Trần Thanh Dư nhỏ giọng hỏi:
“Người đằng là ai thế ạ?"
Cô khẽ hỏi Triệu lão thái, bà theo tầm mắt của cô bảo:
“Đó là vợ của thằng hai nhà họ Từ, con dâu thứ của Sử Trân Hương đấy.
Thấy đứa trẻ bên cạnh nó ?
Là con nhà nó."
Bà cạn lời bĩu môi :
“Cái trí nhớ của chị kiểu gì , cô năm nào lễ tết chẳng về."
Trần Thanh Dư:
“Chúng con tiếp xúc gì , ít gặp thì mà nhận ạ.
Xem xong là quên luôn."
Triệu lão thái đảo mắt trắng dã, cái cô con dâu trí nhớ còn chẳng bằng một bà già như bà.
Tuy nhiên, con dâu bà nhận cũng chẳng lạ, cô con dâu nhà đó đúng là ít về thật.
Cô hận thể lôi chồng sang nhà ngoại rể luôn cơ mà, đương nhiên là thích bước chân sang bên .
Trần Thanh Dư mấy trông lạ mặt khác, lạ thì lạ nhưng cô cũng chút ấn tượng mờ nhạt, chắc là sống ở sân .
Lúc đều ở đây cả, Tiểu Tam T.ử và Thạch Hiểu Vĩ đang trừng mắt , túm lấy mà mắng c.h.ử.i.
Hai thanh niên trai tráng mà mắng c.h.ử.i còn dữ dội hơn cả mấy bà già đanh đ-á nhất đại viện, mắng , mắng !
Tóm , một đòi sách, một thừa nhận.
Trong sân nhà họ náo loạn như thế, trong nhà cuối cùng cũng yên nữa, Từ Cao Minh đưa mắt hiệu cho con trai:
“Thằng cả, thằng hai, hai đứa xem mấy thằng nhóc , quản lý em trai tụi bây chút."
“Thành ạ."
Phải là Từ cả và Từ hai cũng cảm thấy mất mặt, em trai cái đức hạnh , mà hổ cho ?
Hơn nữa họ là em ruột, còn lạ gì tính nết của nó?
Họ từ cửa sổ ngó một lúc là nhận ngay sự chột của thằng em .
Thật là, đang công nhân đàng hoàng trộm cướp.
Từ cả và Từ hai đều thấy mất mặt, họ thằng ba bôi tro trát trấu mặt thêm nữa.
Từ cả bước lên một bước, dùng sức tách hai .
Anh việc chân tay nên khỏe hơn hai đứa nhiều.
Từ cả giận dữ :
“Mấy đứa cái gì ?
Nhìn xem, bao nhiêu đang kìa?
Không hổ hả?"
“Không cần quản."
Hai thanh niên đồng thanh đáp, vẻ mặt vô cùng ngạo mạn!
“Không cần quản?
Mấy để xem trò , mất mặt thì mới quản !
thật sự là để mấy ...
ực!"
Từ cả đang năng hùng hồn, đột nhiên sắc mặt biến đổi .
Vừa nãy còn uống r-ượu đến đỏ gay cả mặt, lúc bỗng chốc trắng bệch .
“Anh cả, thế?"
Từ hai khó hiểu trai .
Thông thường những việc thế đều là cả xông pha phía , chỉ cần đóng vai hòa giải là , là giống cha nhất trong nhà.
cả đang bỗng dưng đổi sắc mặt khiến khỏi thắc mắc.
“Anh chứ?"
Bộp ~~~
Lời dứt, một tiếng động vang dội phát .
Từ cả, thả rắm ngay tại chỗ!
Từ hai thể tin nổi trai , hỏa tốc lùi một bước.
Những khác cũng kém cạnh.
Thạch Hiểu Vĩ bịt mũi, hun cho lảo đảo luôn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-297.html.]
“Oẹ, thối quá!"
Từ cả chôn chân tại chỗ, vợ Từ cả vội vàng bước tới:
“Bố nó ơi, ?"
Thả rắm giữa đám đông tuy mất mặt nhưng cũng chuyện gì tày đình.
Từ cả nguyên tại chỗ, động cũng dám động, qua bao lâu, lắp bắp:
“... đây... thật sự là ngoài ý , thật ..."
Bộp ~~~
Lại một tiếng nữa!
Mọi lùi thêm bước nữa, ai nấy đều bịt c.h.ặ.t mũi.
Mẹ con Trần Thanh Dư thậm chí còn chẳng dám bỏ tay xuống.
Mọi Từ cả với ánh mắt khó tả, một đàn ông trưởng thành chứ trẻ con , kìm chế một chút ?
Thế thì ngại quá mất?
Sắc mặt Từ cả càng thêm khó coi, một hồi im lặng ngắn ngủi, đột nhiên kêu t.h.ả.m thiết một tiếng, ôm m-ông chạy ngoài!
Người , đừng bao giờ tin bất cứ một cái rắm nào!
Đặc biệt là những cái rắm kinh thiên động địa!
Từ cả gạt phắt đám đông sang bên, vọt thẳng ngoài.
Những khác đưa mắt , trong lòng ít nhiều đều chút suy đoán.
Thạch Hiểu Vĩ lạnh:
“Cái loại bậy quần như thế mà cũng đòi quản khác?
Giả vờ t.ử tế, chuyện liên quan gì đến ?
Thật là nực hết sức!
Nhà các đúng là ai t.ử tế cả, ăn cắp sách của , trai thì thả rắm giữa bàn dân thiên hạ, nhà các là r-ác r-ưởi, ...
ưm!"
Thạch Hiểu Vĩ đột nhiên cũng ôm lấy bụng, tại , chỉ thấy bụng như đảo lộn hết cả lên.
Cái cảm giác ...
Thạch Hiểu Vĩ co rúm , hai chân khép c.h.ặ.t, dứt khoát bảo:
“ vệ sinh một lát!"
Nói xong vọt luôn.
“A cái ..."
“A chứ, chuyện gì thế ?
Sao chạy thêm một nữa ?"
“Có mấy ngày nay chút mỡ màng nào, đột nhiên ăn đồ b-éo quá nên chịu nổi ?"
Chuyện cũng thường xảy , quen .
Nhiều nhà lâu ngày ăn thịt, bỗng dưng ăn một bữa là c-ơ th-ể phản ứng ngay.
Lời dứt, thím Mai ôm bụng:
“ vệ sinh một lát..."
Quả nhiên, thím cũng chịu nổi .
Thím Mai kinh nghiệm hơn hai gã đàn ông nhiều, thím nhanh ch.óng chạy phòng lấy giấy, đó mới vọt ngoài.
“Mọi xem kìa, bảo mà?
Chắc chắn là do lâu quá ăn đồ mặn , thím Mai kìa cũng chịu nổi ..."
Phẹt, phẹt phẹt!
Một luồng mùi hôi thối đột nhiên ập đến, nhanh ch.óng bịt mũi nữa, đảo mắt tìm kiếm, ờ... thì thấy một đứa trẻ đó, động cũng dám động luôn.
Bà Hoàng:
“Mạnh Mạnh, cháu thế ?"
Na Na hỏa tốc dẫn hai đứa em gái chạy xa, bảo:
“Em bậy ống quần ."
Trương Mạnh Mạnh đúng là một đứa trẻ phần khác biệt, chuyện thế mà gặp đứa trẻ khác là toáng lên , còn Trương Mạnh Mạnh thì chẳng chút bối rối nào, gọi to:
“Bà ơi, cháu !"
Bà Hoàng:
“Ôi trời đất ơi!"
Bà định tiến lên chăm sóc cháu gái, thì đột nhiên thấy bản cũng chút .