Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 263

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mã Chính Nghĩa lớn:

 

“Bà Triệu, bà cũng hãy dung thứ cho sự cứng rắn của , nhận lời xin chuyện coi như kết thúc.

 

xin hứa với hai con bà ở đây là sẽ , nếu còn , sẽ đích xử lý, đại viện chúng thể dung túng cho hạng tâm địa bất chính như .”

 

Triệu lão thái thoáng do dự một chút, cảm thấy Trần Thanh Dư khẽ vạch một cái lưng , bà liền giả vờ kiên cường :

 

“Được!

 

đồng ý!”

 

Bà còn bổ sung thêm:

 

“Bác Mã, vẫn là nể mặt bác đấy nhé, nếu nể mặt bác thì sớm đ-ánh ch-ết hai cái lão già sắp ch-ết !”

 

Đám đông vây xem:

 

“...”

 

Điều đó quả thực là khả năng!

 

Vẫn cứ là Mã đại gia mới mặt mũi thôi.

 

Triệu lão thái:

 

“Hừ!”

 

Mã đại gia:

 

“Cảm ơn bà Triệu nể mặt , bà cứ yên tâm , tuyệt đối sẽ chuyện như nữa .”

 

Triệu lão thái gật đầu :

 

“Con dâu, chúng .”

 

Mọi vội vàng nhường một lối .

 

Triệu lão thái hùng dũng oai vệ, ngẩng cao đầu, chủ đạo chính là sự kiêu hãnh!

 

Trần Thanh Dư đỡ lấy chồng, lon ton theo, chủ đạo chính là sự yếu đuối lời, một cung nữ cận bên cạnh thái hậu.

 

Thấy mụ điên Triệu lão thái , những khác khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Ừm, trong lòng Triệu lão thái, kẻ việc kiểu hai mặt, hung bạo diễn kịch như Trần Thanh Dư mới thực sự là mụ điên.

 

trong lòng , bà già hung hãn Triệu Đại Nha ban ngày tối về vẫn thể đ-ánh nh-au, gây chuyện chẳng bao giờ chịu thiệt mới thực sự là mụ điên.

 

Mỗi một cái điên riêng.

 

thật khéo một nhà.

 

Trần Thanh Dư đỡ Triệu lão thái rời , Vương Đại Chùy nhổ một bãi nước bọt thật mạnh, cũng đầu, hiên ngang bước .

 

Ai còn dám phá hoại chuyện xem mắt của thì kẻ đó chính là kẻ thù của Vương Đại Chùy !

 

Vốn dĩ còn cảm thấy chuyện xem mắt cũng chẳng cả, nhưng bây giờ Vương Đại Chùy chỉ một ý nghĩ duy nhất:

 

nhất định thành công!

 

Buổi xem mắt của nhất định thành công!

 

Nếu thì thật chẳng bõ công sự tính toán của những hạng !

 

Vương Đại Chùy dựa cái gì mà thể xem mắt, thể một đối tượng cơ chứ?

 

Vương Đại Chùy , thở phào.

 

Phải rằng sự hiện diện của một sức chiến đấu mạnh mẽ như ít nhiều cũng khiến cảm thấy chút sợ hãi.

 

Mã Chính Nghĩa thở dài một tiếng :

 

“Bà Hoàng, Sử Trân Hương, mau lên, hai mau đỡ lấy lão nhà .

 

Nếu thì về nhà, thì đưa ngay đến bệnh viện.

 

Chuyện thể cứ thế mà chịu đựng !”

 

“Ông nó ơi!”

 

“Ông nó của ơi, ông cào cấu thành nông nỗi hả?

 

Cái đồ g-iết ghê tay!

 

Triệu Đại Nha thật là bắt nạt quá mà!”

 

Bà Hoàng luôn là hiểu chuyện, Mã Chính Nghĩa mới xong, bà đầu một cái là quẳng luôn đầu.

 

chẳng coi gì nhưng lão Trương thì thể coi .

 

Lão hàng xóm với Mã Chính Nghĩa mấy chục năm nay , hiểu rõ Mã Chính Nghĩa tuyệt đối đang đùa.

 

Thấy bà Hoàng vẫn còn gào , lão giơ tay tặng luôn cho bà một cái tát trời giáng, mắng nhiếc:

 

“Bà câm mồm cho , bà gây cho ít rắc rối quá hả?

 

Vừa mới đừng bắt nạt khác, bà đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ , hả?

 

điều đến thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-263.html.]

Nếu bà thích ở đây thì cút ngay về quê , bớt ở đây mất mặt kéo chân .”

 

Bà Hoàng một cái tát nảy lửa cho ngây , mãi một lúc lâu mới phản ứng ý của lão Trương.

 

giật b-ắn , vội vàng :

 

, , lão Trương ông đừng đuổi mà, , nếu thì ai chăm sóc ông đây!

 

Ai nấu cơm cho ông, ai giặt quần áo, ai dọn dẹp nhà cửa, ai chăm sóc Manh Manh chứ.

 

Lão Trương , lòng đối với ông là chân thành sâu sắc mà...”

 

rống lên, nước mắt nước mũi dàn dụa:

 

gây chuyện nữa là chứ gì?

 

chẳng qua là vì xót ông thôi mà, ông xem ông cào cấu thế kìa, vết thương ông nhưng đau đớn ở trong lòng đây !

 

là vì xót ông mà.”

 

Phải rằng vô tư cống hiến vì đàn ông nhất trong đại viện chắc chắn là bà Hoàng.

 

Đàn ông bảo đông bà dám tây, đàn ông đuổi ch.ó bà dám bắt gà.

 

“Ông ông xem, ôi chao, xót ch-ết ...”

 

Những lớn tuổi thì còn đỡ, chứ một vài thanh niên vây xem bỗng chốc cảm thấy nổi hết cả da gà da vịt, da đầu tê rần.

 

Đám trẻ con thể hiện tình cảm thì còn ngọt ngào, còn thích xem.

 

Chứ mấy cái thớt cũ mà thể hiện tình cảm... oẹ!

 

Oẹ oẹ!

 

Xin nhé, thấy buồn nôn quá!

 

Bà Hoàng:

 

“Không thể ở nhà , đến bệnh viện thôi, , đưa ông đến bệnh viện.”

 

Nói đến đây, bà la lên một tiếng, về phía những khác hét lớn:

 

“Các còn mau mượn cho cái xe đẩy tay , từng một cứ đó mà xem náo nhiệt, thật chẳng chút tinh mắt nào cả.”

 

Đám đông vây xem:

 

“???”

 

Ơ kìa, bà là ai ?

 

Bà cũng coi là cái đinh rỉ gì quá nhỉ?

 

Bà Hoàng chẳng khách sáo:

 

các thấy hả, mau qua đây giúp một tay , từng một thật chẳng kính già yêu trẻ gì cả, bảo các giúp là đang coi trọng các đấy.”

 

Xào xạc!

 

Một nửa bỏ .

 

Nửa còn thì đó với vẻ mặt đầy chế giễu, chẳng ai mảy may động đậy.

 

Ngược là Sử Trân Hương điều hơn, vội vàng gọi con trai út mượn xe, Vương Đại Chùy tay quả thực hề nhẹ, Từ Cao Minh cứ rên hừ hừ đau đớn :

 

“Là của , đều là của cả.

 

thanh bạch cả một đời, về già hóa hồ đồ, thể cái loại chuyện chứ.

 

Đều là của , của !”

 

Lão giống như lão Trương cứ đùn đẩy trách nhiệm ngoài, lão chủ động nhận lấy cái , tỏ vô cùng hối hận và tự trách, con trông cũng ỉu xìu hẳn.

 

“Sao thể chuyện chứ!

 

hồ đồ quá !”

 

Sử Trân Hương:

 

“Ông nó , ông đừng nữa, ông hạng như , ông chỉ là nhất thời nghĩ quẩn thôi, chúng cứ đến bệnh viện , ngày mai hẵng tìm Đại Chùy với bà Triệu để xin .

 

tin chắc là bọn họ nhất định sẽ tha thứ cho ông thôi mà.

 

Chúng cứ đến bệnh viện .”

 

Bà Hoàng:

 

“Sử Trân Hương, bà bảo con trai bà qua đây giúp lão nhà một tay, đưa cả hai ông đến bệnh viện luôn thể.”

 

Bà Hoàng còn vẻ lý.

 

đưa một cũng là đưa, đưa hai cũng là đưa.

 

Sử Trân Hương thì nghĩ như , bà tức giận quát:

 

“Bà tự mà nghĩ cách , nếu lão Trương nhà bà tìm đến lão Từ nhà thì mấy chuyện chứ.

 

Bây giờ các đổ hết lên đầu nhà , bà chẳng là đang bắt nạt quá đáng ?

 

Bây giờ còn vẻ sai bảo, thấy hai nhà chúng nhất là nên bớt qua với thì hơn.”

 

 

Loading...