Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:28:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vẻ mặt cô vô cùng lạnh lùng.”

 

Vương Đại Chùy:

 

“Tất nhiên là tính , Dư Mỹ Quyên ngay cả công việc cũng , cái đó tính chất khác ."

 

Tuy nhưng bản cũng chút căng thẳng, :

 

“Chuyện là do tự , cô đừng trách Bạch đại thẩm, thẩm khuyên thành thật .

 

như .

 

Mấy như Từ đại thúc đều hớt tay , mới nghĩ điều kiện hơn một chút thì mới xem mắt thành công , cố tình lừa ..."

 

Lúc Mai thẩm chi-a s-ẻ với Trần Thanh Dư:

 

“Gì chứ, căn bản thế , là Triệu Dung cứ khăng khăng dọn dẹp bày biện là , Vương Đại Chùy là đứa tai mềm..."

 

Trần Thanh Dư khẽ gật đầu, “ồ" một tiếng.

 

Mai thẩm, đúng là nhất thính tai của đại viện.

 

“Tiêu đời , ước chừng xem mắt hỏng bét."

 

Mai thẩm lẩm bẩm.

 

Quản Đình Đình lúc vẻ mặt càng thêm lạnh lẽo, cô :

 

“Anh còn chuyện gì lừa nữa?"

 

Cô tái mặt :

 

“Nhà cái ..."

 

Cô đảo mắt một vòng, chỉ cái đài radio:

 

“Cái đài là của nhà ?"

 

Vương Đại Chùy nhắm mắt một cái, :

 

“Mượn đấy."

 

“Hừ!"

 

Quản Đình Đình hỏi:

 

“Vậy còn chiếc xe đạp ở cửa thì ?

 

Xe đạp chắc chắn là của chứ?

 

Anh hơn mười năm cơ mà."

 

Lúc Vương Đại Chùy dám dối nữa, tuy Triệu Dung cũng dạy cách ứng phó nhưng hiện tại Vương Đại Chùy thật sự nghĩ gì nữa, :

 

“Cái đó cũng là mượn."

 

Quản Đình Đình:

 

“!!!"

 

Cô tức đến thở hồng hộc, :

 

“Mượn, mượn, nhà là đồ mượn, cái gì mượn?

 

Cái máy may thì ?

 

, máy may cũng là mượn ?"

 

lạnh châm chọc.

 

Vương Đại Chùy vội vàng :

 

“Cái mượn."

 

Quản Đình Đình thở phào một cái, may , nhà ít nhất vẫn còn chút đồ đạc, cô còn tưởng chẳng món nào là của chính chủ cơ.

 

Quản Đình Đình đang định thêm vài câu thì thấy Vương Đại Chùy :

 

“Cái mượn, mà là đồ giả."

 

Quản Đình Đình:

 

“???!!!"

 

Cô nhanh ch.óng tiến lên phía , giật phắt tấm vải phủ .

 

Thấy bên trong cái bao máy may đó căn bản chẳng cái máy may nào cả, chỉ là một cái hộp bìa các-tông l-àm gi-ả thành máy may thôi.

 

Hai bên thái dương của Quản Đình Đình giật thình thịch, cô “a" một tiếng, :

 

“Vậy còn những tấm vải ?

 

Những thứ cũng là mượn ?

 

Anh cứ thật cho , trong nhà còn thứ gì là thật ?

 

Buổi xem mắt của rốt cuộc chân thành đấy?

 

Ban đầu còn tưởng là một ghét ác như kẻ thù, nhưng ngờ là lầm .

 

Anh chính là một kẻ tiểu nhân ích kỷ tư lợi!

 

Buổi xem mắt thấy cần thiết tiếp tục nữa."

 

Quản Đình Đình giận dữ giật phắt cánh cửa , Bạch Phượng Tiên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-269.html.]

 

“Cô Quản, chuyện cô xem..."

 

“Bà cứ dừng bước ở đó , dám phiền bà tiễn , để tránh sinh rắc rối gì nữa.

 

, bèo nước gặp thế nào mà giới thiệu đối tượng cho , hóa là tính kế.

 

Thật sự là nực hết mức."

 

Bạch Phượng Tiên là mai mối, bà thể tình hình, cho nên Quản Đình Đình cực kỳ tức giận.

 

Thấy Vương Đại Chùy cũng đuổi theo ngoài, bên ngoài đông nghịt đang xem náo nhiệt, Quản Đình Đình chỉ thấy mất mặt, Quản Đình Đình cô cần đối mặt với chuyện như thế , cô hừ lạnh một tiếng :

 

“Cáo từ, bao giờ gặp ."

 

Vương Đại Chùy:

 

... ..."

 

Quản Đình Đình:

 

với chẳng quan hệ gì cả.

 

ham vật chất, thể cần những thứ , nếu ngay từ đầu thật với , cũng sẽ trách .

 

rõ ràng mà còn giả vờ như , đó chính là nhân phẩm bại hoại.

 

Xin , hạng như ưng."

 

:

 

“Lần xem mắt sẽ tính toán với .

 

tặng một câu:

 

thành thật."

 

Nói xong, phất tay áo bỏ .

 

Vương Đại Chùy bỗng chốc đỏ bừng mặt vì hổ.

 

“Cậu mau đuổi theo giải thích chứ."

 

Bạch Phượng Tiên hối thúc, bà cảm thấy vốn dĩ đang chuyện , hỏng mất thì thật đáng tiếc.

 

Vương Đại Chùy đả kích, ôm đầu thụp xuống :

 

“Là của !

 

lừa , chính còn coi thường chuyện Dư Mỹ Quyên l.ừ.a đ.ả.o, chính cũng lừa chứ.

 

Đều là của cả!"

 

Anh đau đớn xót xa, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời gào thét vài tiếng:

 

sai , sai mà!"

 

Mọi :

 

“!!!"

 

Vương Đại Chùy đ-ấm thình thịch tường, đ-ấm chán mới dậy lảo đảo nhà, Bạch Phượng Tiên lo lắng hỏi:

 

“Cậu chứ?"

 

Vương Đại Chùy “rầm" một cái đóng cửa :

 

yên tĩnh một chút."

 

Bạch Phượng Tiên thở dài một tiếng, đó vội vàng đuổi theo Quản Đình Đình, dù nữa cũng một lời xin .

 

Thật Bạch Phượng Tiên ít nhiều cũng cảm thấy Quản Đình Đình chút chuyện bé xé to, nhà ai xem mắt mà chẳng khoa trương điều kiện gia đình một chút chứ!

 

phản ứng cũng quá lớn , nhưng Bạch Phượng Tiên cũng bọn họ chắc chắn là sai, bất kể thì việc bọn họ như thế chắc chắn là đúng.

 

Bạch Phượng Tiên lập tức đuổi theo, định bụng sẽ xin .

 

Lễ nhiều ai trách.

 

Người , lập tức xì xào bàn tán, ai nấy đều vô cùng cảm thán, ngờ con đường xem mắt của Vương Đại Chùy lận đận như , thành!

 

chuyện l-àm gi-ả vạch trần mặt thế thì thành cũng là chuyện dĩ nhiên.

 

Phải rằng, trong lòng nhiều , Quản Đình Đình thật sự điều kiện khá .

 

Lần xem mắt thành thật sự là chút đáng tiếc.

 

Thấy bàn tán xôn xao, Trần Thanh Dư cũng rời .

 

Cô từ sáng sớm xem náo nhiệt vệ sinh mà vẫn đây.

 

Trần Thanh Dư thẳng khỏi đại viện, thấy Bạch Phượng Tiên đuổi kịp Quản Đình Đình, hai đang gì đó, nhưng vẻ mặt của Bạch Phượng Tiên là bà chắc chắn đang những lời êm tai, đương nhiên , chuyện cũng là bên họ lý.

 

Bạch Phượng Tiên đúng thật là đang bồi xin , dù trong lòng nghĩ thế nào thì về mặt đạo lý bà chuyện đúng, nhưng Bạch Phượng Tiên cũng thấy oan ức lắm, vì cái trò giả dối thật sự chủ ý của bà mà là chủ ý do Triệu Dung đưa .

 

Tất nhiên, Triệu Dung chắc chắn cũng là ý , mượn xe mượn đồ còn giúp đỡ dọn dẹp.

 

Nên bà mới thấy như cũng , chỉ là ngờ lộ tẩy.

 

Bà thật sự rầu rĩ hết mức, nhưng vì danh tiếng của gia đình, bà vẫn t.ử tế xin .

 

Quản Đình Đình:

 

“Bạch đại thẩm, bà về , lời xin của bà nhận , tính toán với bà nữa."

 

 

Loading...