Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 312
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên Trần Thanh Dư cũng quá lo lắng, Triệu lão thái cũng chẳng hạng .”
Thật sự mà trùm bao tải thì ai sẽ trị ai .
Hơn nữa, còn vợ chồng Từ Cao Minh còn thu hút thù hận hơn ở đó kìa.
Nhìn sắc mặt từng một trong đại viện tái như tàu lá chuối, mặt trắng bệch chân run lẩy bẩy, là họ vệ sinh đau khổ đến mức nào .
may mắn , đều vệ sinh công cộng, nên trong đại viện cũng mùi gì mấy.
“Sếp."
Lúc thêm hai đồng chí công an vội vã tới, họ lách qua đám đông trong viện, Trần Thanh Dư kiễng chân theo.
Ừm, nếu điểm gì ở c-ơ th-ể khiến cô hài lòng, thì chính là chiều cao, cô chỉ cao một mét sáu, bằng cái chiều cao một mét bảy ở kiếp chứ.
Hồi cô cần kiễng chân lên xem trộm như thế ?
Còn đợi cô tiến gần “ xa", đồng chí công an lên tiếng:
“Kết quả xét nghiệm bữa trưa hôm nay , các món khác đều vấn đề gì, chỉ thịt kho là vấn đề thôi.
Thịt kho biến chất , hàm lượng vi khuẩn vượt quá tiêu chuẩn, hơn nữa chỗ thịt chắc chắn là thịt lợn ch-ết, để lâu , tuy rằng cho nhiều hoa tiêu đại hồi để át mùi thối, nhưng thực tế là biến chất lâu , chỉ tiêu chảy là may mắn lắm đấy, loại dễ gây ngộ độc thực phẩm nôn mửa tiêu chảy dữ dội.
Tiêu chảy là triệu chứng nhẹ nhất , nếu cứ tiêu chảy ngừng thì vẫn bệnh viện truyền dịch.
Đừng để chuyện nhỏ hóa thành chuyện lớn."
Hiện trường im phăng phắc.
Rất nhanh đó, tiếng xì xào bắt đầu vang lên, bàn tán xôn xao, tức giận vô cùng.
Ngược Trần sư phụ thấy kết luận , khẽ thở phào nhẹ nhõm, chuyện liên quan đến ông là , nếu thật sự chẳng đường nào mà giải thích.
nghĩ đến chuyện hôm nay công còn suýt dính rắc rối, Trần sư phụ cũng thấy cạn lời.
Sau chẳng bao giờ nhận cái việc như thế nữa, khổ quá mất.
Trần sư phụ thì nhẹ nhõm, còn những khác thì đầy phẫn nộ.
“Quả nhiên là thịt vấn đề, lúc họ đoán là thịt vấn đề còn tin , ngờ đúng là như , thế thì thất đức quá mất?
Sao thể như chứ, mời khách thì thôi đừng mời, thế chẳng là hại ?"
“Ai bảo chứ, tối hôm chẳng ăn gì để dành bụng , vốn dĩ dày yếu, bà còn cho một vố thế , đúng là hại ch-ết mà.
Hu hu, thừa nhận là tham ăn nên ăn nhiều một chút, nhưng cũng thể thế .
Bà cứ thẳng ."
“Mọi cũng thể đổ hết lên đầu bố , bố mời khách vốn là ý , thật sự cố ý hại .
Nếu là cố ý, thì chính họ hại thành thế ?
Mọi xem bố giờ vẫn đang tắm rửa ở ngoài kìa.
Họ cũng là lừa mà thôi."
“ , hai ông bà vốn dĩ là ý , thể bắt nạt như ."
Con trai thứ hai nhà họ Từ khéo , vợ chồng họ như khiến cũng bình tĩnh đôi chút.
Tuy nhiên bình tĩnh thì bình tĩnh, vẫn hài lòng:
“Vậy chúng ăn đến mức , nhà các thể bỏ mặc chứ?"
“ thế, bụng giờ cảm giác chẳng lời nữa ."
“Đó là bụng lời ?"
Ngược cũng tâm lý , còn thể đùa giỡn một câu.
Chuyện chẳng liên quan gì đến nhà Trần Thanh Dư, cô cứ ngoan ngoãn thu một góc xem náo nhiệt.
Một đồng chí công an già liếc Trần Thanh Dư một cái, thêm cái nữa, do dự một lát đến bên cạnh cô hỏi:
“Cô họ Trần ?
Ông ngoại cô là thầy giáo Tưởng ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-312.html.]
“Vâng đúng ạ.
Bác là?"
Đồng chí công an già :
“Thảo nào cô thấy quen, hóa là cô lấy chồng .
Hồi đó lúc ông bà ngoại cô qua đời, cũng là một trong những công an mặt ở hiện trường."
Đã là chuyện từ năm sáu năm , mà ông vẫn còn nhớ.
“Cô lấy chồng cũng ."
Ông vẫn còn nhớ bộ mặt của gã con rể ở hiện trường lúc đó như thế nào, ngay cả con gái ruột của cũng cho động cái cái , cứ đẩy đẩy đẩy.
Vô cùng đề phòng con gái, chỉ sợ con gái chiếm chút lợi lộc gì đó.
Họ nghề gặp ít những chuyện thối nát như , nhưng đến mức chẳng buồn che đậy, tất cả đều phơi bày sự tham lam và tính toán ngoài mặt như thì thật sự là hiếm thấy.
Ông ít nhất cũng giả vờ một chút chứ!
Vị thì , bản chỉ dẫn của Ủy ban Cách mạng qua, mà còn lục lọi tìm kiếm lợi lộc một trận tơi bời, khiến họ mà phát hỏa trong lòng.
Đặc biệt khinh bỉ cái loại hạng như .
Cho nên ông mới ấn tượng sâu sắc như thế.
Trần Thanh Dư ngạc nhiên :
“Lúc đó là các đồng chí công an ở Cục Công an thành phố mà."
Đồng chí công an già , gật đầu :
“Lúc đó ở Cục thành phố, mấy năm mới chuyển về đồn cảnh sát khu vực ."
Trần Thanh Dư chớp chớp mắt, là thăng tiến lên, bác xuống ?
Trong lòng cô thầm nghĩ như nhưng hỏi miệng, tuy nhiên, chuyện cũng chẳng gì lạ nữa.
Thời buổi chính là như .
Có những lời, cần , ai cũng hiểu.
“Mẹ ơi!"
Tiểu Giai và Tiểu Viên thấy công an chuyện với Trần Thanh Dư, liền lon ton chạy qua.
Đồng chí công an già càng ngạc nhiên hơn:
“Con cô lớn thế ?"
Trần Thanh Dư:
“Cháu nghiệp cấp ba xong là lấy chồng luôn ạ."
Đồng chí công an già gật đầu, quan sát cô thêm nữa, cảm thấy cô gái lấy chồng cũng bình thường thôi.
Hồi đó lúc họ gặp cô gái , cô mặc đồ còn khá , cũng đúng, lúc đó cô sống ở nhà họ Tưởng nhiều, hai cụ nhà họ Tưởng đều là giáo viên, chẳng đứa con nào khác nên bao nhiêu tiền của đều dồn hết cho cô .
Giờ bộ quần áo thì thấy cũ nát lắm .
Cô vội vàng lấy chồng như ... chắc là để khỏi xuống nông thôn.
Đồng chí công an già cũng hiểu, :
“Cô lấy chồng sớm thật đấy, nhưng như cũng , còn trẻ chăm sóc con cái cũng nhẹ nhàng hơn."
Hai cũng chỉ đơn giản là hàn huyên vài câu, tuy nhiên Trần Thanh Dư nhạy bén phát hiện đồng chí công an già gọi ông ngoại cô là “thầy giáo Tưởng", ông ngoại cô sinh thời dạy ở trường đại học, nhưng mấy năm khi qua đời thì trường đại học tạm ngừng hoạt động, ông bà ngoại liền ở nhà an hưởng tuổi già.
Hồi đó vẫn dính dáng gì đến họ, chủ yếu là vì họ giàu gì cho lắm, chỉ là gia đình công nhân bình thường thôi.
Trần Thanh Dư suy nghĩ kỹ , cảm thấy ông bà ngoại cô tuyệt đối nghèo.
Chỉ thể là các cụ cũng , lộ giàu chẳng chuyện gì, nên mới luôn sống một cuộc đời bình dị như .
“Chuyện chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi, thể yên tâm, là hạ độc, cố gắng uống nhiều nước muối loãng , nếu vẫn cầm thì bệnh viện lấy ít thu-ốc.
Đừng cứ ráng mà chịu, ráng chịu là .
Thôi, xong việc chúng đây."