

Vương Kiến Quốc:

 

“Mọi cũng đừng như , tuy vì kinh doanh mà thường xuyên mặt ở đại viện, ít dính dáng đến chuyện thị phi nhưng cũng hiểu rõ thiện ác.

 

Cha con nhà họ Lâm đều vì nhà máy mà hy sinh, các tính kế đúng!”

 

Vương Kiến Quốc đương nhiên bỗng nhiên mà xuất hiện, tuy ích kỷ, luôn chỉ nghĩ cho bản nhưng ngốc, chuyện hôm nay chắc chắn sẽ đồn ngoài.

 

Tiếng thơm thì ai mà chẳng chứ?

 

Anh :

 

cũng việc trong nhà máy, ở phòng kinh doanh đôi khi công tác cũng chẳng an gì mấy, cũng kẻ cướp đường, thối miệng tự nguyền rủa nhưng ai mà dám đảm bảo luôn luôn bình an vô sự chứ, thấy cảnh xảy chuyện mà già và vợ đối xử như .”

 

“Kiến Quốc.”

 

Vương Mỹ Lan cảm động nắm lấy tay Vương Kiến Quốc, đó :

 

“Phi phi phi, sẽ bình an mà.”

 

Vương Kiến Quốc vỗ vỗ tay vợ .

 

Những khác cũng phản ứng , từng một đều kêu lên:

 

!

 

Kiến Quốc đúng lắm.”

 

“Phải, thể để chuyện như xảy nữa.”

 

“Dù rằng bà Triệu gây gổ nhưng từ khi Lâm Tuấn Văn mất , mấy vụ rắc rối gần đây thật sự do bà khơi mào.

 

Đều là kiếm chuyện đấy chứ.”

 

“Bà mới thấy đúng thật đấy.”

 

“Thế chứ còn gì nữa, chẳng thấy nhà bà đàn ông ?”

 

“Thế thì thật là thất đức quá .”

 

“Ai bảo chứ, cứ nhà họ Trương và nhà họ Từ là nhảy hăng nhất.”

 

“Mọi thử nghĩ mà xem, bà Triệu chắc chắn thời gian chủ động tìm chuyện , bà bây giờ mà, ban ngày đều nhà, bận rộn cả ngày tối về còn đ-ánh nh-au, bà mệt ?

 

Thật sự là chỉ khi rảnh rỗi mới gây chuyện, mệt đứt thì lấy nhiều tâm trí thế nữa.”

 

thật...”

 

Mấy chuyện mà, đừng là đại viện của bọn họ, mấy đại viện xung quanh cũng chẳng ít xem náo nhiệt, đều cùng một xưởng nên tin tức bát quái đương nhiên truyền nhanh, cũng chẳng thiếu thông minh, ví dụ như lúc chỉ điểm mấu chốt .

 

Bà Triệu quả thực là gây gổ, hơn nữa thích kiếm chuyện.

 

mà, nhưng mà nhưng mà, đó là chuyện cơ!

 

Riêng thời gian gần đây mà , cũng thể khi Lâm Tuấn Văn mất, mà là từ khi bà Triệu đến nay, một nào bà chủ động gây sự, khác kiếm chuyện .

 

Đã là kiếm chuyện thì thể trách đ-ánh trả chứ?

 

Người bình thường thể sẽ nhẫn nhịn cam chịu nhưng bà Triệu bình thường.

 

Cô con dâu nhỏ nhà bà là Trần Thanh Dư tuy yếu đuối nhưng bà thì yếu đuối chút nào.

 

Thế nên đ-ánh nh-au là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Mọi nhỏ giọng bàn tán nhưng cũng đủ để Từ Cao Minh và lão Trương thấy mất mặt .

 

Thú thực là lão Trương thì còn đỡ, danh tiếng của lão vốn dĩ cũng chẳng gì, dù cái kẻ cứ chằm chằm m-ông của chị dâu với ánh mắt d-âm đ-ãng cũng chính là lão, danh tiếng của lão vốn dĩ chỉ ở mức trung bình.

 

Từ Cao Minh danh tiếng khá cơ mà.

 

Lúc thật sự là cái mặt đen như than .

 

Trời tối om cũng chẳng che nổi cái sự đen đó.

 

“Mọi im lặng một chút, chuyện hôm nay xin phép cứng rắn một chút, chủ , chuyện coi như bỏ qua.

 

Lão Từ lão Trương, lầm đều ở các ông cả, mỗi các ông hãy mua bốn món đồ đến tận cửa xin .”

 

 

Loading...