Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái tài khoản tính toán như ?”

 

thì lão thái Triệu cũng cảm thấy, chiếc xe đạp trong tay Trần Thanh Dư mới lỗ!

 

“Chiếc xe đạp nhất định để con dâu đạp."

 

Mấy ông chú đến xem xe tặc lưỡi một cái, nhất thời nên bà Triệu là kẻ đại ngốc đại thông minh nữa.

 

Mọi ngẫm nghĩ hồi lâu, quả thực là dễ phân biệt.

 

nếm kỹ thì lời bà Triệu cũng chẳng sai, chiếc xe ở trong tay bà Triệu chỉ là một công cụ để khoe khoang, nhưng ở chỗ Trần Thanh Dư thì tác dụng thực tế.

 

Cô con dâu góa câu cá thật đấy, tuy ngày nào cũng thu hoạch lớn lao gì nhưng cũng giỏi hơn khối ông đàn ông bình thường .

 

Rất nhiều tay câu cá lão luyện còn chẳng lợi hại bằng Trần Thanh Dư chứ.

 

“Bà Triệu, lời bà cũng vài phần đạo lý."

 

Bà Triệu:

 

“Chứ còn gì nữa, nếu về chuyện thu vén cuộc sống thì ai bì với ?"

 

Bà hít hít mũi, :

 

“Nhà ai thế, cơm nước gì mà thơm thế ."

 

“Ở sân giữa thì !"

 

Nhắc đến cơm nước, đều giải tán.

 

Bà Triệu cũng hùng dũng oai vệ bước nhà.

 

Trần Thanh Dư trêu chọc:

 

“Hôm nay về muộn thế, về cùng ?"

 

Lão thái Triệu:

 

“Hôm nay nhà bếp của chúng hiếm khi nhận một đơn cỗ nhỏ, giúp một tay mới về."

 

Bà hạ thấp giọng:

 

“Xem , mỗi chúng còn chia một hộp rau cần đấy, đây là thức ăn của bếp nhỏ, bên trong cả sợi thịt đấy."

 

Bà Triệu lấm la lấm lét, dù đây cũng là đầu tiên hưởng đãi ngộ như , sợ hàng xóm thấy.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vẫn còn ấm lắm, cần hâm ."

 

Bà Triệu:

 

“Con thể cho thêm tí rau xào lên, thức ăn sẽ nhiều hơn."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thế thì vị cũng nhạt , cứ thế ạ."

 

Bà Triệu cũng chẳng phản bác, trái hỏi:

 

“Phía nhà ai thịt thế?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Nhà chị Triệu Dung ạ."

 

Bà Triệu:

 

“Nhà họ ăn uống cũng khá nhỉ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chắc là bồi bổ cho con cái ạ?

 

họ cũng đều đăng ký dự thi , Hạo Tuyết và Tiểu Thúy đều tham gia thi, cũng thi đỗ ."

 

Bà Triệu nghĩ ngợi, nhận xét khách quan:

 

“Viên Hạo Tuyết thì khả năng, Viên Tiểu Thúy thì đời nào.

 

Hơn nữa nhé, cứ cảm thấy Triệu Dung ý đồ gì ."

 

Trần Thanh Dư kinh ngạc lão thái Triệu.

 

Được đấy bà lão , cũng đầu óc đấy chứ.

 

Lão thái Triệu:

 

“Cô đừng mà coi thường , muối ăn còn nhiều hơn gạo cô ăn đấy.

 

Không ghen tị với nhà họ nhé, nhà họ đúng là vấn đề thật.

 

tin một phụ nữ hào phóng đến mức giúp chồng nuôi con riêng của khác mà còn coi như con đẻ.

 

Chuyện đó thể chứ!

 

Chưa từng thấy chuyện lạ lùng như bao giờ.

 

Thời phong kiến những bà vợ cả con nên nuôi con của vợ lẽ thì còn từng thấy.

 

Triệu Dung cũng con, trai gái đủ cả, mà thể đối xử với Viên Tiểu Thúy?

 

thật sự như thì hồi nhỏ đón con bé thành phố?

 

thì cũng thấy bà ý đồ .

 

cho cô nhé, cô còn trẻ nên hiểu , đôi khi những giương nanh múa vuốt như bà già họ Hoàng thì cần sợ.

 

Bụng ch.ó giữ ba lạng mỡ, gì là lộ hết, nhưng một ...

 

Hừ hừ hừ!

 

Tâm địa sâu xa lắm.

 

Mặt mày hòa nhã nhưng giỏi tính toán khác nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-346.html.]

 

Chẳng bản cô cũng như ?

 

Giả vờ đáng thương nhưng lưng tay cực nặng."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Phải , lý ạ."

 

Lão thái Triệu:

 

“Ồ, hiếm khi thấy cô phản bác đấy, nhưng cũng đúng thôi, lời của lý mà.

 

cô cũng đừng nhé, hèn chi ai cũng thích , đúng là ích thật đấy.

 

Trước đây cứ ở lỳ trong cái đại viện , mấy chuyện vặt vãnh thôi, chẳng đầu óc gì, dắt mũi xoay như chong ch.óng.

 

Giờ , tiếp xúc với nhiều , thấy nhiều việc hơn, nghĩ nhiều hơn .

 

bây giờ còn là nữa, là một cái phi thường."

 

Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật:

 

“..."

 

là mới khen b-éo một tí thở dốc .

 

Cô liếc mắt một cái:

 

“Kẽ răng vẫn còn dính thịt kìa."

 

Lão thái Triệu:

 

“Hả?

 

Á!"

 

Bà vội vàng dùng lưỡi lướt qua một vòng, ngượng ngùng :

 

“Cái đó... cái đó... cái đó hì hì, là nhà bếp hầm một con gà để tiếp khách, lén ăn một miếng, cố ý mang về cho !

 

Cái đó thật sự mang ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hiểu ạ!"

 

Lão thái Triệu thở phào nhẹ nhõm, sợ cái cô con dâu điên đ-ánh .

 

Nói thật, sức chiến đấu của bà cũng coi là dũng mãnh, nhưng từng thấy ai phát điên hơn cái cô nàng , thể , cái đó Trần Thanh Dư đ-ánh cho bà sợ .

 

Bà Triệu theo bản năng đắc tội với Trần Thanh Dư, hơn nữa lợi ích của hai thống nhất nữa.

 

Cho nên càng cần thiết gây chuyện.

 

“Ơ, Tiểu Giai với Tiểu Viên sang sân giữa hít hà mùi thơm?"

 

Phàm là nhà ai thịt, lũ trẻ con đều chạy sang ngửi mùi thơm.

 

Trần Thanh Dư ngày thường đồ ăn vẫn cẩn thận, nhưng nhà Triệu Dung thì , mở cửa sổ xào nấu tưng bừng, thơm nức mũi.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đi , về ạ.

 

Nếu con là nhà Triệu Dung xào thịt?"

 

Bà Triệu:

 

“Thế để cũng sang xem thử."

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Được !

 

Bà Triệu đến sân giữa, thấy Triệu Dung đang thắt tạp dề bận rộn trong bếp, bà liếc một cái, :

 

“Triệu Dung, hôm nay nhà cô món thịnh soạn nhỉ, định mời khách ?"

 

Triệu Dung :

 

“Vâng, nhà em ông Viên mời bác Mã với Từ qua một chén, em vợ thì cũng chuẩn vài món ngon chứ?"

 

Bà Triệu:

 

“Hèn chi, viện thấy thơm thế ."

 

Bà Triệu cũng là chẳng xơ múi gì từ nhà Triệu Dung, hỏi han một chút xong bèn gạt lũ trẻ con để về nhà.

 

Cô đừng Triệu Dung ở đại viện luôn danh tiếng , chứ bao giờ bảo cho bọn trẻ nếm thử , cho nên bà Triệu bà ngày thường cho thì gì sai?

 

Chẳng qua là bà nhảy cao quá thôi.

 

Bà Triệu càng lúc càng cảm thấy bản thấu.

 

Mọi đều như , bà nhảy cao nên mới bảo bà khắc nghiệt ích kỷ.

 

Thực chẳng đều giống .

 

Bà bây giờ, ngộ .

 

Hoàn ngộ .

 

cho cô ...

 

Ôi ơi~"

 

Bà đang định lảm nhảm thêm vài câu thì thấy chủ nhiệm Lương của văn phòng đường phố tới, bà Triệu lập tức vọt :

 

“Chủ nhiệm Lương chị tới đây?

 

Vào chơi chút ?"

 

 

Loading...