Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 323
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu lão thái Trần Thanh Dư một cái thật sâu, :
“Trước đây con từng ?"
Trần Thanh Dư thản nhiên:
“Chưa ạ, nhưng con từng ăn , cứ tin con , vấn đề gì ."
“Mẹ thấy..."
“Con cần thấy, con con thấy!"
Trần Thanh Dư bất ngờ thốt một câu như .
Hừm, đừng nha, thảo nào câu thể nổi tiếng như , câu thực sự hữu dụng.
Trần Thanh Dư:
“Thôi , cứ con ."
Triệu lão thái:
“..."
Mẹ nó chứ!
Không dây !
Cuộc họp viện hôm nay kết thúc khá nhanh, vẫn còn ở trong viện tán gẫu, về nhà nấu cơm , nhà Trần Thanh Dư cũng bắt đầu bận rộn.
Trần Thanh Dư:
“Vỏ tôm ăn hôm nay với vỏ cua dùng đến thì đừng vứt nhé, con đ-ập nát nghiền thành bột, để cho gà ăn."
Triệu lão thái:
“..."
Trần Thanh Dư:
“Người đều bảo gà chạy bộ ven biển đều đẻ trứng lòng đỏ vàng ươm, chúng cho ăn cái , cũng hiệu quả tương tự."
Triệu lão thái:
“..."
Có điều là, đừng nha, Trần Thanh Dư vẫn đúng, mấy c.o.n c.ua nhỏ trông chẳng , nhưng cho trong cháo, cháo ngọt lịm lạ lùng, Trần Thanh Dư còn rắc thêm chút hành lá và rau mùi, thái nhỏ để điều vị.
Trước đây cô từng , chủ yếu là tự sáng tạo thôi.
Dù thì, ngon là .
Có lẽ là mùi thức ăn nhà cô bay , đều hít hà cái mũi, cũng thèm đến mức vội vàng về nhà nấu cơm.
Lúc họ đều đang ăn , Tiểu Giai và Tiểu Viên giống như hai chú heo con, ôm bát cháo húp sùm sụp, thèm ngẩng đầu lên.
Triệu lão thái:
“Đừng nha, đừng nha, cái ngọt thật, uống ngon thật đấy."
Trần Thanh Dư đắc ý nhướng mày.
Cái còn cần bà ?
“Tiểu Giai, Tiểu Viên, bóc tôm cho hai con, các con xem bóc thế nào, tự bóc nhé."
“Vâng ạ~"
Quả nhiên là hải sản tươi sống thì cần cho quá nhiều gia vị, quan trọng nhất chính là chữ “tươi".
Nhà cô ăn uống ngon lành, chị Phạm ở nhà thì mắng mỏ lầm bầm:
“Thật là, suốt ngày bày vẽ cái cái nọ, cho cái đại viện tanh ngỏm .
Cứ như thể mỗi nhà họ câu cá bằng?
Thạch Sơn, bình thường ông ở nhà cũng chẳng việc gì, ông cũng câu cá chứ.
Dù cũng đến mức thua cả một phụ nữ chứ?"
Thực bà ghen tị ch-ết.
Chỉ hận đàn ông nhà câu cá thôi.
Thạch Sơn thì vẫn thản nhiên vô cùng, chẳng thèm theo lời sai bảo của bà , chậm rãi :
“Việc câu cá cũng ai cũng , nếu ai cũng thì thím Mai, Sử Trân Hương, Bạch Phượng Tiên bọn họ câu ?
Vợ Tuấn Văn cũng nào cũng thu hoạch đầy ắp , hôm nay chẳng cũng chỉ câu ít tôm thôi ?
Cả ngày trời tiêu tốn bên bờ sông, chịu cái khổ đó ."
Chị Phạm:
“Cái đồ lười biếng , ông..."
Thạch Sơn:
“Bà mau nấu cơm , đàn ông nhà ai mà chăm chỉ chứ?
Trên đời gì đàn ông nào chăm chỉ."
Ông liếc chị Phạm một cái, vẫn chậm rãi như cũ:
“Đàn ông nhà , cũng tìm bà."
Chị Phạm giận dữ :
“Ông cái giọng gì thế.
Ông..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-323.html.]
“Hai đừng cãi nữa, phiền ch-ết ."
Thạch Hiểu Vĩ từ trong phòng quát lên một tiếng, rầm một cái đóng sầm cửa .
Thạch Sơn:
“Thôi , mau nấu cơm ."
Chị Phạm:
“Thằng Vĩ nó... hôm nay nó lên đồn công an, kết quả thế nào?"
Bà quá lo lắng cho con trai, hỏi mà dám hỏi kỹ.
Thạch Sơn:
“Không , đồng chí công an bảo nó đừng xem mấy thứ linh tinh bừa bãi nữa, thanh niên thì khí thế của thanh niên, cho đàng hoàng chắc chắn."
Chị Phạm khẽ thở phào nhẹ nhõm, Thạch Sơn liếc xéo mắt:
“Nếu phản ứng nhanh, chừng còn chịu bao nhiêu khổ cực .
Bà là nó, cũng để mắt tới nó một chút, con cái lớn , dù cũng một suy nghĩ riêng.
Bà trông nom con cái cho kỹ."
Chị Phạm:
“Cái còn ?
Ông cha mà cũng lo lắng nhiều hơn."
Thạch Sơn:
“Nó chẳng với bà hơn ?"
Nói thế, chị Phạm vui vẻ hẳn lên, :
“Cái đó thì đúng, con trai của , đương nhiên là với .
Người khác mà ghen tị ch-ết .
Ông cái bộ dạng của Lâm Tam Hạnh xem, là ghen tị đến mức nào .
Cứ vờ vịt cái bộ dạng yếu đuối, thực thì ghen ăn tức ở l.ồ.ng lộn lên .
Hừ."
Bà dù cũng hai đứa con trai, ở trong đại viện như thế là .
Thạch Sơn liếc chị Phạm một cái, gì thêm.
Nhà Trần Thanh Dư ăn đồ ngon, ngoại trừ nhà chị Phạm, những nhà khác ở viện thứ hai cũng thèm thuồng thôi, ít nhiều gì cũng lầm bầm trong nhà.
Chỉ nhà Từ Cao Minh, Từ Cao Minh giường lò, sắc mặt u ám, dạo gần đây, dạo gần đây!
Dạo gần đây thực sự là quá sức xui xẻo.
Bắt đầu từ bao giờ nhỉ?
Lão giường lò rà soát những chuyện , Sử Trân Hương ở cuối giường, tựa tường.
“Ông nó ơi, nhà dạo bắt đầu động đến tiền tiết kiệm , thế ."
Sử Trân Hương tâm trạng vô cùng phiền muộn, nhà bà từ bao giờ mà chịu thiệt thòi lớn như chứ!
dạo rõ ràng là chịu thiệt, bà thực sự thấy quá bực .
Từ Cao Minh tiếp lời bà , ngược :
“Bà nó , bà xem nhà bắt đầu đen đủi từ bao giờ?"
Sử Trân Hương:
“Hả?"
Từ Cao Minh:
“Dạo nhà thực sự là quá đen đủi, bắt đầu từ lúc nào nhỉ?"
Sử Trân Hương:
“Từ lúc chân ông dẫm cho gãy xương, trời đất ơi, đúng là đầu tiên thấy cái chuyện dẫm một cái mà cũng thể gãy xương đấy, thế còn đủ đen đủi ?"
Sử Trân Hương cũng thấy, nhà họ dạo quá đen đủi, thể là vạn sự thông.
Người thì chịu đau đớn , còn tốn bao nhiêu tiền, riêng tiền bồi thường đền mấy .
Cái đồ Triệu Đại Nha đáng hận, mụ già khốn kiếp đó, nào cũng túm c.h.ặ.t lấy nhà họ buông.
Thực sự nhà họ thiệt hại ít.
Giờ còn mời khách và bồi thường, đúng là mạng mà.
Bà hỏi:
“Ông nó ơi, bà Triệu đau bụng, chúng vẫn đưa đồ hộp cho nhà mụ ?"
Bà hỏi tới chuyện .
Từ Cao Minh:
“Đưa!"
Lão nghiến răng, nhưng vẫn :
“Những nhà chỉ một hai nhà thôi, bỏ riêng họ thì lắm.
Vừa bà Triệu là loạn, đến lúc đó mụ gào thét ầm ĩ lên, nhà chẳng mất mặt .
Không tiếc gì một hai hộp đồ hộp đó."