Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Họ sở dĩ đến đây điều tra là vì sợ hạ độc, giờ , họ cũng cần tiếp tục điều tra nữa.

 

Tuy nhiên, một đồng chí công an vẫn dặn dò Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Ngày mai khi xin nghỉ xong, đến đồn công an dẫn chúng núi.”

 

Thạch Hiểu Vỹ mặt mày mếu máo:

 

“Vâng ạ.”

 

Anh dẫn các đồng chí công an đến nơi “nhặt " cuốn sách đó.

 

Thạch Hiểu Vỹ nửa điểm cũng dám từ chối.

 

Anh thừa nhận đó là sách đồi trụy, nhưng nhiều trong đại tạp viện đều thấy , chính là nó.

 

Mặc dù sách còn nữa, nhưng nhân chứng vật chứng đều ở đây, công an truy cứu gắt gao là cảm tạ trời đất lắm .

 

Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Con sẽ trực tiếp tìm họ, bố đến trường xin nghỉ giúp con nhé.”

 

Thạch Sơn:

 

“Được, bố .”

 

Thạch Sơn cũng dám gây chuyện.

 

Mọi đối với công an đều một sự sợ hãi bản năng, thời buổi đều như , nên công an nhanh ch.óng rút lui.

 

Nhìn thì vẻ rút, nhưng thực chất vẫn ở gần đó.

 

Đêm nay họ bắt những kẻ đầu cơ tích trữ, đương nhiên cũng chằm chằm nhà họ Từ trong đại tạp viện.

 

Đây là sợ nhà họ thông báo tin tức, mua bán tận mười mấy năm , ai mà yên tâm cho .

 

Người , đại tạp viện ngay lập tức càng thêm náo nhiệt.

 

Thợ Trần:

 

việc của mà?

 

Suýt chút nữa thì gánh tội , thế cũng đây, loại việc thế sẽ bao giờ nhận nữa.

 

Các xem chuyện gì thế , chẳng chút lợi lộc nào còn suýt rước họa .”

 

Bà Vương:

 

“Không là đưa lương thực cho ông ?”

 

Thợ Trần:

 

“Bà xem náo thành thế , còn đưa cái khỉ gì nữa, thấy nhà họ đưa nổi , thôi bỏ , cũng chẳng cần nữa.

 

Tóm việc của đại tạp viện , sẽ bao giờ nhận nữa.

 

Thật là chuyện gì !

 

Tự dưng mang tiếng .”

 

Ông khoanh tay, đầu bỏ .

 

Thím Mai vỗ đùi kêu rên:

 

“Mọi xem chuyện gì thế , đang yên đang lành, nhà họ Từ đắc tội , bắt cả đại tạp viện chúng chịu khổ theo.”

 

Nhà thím cũng tiêu chảy cả lượt.

 

Thím Mai lúc chiếc ghế đẩu nhỏ tựa lưng tường, cảm giác chân tay bủn rủn vì xổm quá lâu, nhưng tiếng kêu gào vẫn lực, cứ gào thét ngừng.

 

“Trời đất ơi, còn đắc tội với thợ Trần , ai ăn kiểu đó cơ chứ!”

 

“Chả thế thì ?

 

Sau con nhà kết hôn thì tính đây.”

 

“Bà còn , nhà càng...”

 

“Ôi ơi, bụng đau quá... bụng thật sự .

 

Mọi xem, nhà họ Từ là hành hạ ?

 

Bữa cơm ăn , hu hu hu, thật sự chịu tội lớn .”

 

“Nếu chịu nổi thì nên bệnh viện xem , bác sĩ , nếu tiêu chảy mãi dứt, chừng sẽ biến thành bệnh nặng đấy.

 

Bọn Triệu Dung đều đang ở bệnh viện truyền dịch .”

 

Vương Mỹ Lan lên tiếng.

 

“Cái gì!

 

Thế mà cũng truyền dịch?

 

Không lãng phí tiền ?”

 

“Không bác sĩ chắc cũng chứ?”

 

Vương Mỹ Lan:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-313.html.]

“Bà thấy thì đương nhiên cần , nhưng nếu cứ vệ sinh mãi, thì nên nghĩ kỹ .”

 

“Cũng đúng.”

 

“A, thế tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.”

 

ghét nhất là bệnh viện, xui xẻo lắm.”

 

“Tất cả là tại vợ chồng Từ Cao Minh cả.”...

 

Hiện trường náo nhiệt hẳn lên.

 

Trần Thanh Dư thầm nghĩ, Từ Cao Minh chắc chắn “đại xuất huyết" , tình hình là do ông gây , thì an ủi một chút chứ?

 

Nếu tiền mời khách phí phạm còn rước thêm oán hận.

 

Từ Cao Minh vốn coi trọng danh tiếng như , chắc chắn chuyện thành thế .

 

“Đ-ánh nh-au , đ-ánh nh-au , bên ngoài đ-ánh nh-au .”

 

Trần Thanh Dư thấy động tĩnh liền vội vàng ngoài, đ-ánh nh-au nữa ?

 

Cô liếc Triệu lão thái, đôi mắt bà đen láy, lấp lánh ánh sáng hóng hớt.

 

Thật là hiếm thấy nha, chuyện náo nhiệt trong viện chẳng liên quan gì đến bà.

 

Bình thường nào bà cũng là tham gia, nhưng hôm nay chỉ thể chạy tới chạy lui xem náo nhiệt, vai chính tên bà.

 

chính ngày hôm nay, Triệu lão thái một chút cũng tham gia, từng ôm bụng kêu gào chạy chạy , thật sự là quá t.h.ả.m.

 

Triệu lão thái “nạn nhân" đó .

 

Triệu lão thái chạy còn nhanh hơn cả Trần Thanh Dư, xông pha ở tuyến đầu của các tin đồn nhảm, xung quanh đây gió thổi cỏ lay gì cũng giấu nổi những bà lão .

 

Triệu lão thái chạy đến xem, ôi chao, hóa là Sử Trân Hương và bà Hoàng đ-ánh nh-au.

 

Hai ...

 

Chẳng lẽ là hiệp hai của mối thù ở nhà vệ sinh?

 

Cánh đàn ông trong nhà đ-ánh xong giờ đến lượt đám đàn bà?

 

Trần Thanh Dư vội vàng túm lấy một hỏi:

 

“Chuyện gì thế, chuyện gì thế?

 

Tại đ-ánh nh-au?”

 

“Bà Sử đang giúp Từ Cao Minh rửa ráy thì bà Hoàng qua đ-á văng thùng nước, c.h.ử.i hai họ là kẻ hại .

 

Lúc nãy bà Vương đ-á thùng nước, giờ bà Hoàng đ-á, nên bà Sử lập tức bộc phát, gào lên xông đ-ánh nh-au luôn.”

 

Hết bà đến bà .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thế thì đ-ánh nh-au gay cấn thật đấy.”

 

“Chứ còn gì nữa, hôm nay ai nấy đều kìm nén cơn giận, ai mà tức?

 

Cô xem chuyện gì thế chứ.”

 

“Trước đây thấy bà Sử cũng là khá lý lẽ, giờ tay thế nhỉ?”

 

“Tức quá hóa điên đấy mà!

 

Cô xem cả ngày hôm nay chuyện gì .”

 

“Bà gì mà tức?

 

là ăn đồ hỏng thì họ cũng chịu tội, nhưng đó chẳng do họ mang về ?

 

Cô xem từng tiêu chảy đến mềm cả chân, mấy nhịn bậy quần luôn .”

 

“Eo ôi~ bà đừng nữa, tởm quá.”

 

“Thì dù nó cũng là sự thật mà.”

 

Mọi bàn tán xôn xao, nhưng hôm nay chẳng ai lên can ngăn, mặc dù cũng chẳng ai rơi xuống hố phân, nhưng ai nấy đều tiêu chảy, thật sự sức lực.

 

Hơn nữa, ai họ sạch sẽ chứ!

 

Nếu mà...

 

Không dám nghĩ nữa.

 

Tóm hôm nay ai lên giúp đỡ.

 

Sử Trân Hương và bà Hoàng túm tóc , gào thét c.h.ử.i bới.

 

Bà Sử nộ khí xung thiên:

 

“Bà Hoàng, bà buông tay cho , đồ già khốn kiếp, cầu xin bà đến ăn cơm ?

 

Chính bà tự nguyện ăn, bà còn tranh cướp nhiều, ăn nhiều, giờ sang trách ?

 

Lúc chiếm hời vô tội ?

 

Chưa từng thấy loại nào như bà, bưng bát cơm lên ăn xong đặt bát xuống là c.h.ử.i , bà .”

 

 

Loading...