Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ con Trần Thanh Dư ăn sáng xong thì chuẩn ngoài.”

 

Bà Triệu tình cờ một chiếc phiếu mua xe đạp, đương nhiên là vẫn dùng đến.

 

“Cô Trần ngoài , hôm nay câu cá ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hôm nay cháu cửa hàng cung ứng mua xe đạp.”

 

“À!

 

đúng đúng, nhà cô một chiếc phiếu xe đạp, chỉ mua thôi ?

 

Mẹ chồng cô ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ chồng cháu , thời gian.

 

Cháu cũng một , Tiểu Giai với Tiểu Viên cùng cháu mà.”

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên lập tức ưỡn ng-ực.

 

Bọn trẻ cũng theo mà.

 

“Ái chà hai cái đứa nhỏ ~ Thế cô định mua nhãn hiệu nào?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Phượng Hoàng, mua thì đương nhiên mua loại Phượng Hoàng.”

 

“Cũng đúng, ái chà, thật ngờ, nhà cô mua chiếc xe đạp thứ năm của khu đấy, khá lắm.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Nhà cháu cũng là gặp may thôi, chồng cháu tình cờ khen thưởng, bằng chẳng đến bao giờ mới mua , đều nhờ lãnh đạo quan tâm chúng cháu.

 

So với những nhà khác, nhà cháu chẳng thấm cả.

 

Nhà chị Triệu Dung còn hai chiếc xe cơ mà.”

 

“À , cô đêm qua cửa kính nhà họ đ-ập ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cháu loáng thoáng ~”

 

“Cửa kính nhà bà đ-ập, nhà Từ Cao Minh cũng đ-ập.

 

Không là đắc tội với ai, cô sống ở sân thứ hai, thấy ai khả nghi ?”

 

Trần Thanh Dư e thẹn:

 

“Cháu cơ chứ, đêm hôm khuya khoắt, họ cãi cháu mới tỉnh, mà đ-ập hai nhà đó nhỉ.”

 

“Ai mà , chắc là đắc tội với .”

 

“Phải đấy.”

 

“Thôi , xem cô cũng chẳng gì, mau mua xe , cũng mua thức ăn đây.”

 

Trần Thanh Dư mỉm gật đầu, dẫn hai đứa nhỏ đến cửa hàng cung ứng, nhóc lầm bầm:

 

“Mẹ ơi, nhà xe đạp đúng ạ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

.”

 

Hai đứa nhỏ đều lộ nụ rạng rỡ.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con thích xe đạp ?”

 

“Thích ạ!”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thế thì đợi mua xe xong, sẽ chở các con hóng gió.”

 

“Ơ?”

 

Hai đứa nhỏ tuy hiểu rõ ý nghĩa của từ “hóng gió”, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

 

Trần Thanh Dư những ngày qua ngày nào cũng đến xem xe đạp, mấy cô mậu dịch viên cũng tưởng cô chỉ xem qua , ngờ cô chủ động lựa chọn, cô mậu dịch viên tên Ti-ểu đ-ường ngạc nhiên:

 

“A, chị phiếu ?”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Có , nhà máy khen thưởng cho chồng một chiếc phiếu xe đạp.”

 

“A, chị đúng là may mắn quá mất.”

 

Mậu dịch viên Ti-ểu đ-ường:

 

“A, quả nhiên chị mua sớm hơn , đúng , cho chị , chị mua chiếc , chiếc xem , trông vẻ nhất.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được, cô.”

 

Cô cũng do dự, hễ bày bán quầy thì thực đều vấn đề gì lớn, cũng bọn họ dựa mà phán đoán chiếc nào hơn, nhưng nếu gợi ý, cô cũng thuận thế đồng ý luôn.

 

“Ơ, chị cứ thế mà đồng ý ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-338.html.]

 

Chị sợ bừa ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Có gì mà bừa chứ?

 

Hơn nữa tin tưởng nhân phẩm của cô, ngày nào đến cô cũng đuổi , chứng tỏ cô là một tính cách .

 

tin tưởng con cô mà.”

 

Lời khiến cô mậu dịch viên vui mừng đến mức mắt cong tít.

 

“Lời chị thích đấy.”

 

:

 

“Chị đợi tí, hóa đơn cho chị, tuy là mua xe đạp , chị thể đến tìm chơi nhé.

 

Ồ còn nữa, nhất chị nên mua một cái giỏ xe lắp luôn, để đồ đạc gì cũng tiện.

 

Chị chỗ sửa xe ở cổng , ở đó nhận lắp, đắt lắm .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được.”

 

Hai coi như bèo nước gặp , nhưng thì xem duyên phận, quan hệ của họ cũng khá .

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng mua xong, dắt xe đạp cửa lắp thêm một cái giỏ xe, cái giỏ xe thì tiện lợi hơn nhiều, thời buổi , một chiếc xe đạp chẳng khác nào một chiếc Maserati.

 

Trần Thanh Dư cảm nhận những ánh mắt ngưỡng mộ của .

 

Không ngờ, một chiếc xe đạp hiệu ứng như .

 

Trần Thanh Dư đặt hai đứa nhỏ đứa đứa , :

 

“Cứ thế , đổi vị trí.”

 

“Vâng ạ!”

 

“Mẹ ơi, chúng ạ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chúng đến đồn công an, xe vẫn biển .”

 

Sau khi mua xe đạp còn đến đồn công an để biển và đóng dấu khung, cô suốt dọc đường nghỉ, may mà những thủ tục thuận lợi, chỉ cần giấy tờ là mất nhiều thời gian.

 

Trần Thanh Dư vui vẻ dắt xe ngoài, đúng lúc gặp Quản Đình Đình.

 

Quản Đình Đình vốn đang vui vẻ với khác, thấy Trần Thanh Dư, sắc mặt lập tức đổi, chấn kinh:

 

“Chị mua xe ?”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

.”

 

Quản Đình Đình:

 

“Chị lấy tiền mà mua xe?

 

Phiếu của chị từ ?”

 

còn .

 

Trần Thanh Dư là một kẻ đáng thương sống sự kìm kẹp của chồng thể tiền.

 

Trần Thanh Dư nhíu mày, cảm thấy Quản Đình Đình năng thật lọt tai chút nào.

 

Giọng điệu là coi cô như phạm viên mà thẩm vấn .

 

Nụ của cô nhạt hẳn, :

 

“Những chuyện liên quan gì đến cô.”

 

Quản Đình Đình lúng túng một chút, ngay đó tỏ vẻ đau lòng:

 

là sợ chị phạm sai lầm, chị đừng , nếu phiếu của chị lai lịch rõ ràng, chuyện đó sẽ nảy sinh vấn đề đấy.

 

Chị thể như .

 

Con cái chị còn nhỏ, chị đường chính đạo chứ!”

 

Trần Thanh Dư thật lòng cảm thấy Quản Đình Đình bệnh.

 

Bệnh nặng là đằng khác.

 

:

 

“Đồn công an các cứ hở là đổ oan cho , chụp mũ cho ?”

 

Quản Đình Đình:

 

...”

 

“Tiểu Quản, cô bậy bạ gì đó, mau việc của , vị đồng chí chị đừng chấp nhặt với cô .

 

ý , chỉ là lời lẽ gắt gỏng thôi.”

 

Từ trong phòng bước một nam đồng chí, hòa giải, ngay đó kéo Quản Đình Đình :

 

lòng đố kỵ với cái ác của cô là , nhưng việc cũng nhiều hỏi nhiều.

 

Phiếu xe đạp của chị là do nhà máy khen thưởng cho chồng chị đấy.”

 

 

Loading...