Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ơ?

 

Hắn bệnh ?

 

Vợ con đàng hoàng sống t.ử tế, kẻ thứ ba chen chân nhà chồng?”

 

“Chao ôi, chắc cũng chẳng thật lòng gì , chỉ là lén lút vui chơi thôi, hoa nhà thơm bằng hoa dại mà.

 

Có điều vợ Trương Hưng Phát hạng dễ dung thứ, thế là tan đàn xẻ nghé luôn.

 

Trước đây tìm chỗ dựa mới, giờ thì , tìm chỗ là bỏ mặc cả con gái luôn.”

 

“Bà bảo bỏ mặc, chứ Trương Manh Manh cũng chẳng thèm để tâm , nữa, trông nó cũng chẳng vẻ gì là buồn bã cả.”

 

“Nó buồn cái nỗi gì, từ nhỏ là bà Hoàng nuôi lớn, nó từ bé cũng chẳng mấy khi chăm bẵm nó, chỉ hận nó là con trai thôi.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“...”

 

Chẳng bảo phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời ?

 

kỹ mà xem, những kẻ trọng nam khinh nữ vẫn còn nhiều vô kể nhỉ.

 

Bạch Phượng Tiên một câu khá khách quan:

 

“Trương Manh Manh vô tâm vô tính như cũng , sẽ nó bỏ mà thấy đau lòng.”

 

Nói như , cũng lý thật.

 

“Ơ , cô Trần, cô với cái bạn học ở đồn công an đó còn liên lạc ?”

 

Trần Thanh Dư dứt khoát lắc đầu:

 

“Không ạ, liên lạc.”

 

Cô suy nghĩ một chút, bổ sung thêm:

 

“Cháu với cô quen , thiết, qua .”

 

Mọi đều về phía Trần Thanh Dư, đây cô sẽ như , Trần Thanh Dư mím môi:

 

“Cháu đăng ký biển xe, cô chẳng chẳng rằng khẳng định xe của cháu lai lịch bất minh...

 

Mọi dám bạn học như thế ?

 

Nếu các đồng chí công an khác giải thích kịp thời, tám phần là cô định bắt cháu .”

 

“Ờ... thực cũng thể là do yêu nghề quá, cũng là chuyện mà.”

 

Sử Trân Hương gượng gạo bồi thêm một câu.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cháu nhát gan sợ phiền phức, dám dây cũng dám qua .”

 

“Chao ôi chuyện ...”

 

Trần Thanh Dư bèn sang Bạch Phượng Tiên – đầu tiên hỏi cô, :

 

“Bà Bạch, bà chuyện gì ạ?”

 

Bạch Phượng Tiên ngập ngừng một lát, :

 

“Lần chuyện Vương Đại Chùy xem mắt cũng là của , nên giúp nó giới thiệu một đối tượng khác.”

 

“Bà định giới thiệu ai thế?”

 

“Người trong đại viện ?”

 

“Đại viện thanh niên độc cũng ít .”

 

Lâm Tam Hạnh bỗng nhiên thấy hoảng loạn.

 

Sợ Bạch Phượng Tiên nhắm trúng Viên Hạo Phong – mà bà nhắm cho con gái , đó là ứng cử viên con rể mà bà cực kỳ ưng ý.

 

Bố học thức.

 

Mẹ chồng hà khắc.

 

Nhà trai công việc định.

 

Khoảng cách quá xa.

 

Đây là một ứng cử viên cực kỳ, cực kỳ thích hợp, tuy rằng cũng thường xuyên nhà, nhưng đó vấn đề lớn, họ thể khắc phục .

 

sợ cướp mất rể nhắm trúng, bèn dán c.h.ặ.t mắt Bạch Phượng Tiên.

 

Đôi khi đúng là sợ cái gì thì cái đó đến, Bạch Phượng Tiên :

 

thấy Hạo Phong vẫn đối tượng, định giới thiệu cho nó một chút.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-344.html.]

“A!

 

Như lắm ?”

 

thế, bà như thì nhà Vương Đại Chùy với nhà họ Viên cư xử với thế nào .”

 

“Chẳng .”

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“Cái , hỏi qua Vương Đại Chùy , nó để tâm , nó để tâm thì đương nhiên chẳng vấn đề gì cả.”

 

Trần Thanh Dư liếc một lượt, cảm thấy sắc mặt mỗi một vẻ, trong đó sắc mặt Lâm Tam Hạnh là khó coi nhất, ừm, thực cũng hiểu tại Lâm Tam Hạnh như .

 

cứ ngỡ suy nghĩ của che giấu kín đáo, nhưng thực hầu như ai ai cũng cả.

 

Thạch Sơn nãy giờ gì nhiều, nhưng với tư cách là một lão đàn ông , cũng thường xuyên trộn đám đàn bà buôn chuyện, lúc chút vui.

 

Chỉ là nỗi vui là nhắm ai thôi.

 

Sử Trân Hương cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

 

Còn những khác nữa...

 

Trần Thanh Dư:

 

“Giờ còn sớm nữa, cháu về chuẩn cơm nước đây ạ.”

 

, giải tán thôi giải tán thôi.”

 

“Bà Bạch, chúng cùng .

 

Cái chuyện xem mắt , bà với nhà họ Viên ?”

 

Sử Trân Hương đuổi theo, rõ ràng là cũng ý đồ gì đó.

 

Thời buổi , những cô gái công việc và trai công việc đều đắt giá.

 

Thằng con thứ ba nhà Từ Cao Minh thực cũng là công nhân chính thức, tìm một công việc chính thức khó , chẳng Sử Trân Hương vội vàng cái gì.

 

Trần Thanh Dư thì nhiều chuyện đến thế.

 

Hôm nay cô thu hoạch khá nhiều, nhưng đại viện nhiều chuyện cũng , đại viện nhiều chuyện thì chẳng ai để ý đến cô cả.

 

Với phận góa phụ nhỏ, thực tế để ý đến Trần Thanh Dư vẫn còn khá nhiều đấy.

 

Cho nên Trần Thanh Dư cũng chẳng thích soi mói.

 

Trái ngược với cuộc sống thong thả của Trần Thanh Dư, dạo gần đây đám thanh niên trong đại viện đang căng thẳng tột độ, đều đang bận rộn ôn luyện cho kỳ thi , chẳng hạn như hôm nay, tất cả đều học, ở nhà tập trung ôn tập hết .

 

Chẳng ai ngoài buôn chuyện cả.

 

Đừng đợt tuyển dụng quy mô nhỏ, kèm theo điều kiện, nhưng lượng đăng ký vẫn cực kỳ đông đảo, suy cho cùng, nhà máy bọn họ là xí nghiệp vạn mà, những đủ điều kiện thực sự là quá nhiều, cũng , đại viện nhà họ tính vẫn còn ít thanh niên độc chán.

 

Nếu nhiều hơn một chút, những cái sân hầu như nhà nào cũng vài thí sinh dự thi chứ.

 

Mọi đều là đối thủ cạnh tranh của cả.

 

“Cô Trần.”

 

Trần Thanh Dư vội vàng bước :

 

“Thím Mai.”

 

Thím Mai:

 

“Con nhà bờ sông đào một ít giun, cô lấy ?

 

Dù là câu cá cho gà ăn đều lắm đấy.”

 

Dù gia cảnh thím Mai khó khăn, nhưng bà là lạc quan, con cái nhà bà cũng cách tìm kiếm thứ để cải thiện cuộc sống từ khắp nơi.

 

Thím Mai chút ngại ngùng, :

 

“Thằng nhóc nhà vất vả lắm mới đào đấy...”

 

Chính bà cũng mang thứ đổi đồ thì ngượng ngùng, nhưng cuộc sống nghèo khó thì thể quá giữ thể diện .

 

Con cái tự tìm đường , bà mở lời thì gì mà mất mặt chứ!

 

Ăn ngon mặc mới là chân lý.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đổi chứ ạ.”

 

Giun chẳng đáng tiền, nhưng cũng coi như tốn công sức, hai thỏa thuận đổi lấy một con cá nhỏ.

 

Nói thật, Trần Thanh Dư cực kỳ ghét những thứ ngoằn ngoèo uốn éo .

 

Rắn , giun , sâu đậu , cô thấy là thấy ghê , nhưng cô thích thì gà thích, Trần Thanh Dư tìm hai cành cây đũa để gắp giun cho gà ăn.

 

Hai con gà mái già tranh ăn lấy ăn để, lập tức trở nên “năng nổ” hẳn lên, còn vẻ “khép nép” như lúc mới đến nữa.

 

Loading...