Bà Hoàng cũng giận dữ kém:
“Nhà bà mời khách thì đừng mời, bày những thứ bẩn thỉu đó để hại .
Bà xem nhà bà hành hạ nông nỗi nào , kết quả là lão già nhà bà còn dám động thủ với đàn ông của .
Nhà bà thật đáng ch-ết mà!”
Bà đều cả , con trai và chồng bẩn thỉu như là vì Từ Cao Minh lôi kéo một cái.
Đáng ch-ết!
Thật sự đáng ch-ết!
Bà Hoàng gào thét vung “Cửu âm bạch cốt trảo", chủ yếu là cào ch-ết bà luôn!
Bà Hoàng và bà Sử kẻ lý tình, tóm cả hai đều thấy ấm ức, đ-ánh nh-au kịch liệt, hàng xóm can ngăn, ngay cả mấy đứa con trai con dâu nhà họ Từ cũng can ngăn.
Đây là họ can, mà là từng đều tiêu chảy đến mềm chân, lúc nãy về viện xong là bẹp trong phòng, cử động, ngờ đang thi triển “thập bát ban võ nghệ" ở bên ngoài.
Bà Sử túm tóc bà Hoàng, bà Hoàng cũng chịu thua.
Tay dùng thì chân vẫn dùng , hai bên đ-á bình bịch.
“ tha cho bà .”
“ cũng tha cho bà .”
Trận chiến của họ vẫn quyết liệt, nhưng hung hãn bằng bà Triệu.
Bà Triệu là kiểu tự tổn thương tám trăm cũng g-iết địch ba nghìn, đ-ánh nh-au phát điên, nếu thì với cái miệng độc địa xỉa xói đó, bà xử lý từ lâu .
là trong đại tạp viện ai dám chọc bà.
Bà Triệu , chậc chậc lắc đầu.
Trần Thanh Dư:
“Đ-ánh nh-au kiểu thô thiển quá, chẳng chút kỹ thuật nào, !”
rõ ràng, bà Hoàng đ-ánh bà Sử, bà tranh nhiều ăn nhiều tiêu chảy nhiều, chân run rẩy dữ dội hơn.
Sử Trân Hương dù cũng khỏe hơn một chút, bà dùng sức đè bà Hoàng xuống đất:
“Đồ già khốn kiếp, bà tưởng sợ bà chắc?
Ngày thường thèm chấp bà, chứ gì .
Thế mà bà đà lấn tới, bắt nạt tận cửa.
Xem chiêu đây!”
Chát!
Một cái tát giáng thẳng mặt bà Hoàng, Sử Trân Hương cũng tức ch-ết , cả ngày hôm nay áp lực quá lớn, bà cũng đang mượn bà Hoàng để xả giận.
“Nhà chúng lòng mời khách, công lao cũng khổ lao, xảy chuyện là điều ai , bà mà còn tay với , cũng mặc kệ hết, đến đây!
Đ-ánh , chúng liều mạng luôn!”
Bà Hoàng đối thủ của bà , gào t.h.ả.m thiết:
“Hay cho Sử Trân Hương nhà bà, nhà bà tiêu chảy còn bắt nạt con trai , giờ còn tay với nữa?
Mọi mau đến xem , mau đến xem Sử Trân Hương thất đức thế nào !
Mất lương tâm mà!
Mọi mau đến giúp với, đang đòi công bằng cho những nạn nhân chúng đấy!”
Bà gào , nhưng chẳng ai tiến lên giúp đỡ.
Mệt lắm.
Thật sự là quá mệt .
Bà Hoàng:
“Ông nó ơi!
Con trai ơi!”
Không ai.
Bà Hoàng:
“Manh Manh...”
Lúc Trần Thanh Dư tinh mắt, lập tức thấy Trương Manh Manh, Trương Manh Manh lúc một chiếc quần khác, nhưng cô bé xách theo một chiếc quần dính đầy thứ “vàng khè", trực tiếp xông lên, quật thẳng lên đầu Sử Trân Hương!
“Cho bà bắt nạt bà nội cháu!
Ăn phân bà nội!”
Đám vây xem hít một ngụm khí lạnh!
Trần Thanh Dư:
“Đậu xanh!”
Mắt trợn tròn luôn!
Mẹ ơi!
Trương Manh Manh, sáu tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-314.html.]
Sống động dùng sức một cho , trẻ con cũng thể việc đại sự!
Cô bé xách chiếc quần bẩn , vung vẩy vèo vèo đầu Sử Trân Hương, thật khó xem văng cái gì .
Tóm là vô cùng kinh tởm.
Mọi lùi , Trương Manh Manh - một đứa trẻ mà trong lòng đầy kinh ngạc, kinh ngạc tột độ, đứa trẻ là thế nào .
Sử Trân Hương ngây luôn.
Bà cũng ngờ , Trương Manh Manh đến tấn công !
Nhân lúc Sử Trân Hương đang ngẩn , bà Hoàng dùng một chiêu “lật đật", lập tức húc ngã Sử Trân Hương, lật ngược thế cờ:
“ cho bà đ-ánh , cho bà tay !
Sao!
Tưởng giúp ?
Manh Manh, đưa quần cho bà!”
Trương Manh Manh lập tức đưa qua:
“Bà nội, nhét miệng bà !”
Đám xung quanh:
“Hồ!”
Bà Hoàng:
“Xem chiêu của đây... a!”
“Bà cái gì , các thật quá đáng!”
Từ Cao Minh cuối cùng cũng xuất hiện, đẩy bà Hoàng , vốn dĩ đàn bà đ-ánh nh-au ông quản, nhưng chiếc quần kinh tởm tuyệt đối thể nhét miệng bà Sử , nếu ông cũng sẽ thấy tởm.
Đây là vợ ông mà.
“Bà cút cho !”
“Hay cho Từ Cao Minh ông, đàn bà đ-ánh nh-au ông còn dám xông can, liều mạng với ông luôn.”
Từ Cao Minh:
“Bà tránh , bà rốt cuộc thôi , bà thấy tởm ?
Bà cũng xem bây giờ là tình hình gì .
Sao hả?
Bà thích thú với mấy thứ bẩn thỉu lắm ?
Dù chuyện gì thì cũng đợi đến ngày mai khỏe hãy , bà lo cho sức khỏe của thì chúng cũng lo, chuyện gì ngày mai .”
Ông giận dữ quát:
“Chiều mai về, tập trung sớm, họp viện!
sẽ cho một lời giải thích!”
Nói , đều gật đầu.
Thật sự là hôm nay hết cả sức để xem náo nhiệt , chỉ thấy chân tay rã rời.
Ngồi xổm mãi chịu nổi mà!
“Hừ!”
Bà Hoàng hừ một tiếng.
Từ Cao Minh:
“Tản , tản hết .”
Mã Chính Nghĩa , giờ vẫn lộ diện.
Ông xứng quản sự viện , chuyện lớn thế mà mau ch.óng duy trì trật tự, bình tâm trạng , mà biến mất tăm, thật là ích kỷ.
Ủy ban đường phố cũng thật mù quáng, rõ ràng ông hợp hơn, nhưng tìm ông quản sự.
Thật là mắt tròng.
Từ Cao Minh:
“Mai họp!
Giải tán!
Mau!
Về nhà hết .”
Triệu lão thái lẩm bẩm với Trần Thanh Dư:
“Ông cũng khá đấy chứ, thế mà cũng định tình hình.”
Trần Thanh Dư:
“Đâu ông định , là do mệt rũ rượi .”
Triệu lão thái vẻ mặt phờ phạc của là hiểu ngay, đồng thời càng thêm lẩm bẩm vợ chồng Từ Cao Minh việc thất đức.
Thật là, bà thể món thịt, nhưng bà lấy thứ đó cho ăn?