Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư há hốc mồm kinh ngạc, cảm thán:

 

“Chuyện thật sự ngờ tới.”

 

Cô càng cảm thán hơn nữa, các bà thím đúng là những tài năng mà!

 

Chuyện mới xảy tối qua, mà hôm nay truyền tai chi tiết đến tận chân tơ kẽ tóc .

 

Quả nhiên tin tức của các bà thím là linh thông nhất, thể coi thường .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con lợn bệnh ch-ết vốn dĩ ăn, mà còn để mấy tháng trời, từ Tết đến giờ cũng ba tháng .

 

Thảo nào ăn xong tiêu chảy như .”

 

“Chứ còn gì nữa.”

 

hôm qua thật sự là chịu khổ đủ đường .”

 

“Đừng nhắc nữa, hôm qua ăn cái gì là tuôn hết cái đó, sáng nay tỉnh dậy vì đói cồn cào, cũng chẳng dám ăn gì, vẫn sợ đau bụng.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Thế thì vẫn nên thong thả thôi ạ.”

 

Viên Hạo Phong lúc về thì thấy Trần Thanh Dư đang giữa đám các bà lão, mỉm gật đầu chào .

 

Lâm Tam Hạnh vội vàng hỏi:

 

“Hạo Phong cháu về ?

 

Cháu thế?”

 

Viên Hạo Phong:

 

“Cháu cũng chẳng cả, chỉ dạo quanh xem một chút, xem nhà máy nào tuyển dụng .”

 

Vừa nhắc đến chuyện tìm việc, ngay lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

Bây giờ việc quan trọng nhất chính là tìm việc , tránh khỏi bàn luận một chút.

 

“Có nơi nào tuyển cháu?”

 

đúng đúng, nơi nào tuyển ?

 

Làm công nhân tạm thời cũng mà.”

 

Viên Hạo Phong thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.

 

Chuyện chẳng liên quan gì đến Trần Thanh Dư, cô thèm bắt chuyện với Viên Hạo Phong, ngược còn mang theo vài phần hoài niệm :

 

“Tìm việc dễ dàng như , công việc thì dựa bản lĩnh thật sự của mà thi đỗ mới dễ dàng gì, suy cho cùng ai cũng giỏi như Tuấn Văn nhà .

 

Dựa năng lực bản để thi đỗ, đúng là vạn một.

 

, Viên Hạo Phong, công việc của là nhà bỏ tiền mua ?”

 

Viên Hạo Phong:

 

“...”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thế thì nỗ lực bằng Tuấn Văn nhà , Tuấn Văn nhà lúc đó là dựa năng lực bản để thi đỗ đấy.”

 

Viên Hạo Phong:

 

“...”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Anh thực sự giỏi đấy.”

 

Mắt lấp lánh như .

 

Viên Hạo Phong:

 

“...”

 

Những khác:

 

“...”

 

Không hiểu , bỗng thấy ngượng ngùng quá mất.

 

Quả nhiên, chỉ cần nhắc đến Lâm Tuấn Văn, Trần Thanh Dư chính là bình thường, nhưng hễ nhắc đến Lâm Tuấn Văn là coi như xong đời!

 

Viên Hạo Phong càng thêm thể tin nổi Trần Thanh Dư, hiểu cô bằng Lâm Tuấn Văn ở chỗ nào, ngoại trừ ngoại hình hai ngang ngửa , còn cái gì cũng xuất sắc hơn ?

 

Công việc của là mua thì , đang việc ở ngành đường sắt, vả nhân viên đường sắt hạng tầm thường nào cũng .

 

Chẳng lẽ bằng một thợ hàn như Lâm Tuấn Văn ?

 

Trần Thanh Dư chắc chắn là đầu óc vấn đề nên mới thấy bằng Lâm Tuấn Văn chứ gì?

 

Thật là quá vô lý !

 

, Tiểu Viên, Tuấn Văn nhà tuổi tác ngang , vẫn còn độc thế?

 

tìm đối tượng ?”

 

Đôi mắt trong veo của Trần Thanh Dư toát lên một vẻ “ngu ngơ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-320.html.]

 

tiện tay trực tiếp với Viên Hạo Phong nhưng cho thấy tởm thì vẫn thể.

 

Cho theo dõi !

 

Cho mưu đồ xa !

 

Trần Thanh Dư Viên Hạo Phong với vẻ đồng cảm, :

 

“Tiểu Giai và Tiểu Viên nhà ba tuổi .

 

Anh ngay cả vợ cũng , nếu tìm đối tượng thì hãy tìm bà mai .

 

cũng ngóng kỹ lai lịch của bà mai, nếu lừa kết hôn thì t.h.ả.m lắm.

 

Vốn dĩ tìm đối tượng khó khăn .

 

Nếu còn lừa nữa thì tìm càng vất vả hơn.”

 

Viên Hạo Phong:

 

“!!!!!!!!!!!!!!!”

 

Cô đang cái quái gì thế, những đến giới thiệu cho nhiều vô kể nhé, là đang chọn lựa cho kỹ !

 

tìm một đứa con nhà cán bộ !

 

Ai bảo tìm đối tượng chứ!

 

Ai lừa kết hôn chứ!

 

Coi là cái loại khờ khạo như Vương Đại Chùy chắc?

 

Bà Hoàng:

 

, thấy Tiểu Trần đúng đấy, Hạo Phong , cháu tìm thế nào?

 

Cháu với xem.

 

Cháu xem Hưng Phát nhà cháu lúc bằng tuổi cháu cũng kết hôn , Manh Manh đấy.

 

Tại cháu tìm nhỉ?

 

Có vấn đề gì cháu?”

 

Bà Hoàng tham gia câu chuyện.

 

Trần Thanh Dư , suýt chút nữa thì phì .

 

Mẹ ơi, cô thường , trừ phi là nhịn .

 

Cái thật sự là quá...

 

Cô cúi đầu nén , lén liếc Viên Hạo Phong, thấy mặt đỏ bừng như gan lợn.

 

Hừ!

 

Viên Hạo Phong:

 

“Mọi hiểu lầm , thật sự hiểu lầm , cháu chẳng vấn đề gì cả.”

 

Mấy cái bà già bệnh !

 

Anh :

 

“Cháu chỉ là tranh thủ lúc còn trẻ lo cho công việc , chuyện tìm đối tượng thực cũng vội, vả bây giờ cháu cũng chẳng tâm trí mà tìm, Hạo Tuyết và Tiểu Thúy đều khả năng xuống nông thôn, cháu cứ đợi thêm một thời gian nữa xem .

 

Chuyện của các em xong xuôi cháu mới tính đến chuyện của .”

 

Anh dám xuống nông thôn, như , nhưng ý tứ trong lời thì rõ ràng .

 

Trần Thanh Dư tiếp tục phát huy vẻ ngu ngơ vô tội của :

 

“Thực nam thanh niên xuống nông thôn thì hợp lý hơn nữ thanh niên mà, nam thanh niên sức khỏe, thể xây dựng nông thôn hơn, thể đổi cho em gái mà.”

 

Tức ch-ết , tức ch-ết , tức ch-ết !

 

Quả nhiên, sắc mặt Viên Hạo Phong càng thêm khó coi.

 

Anh gượng gạo nặn một nụ , :

 

“Công việc của đơn vị chúng khá đặc thù, lãnh đạo cũng đồng ý hoán đổi .

 

Vả công việc của quanh năm ở tàu hỏa, nữ thanh niên tiện lắm.

 

nếu thực sự hết cách, đổi với em , cũng sẵn lòng.

 

Cháu chắc chắn em gái chịu khổ.

 

Nếu thực sự , cháu sẽ với cháu một tiếng, đưa công việc của cháu cho em gái cháu.”

 

thì bố chắc chắn sẽ đồng ý.

 

Anh thương em gái nhưng nếu bắt đ-ánh đổi công việc của thì Viên Hạo Phong cam lòng.

 

Anh cũng xuống nông thôn, cũng bạn học xuống đó , sống vất vả thế nào đều thấy rõ.

 

Hơn nữa thì về .

 

Đại tạp viện của họ cũng xuống nông thôn , ai mà chẳng chứ.

 

Nếu thật sự trụ nổi thì chịu lấy con gái trưởng thôn, thà ăn bám cũng trụ nổi.

 

Viên Hạo Phong cảm thấy học hành nhiều như là để xuống đồng cuốc đất.

Loading...