Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đứa nhỏ giọng lảnh lót:

 

“Mẹ ơi, cá vẫn xong ạ."

 

Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vô cùng đắc ý, quên , nhưng nó thì !

 

Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật, cái đứa nhỏ nhà cô đúng là lo chuyện bao đồng.

 

Trần Thanh Dư:

 

, vẫn là Tiểu Giai nhớ giỏi, quên mất , giờ ngay đây."

 

Tiểu Giai vì nhắc nhở mà vô cùng kiêu ngạo, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn bên cạnh em gái, Trần Thanh Dư xoay về nhà, Triệu lão thái:

 

“Cô cứ để đó!

 

Để tự !"

 

Bà lớn giọng:

 

“Cô ướp gia vị ngon bằng , đừng hỏng đồ ăn!"

 

Đừng Trần Thanh Dư nấu ăn , nhưng ướp đồ, ướp cá đều giỏi lắm, loại việc cần sự “lắng đọng" của thời gian, vẫn cứ là bà!

 

Trần Thanh Dư á?

 

Hừ, nấu ăn ngon chẳng qua là nhờ chịu khó cho nhiều gia vị thôi!

 

Ai mà chẳng chứ!

 

Dầu mỡ cứ cho rầm rầm, bà ghét nhất mấy cái đứa việc kỹ thuật .

 

Bà lườm Trần Thanh Dư một cái, ngoắt , đắc ý ướp cá, đến lúc cho cô thấy kỹ thuật thật sự .

 

Mấy đồng chí công an đều ở trong viện, từng một ngơ ngác:

 

“...???"

 

Ơ chứ, bà già rốt cuộc đang đắc ý cái gì ?

 

Biết ướp cá muối thôi mà cũng kiêu ngạo thế ?

 

Thật khó hiểu!

 

Trần Thanh Dư thì cả, ngược còn :

 

“Vậy con giặt quần áo cho lũ trẻ."

 

Trẻ con mỗi mùa chỉ hai bộ quần áo đổi, giặt cũng , may mà quần áo trẻ con nhỏ, giặt một chút cũng mất bao nhiêu thời gian.

 

Triệu lão thái ngẩng đầu một cái, đột nhiên lớn tiếng :

 

cho nhé, cái máng nước dùng để giặt quần áo, nhưng để cho các giặt phân đấy, mấy cái quần thì tự giác mà múc nước mang ngoài mà giặt, nếu để thấy ai giặt ở đây bẩn mắt khác, thì đừng trách bà già khách khí vả cho mấy cái mặt !"

 

công an ở đây, nên một bụng còn quá khó chịu trở .

 

Cho dù khó chịu thì cũng xem chuyện gì chứ.

 

Vả , cũng mấy bận , bụng rỗng tuếch.

 

Có mấy ánh mắt né tránh, Triệu lão thái:

 

“Mọi nếu tin thì cứ thử xem, khác buồn nôn cũng kiểu buồn nôn thế , nếu ai cố tình khác ghê tởm, thì sẽ bắt đó uống hết cái chỗ nước giặt đồ đó , đó chính là kết cục của cái tội càn!"

 

“Triệu đại ma bà quá ..."

 

Triệu lão thái lạnh lùng :

 

“Mọi cứ xem quá , cho , đừng ai hòng coi là quả hồng mềm mà bóp, vui, sẽ cho các yên ."

 

“Triệu đại ma bà yên tâm , đến mức đó , thật sự đến mức đó ."

 

, chúng loại như thế."

 

“Bà cứ yên tâm , chúng chắc chắn ."

 

thế đúng thế."

 

Đừng cẩn thận... khụ khụ!

 

đa thực vẫn nhịn , cho nên chắc chắn là về phía Triệu đại ma nhiều hơn, chẳng ai cho buồn nôn cả.

 

thấy Triệu đại ma đúng đấy, đây là nơi công cộng, hố phân nhà các , nên giữ ý một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-309.html.]

 

“Ai bảo chứ, chú ý chút nhé, giám sát lẫn ..."

 

Đại viện của họ chỉ hai máng nước, bẩn thỉu hết thì khác dùng .

 

Bạch Phượng Tiên lập tức:

 

“Vậy cùng giám sát lẫn , mỗi cũng nên tự giác một chút."

 

“Được, ."

 

“Biết ."

 

Lúc Sử Trân Hương cũng , sắc mặt chút ngượng ngùng, bà cũng đang giặt quần.

 

cũng đối đầu với tất cả , hơn nữa...

 

Triệu đại ma cái mụ già điên là dám thật.

 

Ngược đồng chí công an dẫn đầu xì xào vài câu với một đồng chí trẻ tuổi khác, đồng chí đó lập tức rời .

 

Bên cũng hỏi han một hàng xóm, mặc dù kết quả vẫn , nhưng cơ bản cũng thể thấy chắc là do ăn đồ sạch sẽ mới ngộ độc thực phẩm chạy nhà vệ sinh.

 

Ngộ độc thực phẩm loại nghiêm trọng loại , cái coi như là nghiêm trọng.

 

Dự đoán mười mươi là đúng .

 

Không cố ý hạ độc, cũng đại án gì.

 

mà, đầu cơ trục lợi, còn cố ý bán đồ tươi, chuyện to chuyện .

 

Vợ chồng Sử Trân Hương chắc , nhưng cái nhà bán đồ đó là sẽ gặp xui xẻo to.

 

Mặc dù bây giờ cho phép đầu cơ trục lợi, nhưng chuyện nhỏ nhặt thì thực cũng chẳng , đôi khi sự tồn tại cũng cái lý của nó, chợ đen ít nhiều cũng giải quyết lúc cấp bách.

 

chuyện khác, theo lời kể của Sử Trân Hương, nhà đó nghề mười mấy năm , hơn nữa quanh năm thịt, chuyện đáng để bàn luận đây, cho dù quan hệ với lò mổ thì cũng thể giỏi đến mức đó.

 

Hơn nữa chỗ thịt còn dùng hết để hỏng, thể thấy là vô cùng bất thường, đây chuyện nhỏ nhặt bình thường nữa , đây là chuyện lớn nha.

 

Bà bán nửa rổ trứng ở chợ đen, lộ liễu quá thì chẳng ai buồn quản .

 

nếu bà tới mức cả mấy con lợn thì đúng .

 

Họ cũng sợ đ-ánh động khác, nên nhanh ch.óng bận rộn lên.

 

Không thể để bên kịp phản ứng.

 

Cho nên dẫn đầu vẫn dẫn theo mấy ở đây điều tra, mải xem náo nhiệt chẳng rảnh rỗi mà truyền bát quái chuyện khác, bên cũng sẽ tin tức sớm như .

 

Nếu thấy vụ ngộ độc thực phẩm quy mô lớn, kẻ bán hàng đó liên tưởng đến thịt kho của mà bỏ chạy thì tính .

 

bên vẫn đang điều tra, lúc đang điều tra , thì thấy một công an tới ghé tai dẫn đầu thì thầm vài câu, “Thạch Hiểu Vĩ về ?"

 

“Chưa về, đang vệ sinh ."

 

“Đồng chí , tìm đến Thạch Hiểu Vĩ?"

 

Triệu lão thái đúng là một bà già hóng hớt thâm niên, ngay cả khi việc cũng quên xen , bà bê chậu cửa, ngay cửa nhà bận rộn.

 

Thật sự bỏ lỡ bất kỳ một cái bát quái nào.

 

“Thế con trai út nhà bà cũng ở đó ?

 

Chúng nhận tố cáo của quần chúng, là con trai út nhà bà ăn trộm sách."

 

Đồng chí công an về phía Sử Trân Hương.

 

Trần Thanh Dư cũng sang, cô mà, ở cái thời đại chuyện gì cũng hết sức cẩn thận.

 

Thật sự là một chút sơ sẩy cũng .

 

Sử Trân Hương ngẩn , đó :

 

“Nói bậy bạ, con trai trộm, bằng chứng gì là con trai trộm ?

 

Hơn nữa lũ trẻ đang đùa nghịch thôi mà.

 

Chuyện thể coi là thật ?

 

Họ trộm sách là trộm sách ?

 

Sách ?"

 

 

Loading...