Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 352
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:49:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có thể đừng nhắc đến chuyện đau lòng lúc đang vui vẻ ?”
Trần Thanh Dư liếc vị đồng chí già một cái, gì.
Cô mắc mồi, tiếp tục câu cá.
“Cô chắc là nghiệp cấp ba xong là kết hôn luôn nhỉ?
Bố cô giới thiệu cho ?"
Trần Thanh Dư:
“Không ạ, chồng cháu là bạn học của cháu."
là cái ấm nào sôi thì cứ xách cái ấm đó.
Trần Thanh Dư đều cảm thấy, vị đồng chí già thực tâm câu cá, mà trái giống như ngóng chuyện về cô .
Cô dứt khoát chủ động tấn công, hỏi:
“Sao chú chuyển từ cục thành phố xuống đồn công an ạ?"
Cô chớp chớp đôi mắt lớn, hỏi:
“Là vì phạm gì ạ?"
Vị công an già:
“..."
Ông nghẹn một cái, liền nhanh ch.óng :
“Cũng , thực việc ở cũng giống cả thôi."
Trần Thanh Dư:
“Thế thì đúng là hiếm thấy thật đấy."
Cô cảm thán:
“Toàn bảo nước chảy xuống thấp leo lên cao, giờ thấy điều ngược .
Mở mang tầm mắt ."
Vị công an già:
“..."
Trần Thanh Dư:
“À đúng , vụ thịt đó, kẻ bán thịt bắt thì sẽ xử lý thế nào ạ?"
Cô tò mò hỏi.
“Đầu cơ trục lợi, tính chất nghiêm trọng, tiền lớn thì tù, chắc là sẽ phạt khá nặng."
Nhà đó quá gan , thế mà dám lén lút lập trang trại chăn nuôi trong núi, chẳng điên ?
Ông thể hiểu nổi, dù rằng tiền thì , nhưng mạo hiểm rủi ro lớn như để kiếm tiền, đáng ?
Vị công an già lắc đầu, :
“Nhà đó mười năm tám năm nữa đừng hòng ngoài .
Thế nên con thực sự phạm sai lầm."
Trần Thanh Dư liếc ông một cái, đó trong lòng cũng chút cảm thán.
Ai mà ngờ chứ, vài năm kinh tế thị trường, buôn bán tự do .
Nghĩ thời đại vì đầu cơ trục lợi mà tù đúng là cảm thán.
Có điều, thực Trần Thanh Dư cũng chỉ là thuận miệng hỏi thôi, để về còn chuyện mà buôn, cô cũng chẳng quan tâm đến những điều đó.
“Bác Từ vì chuyện mà mua đồ hộp từng nhà xin đấy ạ, nhà cháu tự nhiên một hộp đồ hộp cơ đấy."
“Nhà cô đúng là may mắn, tiêu chảy."
Trần Thanh Dư:
“Vâng ạ, vận may của cháu lúc nào cũng mà."
“Mẹ ơi, ơi ơi nhanh lên!"
Trần Thanh Dư:
“Ơ kìa, chú xem chú xem, cháu bảo mà, hôm nay vận may của cháu quá ?"
Trần Thanh Dư thế mà câu một con rùa già.
là siêu may mắn luôn.
Lúc Trần Thanh Dư hy vọng cùng cô câu cá, cô cũng quá giỏi giang .
Lần cùng bọn Bạch Phượng Tiên câu cá là câu một con, hôm nay gặp vị đồng chí già câu thêm một con nữa, hi hi.
Dường như mỗi ai đó cùng cô, thu hoạch của cô đều .
Trần Thanh Dư:
“Thật tồi."
Vị công an già cũng ngạc nhiên, ông cảm thán:
“Cô giỏi thật đấy."
Trần Thanh Dư mỉm , hếch hếch cằm:
“Chuyện đó là đương nhiên ạ, nếu cháu cũng chẳng đến đây."
Con rùa già cô định để cho nhà ăn, đợi lát nữa vị công an già cô sẽ đem đổi.
Trước mặt đồng chí công an thì cô đừng đổi gì.
Trần Thanh Dư thu hoạch dồi dào, đôi lông mày đều tràn ngập ý .
Nhìn vị bên cạnh , chẳng câu con nào.
Vị công an già tìm chuyện để :
“ nhớ cô với Quản Đình Đình ở đồn công an chúng là bạn học cấp ba đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-352.html.]
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Cùng khóa, nhưng quen ạ."
Vị công an già :
“Cô dạo bận rộn thuyên chuyển công tác, chuyển sang nhà máy cơ khí."
Trần Thanh Dư kinh ngạc hỏi:
“Á, chuyện mà cũng thuyên chuyển ạ?
Công an mà thể chuyển sang nhà máy ?
Lại chuyện như ạ?"
“Chắc là cô chuyển sang ban bảo vệ của nhà máy các cô, ban bảo vệ và công an là giống .
Có thể chuyển sang , đến lúc đó từ ban bảo vệ chuyển sang các vị trí khác thôi."
Trần Thanh Dư hiểu lắm về những chuyện , cũng hứng thú lắm, chỉ gật đầu “ồ" một tiếng.
Cô tiếp tục chuyên tâm câu cá.
Không bộ vận may đều Trần Thanh Dư hút hết , Trần Thanh Dư câu năm sáu con cá trong một buổi sáng, mà vị thì một con cũng .
Trần Thanh Dư ông với vẻ đồng cảm, chân thành :
“Chú ơi chú thôi ạ, câu cá hợp với chú ."
Vị công an già:
“..."
Ông một cô gái trẻ trêu chọc .
Chuyện thật là...
Trần Thanh Dư hớn hở:
“Bình thường cháu chỉ câu vài con cá nhỏ thôi, hôm nay vận may đặc biệt ."
Cô :
“Có vận may của chú tệ ạ?
Chú đây là vận may câu cá của cháu hẳn lên luôn."
Vị công an già:
“..."
Hóa là vì vận may của nên cá mới bơi hết sang chỗ cô ?
Cô thành khẩn mời mọc:
“Chú ơi lúc chú nghỉ phép mà câu cá thì cứ tìm cháu nhé.
Chúng đều quen cả , còn thể trò chuyện."
Vị công an già:
“..."
Nếu thấy cái khóe miệng đang vểnh lên của cô thì tin lời cô .
Cô rõ ràng là thấy vận may của nên cô thể nhặt lợi lộc đây mà!
Rõ ràng, quá rõ ràng .
Vị công an già:
“Ờ...
thấy hôm nay thế là đủ đấy, dù cũng chẳng câu con nào, về đây."
Trần Thanh Dư nuối tiếc:
“Ơ?
Chú về ngay ạ?
Xách cái thùng về thì ngại ch-ết ."
Vị công an già:
“...
Không !"
Ông rầu rĩ rời .
Trần Thanh Dư giữ , bèn gọi bọn trẻ:
“Các con đói ?
Ăn cơm luôn đợi một lát nữa mới ăn?"
“Đợi một lát nữa ạ."
Trần Thanh Dư:
“Được ."
Cô chăm chú câu cá, thầm suy nghĩ vị công an già đến đây gì.
Nhìn ông là chẳng câu cá .
Chẳng lẽ vì vụ ngộ độc thực phẩm mà họ vẫn xác định nữa ?
Thế thì đúng là...
Rõ ràng xác định là thịt biến chất mà vẫn còn cẩn thận điều tra điều tra , cũng thật là nghiêm ngặt quá mức.
Có điều, chẳng liên quan đến cô.
Trần Thanh Dư tiếp tục câu cá.
Mà , Trần Thanh Dư đoán đúng thật.
Vị công an già đến đây thực sự là vì chuyện đó, dù thì nhà cô cũng ngộ độc thực phẩm, ông cũng suy đoán liệu Trần Thanh Dư thịt nên mới cố ý tránh né .
ông Trần Thanh Dư thấy giống lắm, cô trông giống tâm cơ sâu xa.