Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trần Thanh Dư lén lút khỏi nhà đêm khuya.”

 

Cô mặc bộ quần áo bảo hộ lao động mà Lâm Tuấn Văn để năm xưa, bên ngoài khoác một cái áo mưa tự chế, cái áo mưa dọa , Trần Thanh Dư mặc nó ngoài.

 

là ngoài ý , thì nữa.

 

Vừa khỏi cửa, cô chạy thật nhanh.

 

Chạy nhanh đến nỗi tạo một bóng trắng mờ ảo, Trần Thanh Dư chủ yếu cũng là để thám thính tình hình, cơ hội thì dọa , cơ hội thì để mai.

 

Không cưỡng cầu.

 

cũng là môi trường quen thuộc.

 

Trần Thanh Dư thẳng đến nhà Lý Đại Sơn, nhà Lý Đại Sơn cách đại viện của bọn họ xa lắm, dù trong nhà máy đều sống ở khu vực , bên cũng là một đại viện cũ kỹ, nhưng bên là kiểu nhà ba tiến, vì chỗ ở chật hẹp nên còn nhà dựng thêm chái phụ trong sân, chen chúc chật chội vô cùng.

 

Trần Thanh Dư trèo tường trong sân, mò đến cửa sổ nhà Lý Đại Sơn, thể , Triệu lão thái tuy độc mồm độc miệng thật, nhưng việc cũng khá , chẳng thế , bao nhiêu hộ gia đình trong đại viện mà bà ngóng rõ mồn một từng li từng tí.

 

Trần Thanh Dư hề do dự mà thẳng đến cửa sổ nhà Lý Đại Sơn, tuy thời gian còn sớm nữa, nhà nhà đều tắt đèn, nhưng Lý Đại Sơn ngủ.

 

Lý Đại Sơn đang chuyện với bà vợ già của , Trần Thanh Dư nấp cửa sổ trộm.

 

Vợ của Lý Đại Sơn lúc đang bóp eo cho lão, :

 

“Ông xem ông kìa, cứ thích sĩ diện hão, là giải vây cho lãnh đạo thì ông nên tìm lãnh đạo chứ, thể để thương vô ích như .”

 

Lý Đại Sơn lầm bầm:

 

“Là của Lâm Tuấn Văn đẩy .”

 

Vợ Lý Đại Sơn:

 

“Thì chứ!

 

đẩy thì bà chịu trách nhiệm!”

 

Lý Đại Sơn:

 

“Người đ-âm là cái bà già gây chuyện .”

 

Vợ Lý Đại Sơn:

 

“Bà đẩy thì mụ mà đ-âm ông !

 

Cái mụ già gây họa đó, thấy cái thằng Lâm Tuấn Văn đó ch-ết là đáng đời, đúng là cái loại chổi, sinh khắc với nhà .”

 

Lý Đại Sơn thở dài một tiếng, :

 

“Bà cũng đừng mấy lời như , cũng mất , chúng tích chút đức .

 

Trước đây cũng là với , bà hà tất lời như thế.”

 

“Có cái gì mà , là nó với chúng mới đúng!

 

Một cái thằng ranh con mồ côi mồ cút, lấy tư cách gì mà cướp công việc của nhà chứ!

 

Lại là ông nhắm nó, rõ ràng là bản , ai bảo nó rảnh rỗi sinh nông nổi thi như gì, cái công việc vốn là cả bên thông gia định để cho con rể nhà đấy, nó quá, nhảy hớt tay , hả?

 

Chỉ nó thi chắc?

 

Cái đồ tiện nhân , cướp mất công việc của con rể nhà , ch-ết là đáng đời lắm!

 

còn chê nó ch-ết sớm đấy.

 

Nó mà nhảy phá đám thì con rể chẳng nhân viên tạm thời mấy năm trời, kiếp, nghĩ đến là thấy tức điên lên , đúng là ch-ết sớm quá mà.

 

là cái loại khốn khiếp!”

 

Lý Đại Sơn:

 

“Được , càng càng chẳng .”

 

“Sao chẳng ?

 

sai , tuyển công nhân của nhà máy cơ khí , nếu ông thì tìm cả thông gia, đến lúc đó bảo ông vận động cho con gái một chút, nhất là văn phòng một chân nhân viên tạm thời, như thế thì hai vợ chồng đứa con gái đều là công nhân viên chức cả .

 

Ây đúng , chẳng eo ông thoải mái ?

 

Ông tìm Vương trưởng phòng , ông là vì giải vây cho Vương trưởng phòng mà thương cơ mà.

 

Ông giúp cho ông chứ.”

 

Hai đang trò chuyện đêm khuya trong nhà, Trần Thanh Dư ở bên ngoài cửa sổ thấy rõ mồn một.

 

Sắc mặt cô lạnh hẳn xuống, đáng ch-ết thật!

 

Lẽ cô nên đến sớm hơn, để sớm cái sự bẩn thỉu của nhà !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-335.html.]

 

Cuộc tán gẫu trong phòng vẫn tiếp tục, Lý Đại Sơn:

 

“Làm mà dễ dàng như bà nghĩ , chuyện dễ giải quyết .

 

Hôm nay đài phát thanh còn đấy, sẽ công bằng công chính.”

 

“Lãnh đạo thì ai chẳng thế, nhưng chắc thế , ông cũng nghĩ cho con gái một chút chứ.

 

Con gái một suất công việc thì ở nhà chồng cũng thể ngẩng cao đầu .”

 

“Để nghĩ xem.”

 

Lý Đại Sơn vẫn còn do dự, lão vốn dĩ năng lực gì, tuy là một thợ tay nghề lâu năm nhưng ở nhà máy cũng chẳng gì nổi trội.

 

“Nhắc mới nhớ, Từ Cao Minh hôm qua còn tìm đấy.”

 

“Từ Cao Minh?

 

Đó là ai?”

 

“Bà nhớ ?

 

Cái trí nhớ của bà đúng là, chính là hàng xóm của Lâm Tuấn Văn đấy, năm xưa công việc của bố Lâm Tuấn Văn chẳng cái mụ ngu ngốc của Lâm Tuấn Văn bán cho nhà Từ Cao Minh đó .

 

Hai nhà vì chuyện mà quan hệ bình thường.”

 

“Thế lão tìm ông gì?”

 

Lý Đại Sơn:

 

cũng , lão cứ thần thần bí bí hỏi dạo chuyện gì lạ , bà xem lạ chứ?

 

thấy lạ nhất chính là lão đấy.

 

Chắc lão rơi xuống hố phân nên hỏng não .”

 

Lời đồn luôn vô lý, trong lòng một ở nhà máy, Từ Cao Minh chính là rơi xuống hố phân.

 

Mặc dù lão chỉ là m-ông lên bãi phân, nhưng khác nghĩ thế, bát quái cứ truyền truyền là biến tướng ngay, đó là sự thật.

 

“Lão , nhớ , chẳng là cái lão mời ông ăn cơm, ám chỉ ông đừng dạy dỗ t.ử tế Lâm Tuấn Văn đó ?

 

Thật là, bà xem cái thằng Lâm Tuấn Văn nhân duyên tệ đến mức nào, hết đến khác đều ưa nó.

 

Một ghét nó thì thể là ngoài ý , nhưng mà tất cả đều ghét nó chứ?

 

nhớ cái gã Viên Hạo Mân đó cũng từng tìm ông ?

 

Ông xem cái nhân duyên của nó kìa!

 

Thế nên ông cũng đừng cảm thấy áy náy gì cả, ông nhắm nó cũng chẳng gì sai, ai bảo nó rảnh rỗi!”

 

Giọng của đàn bà già mang theo mười phần cay nghiệt.

 

Trần Thanh Dư ở ngoài cửa sổ trợn trừng mắt, cô thực sự ngờ rằng, Viên Hạo Mân cũng thất đức đến mức .

 

Từ Cao Minh chuyện gì lạ, ngờ trong đó còn chuyện của Viên Hạo Mân nữa.

 

Trần Thanh Dư thực sự cảm thấy may mắn vì đến đây, đồng thời cũng cảm thấy may mắn vì hôm nay Triệu lão thái gây một màn như , nếu bọn họ chắc thảo luận về một mất mấy tháng trời.

 

Vì sự xuất hiện của Triệu lão thái mà chủ đề đêm nay của bọn họ xoay quanh chuyện dứt.

 

Giọng của đàn bà cay nghiệt vang lên:

 

“Ông , chỉ cái da mặt mỏng, , ngày mai ông tìm Vương trưởng phòng, đừng công khai, lén lút thôi, riêng .”

 

Lý Đại Sơn:

 

“Hay là, là bàn bạc với cả thông gia một chút ?”

 

“Cũng , con gái một suất công việc, hai vợ chồng trẻ sống cũng thư thả hơn, ông chắc chắn cũng vui mừng thôi.

 

Con rể chính là em trai ruột của ông mà, nhắc đến con rể, nhớ đến cái thằng Lâm Tuấn Văn tiện nhân đó.

 

Cơ hội như thế, con rể nhà vốn dĩ sắp trở thành công nhân chính thức , thế mà nó thi như , trực tiếp chiếm mất danh ngạch của con rể, đúng là đáng ch-ết!”

 

Trần Thanh Dư mụ c.h.ử.i rủa om sòm, thấy vẻ như chẳng gì nữa, cô khẽ gõ nhẹ cửa sổ một cái.

 

“Ai đấy!”

 

Trần Thanh Dư đương nhiên là lên tiếng.

 

Cô lặng lẽ lùi một bước, giẫm lên bệ cửa sổ leo lên mái nhà, xõa tóc , rũ hết phía , cũng may là thời đại tóc tai rậm rạp, nỗi lo rụng tóc.

 

Trần Thanh Dư gõ thêm một cái nữa.

 

 

Loading...