“, con dâu đúng!"
Triệu lão thái lôi , cấu véo, cấu ch-ết cái mụ già họ Hoàng , còn dám con dâu bà, lợi hại ?
Bà liếc Trần Thanh Dư một cái, thầm mừng vì còn một đứa con trai .
Nếu nể mặt Lâm Tuấn Văn, hôm nay bà mà lải nhải mấy câu đó, chắc cũng chung phận .
Bà liếc cái đầu trọc của bà Đại Mã, cảm thấy Trần Thanh Dư đúng là một kẻ tàn nhẫn!
Cảm ơn con trai!
Bà Đại Mã gào thét:
“Á á, cứu mạng, cứu mạng á, ông Mã ơi..."
Mã Chính Nghĩa cảm thấy đầu óc lùng bùng.
Ông nghiêm nghị:
“Các tha cho bà , đảm bảo đây là cuối cùng, bà Đại Mã, nếu bà gây chuyện cho nhà bà thì mau ch.óng xin cho , ngay lập tức!"
Bà Đại Mã:
“ sai , sai !
Các buông , trời đất ơi!"
Bà cảm thấy hai chồng nàng dâu đều là quân điên khùng .
“ thật sự sai !
nữa, bao giờ cô nữa!"
“Bà là bịa đặt vu khống danh dự của ."
Trần Thanh Dư lạnh lùng, tay trực tiếp bóp c.h.ặ.t bà Đại Mã, bà Đại Mã cảm thấy cánh tay chắc chắn là thâm tím .
“Phải , bịa đặt vu khống danh dự của cô, , cố ý, chẳng tâm địa gì.
sai , thực sự sai .
Cầu xin cô buông ?"
Trần Thanh Dư lạnh:
“Nhà gì đụng đến bà mà bà hết đến khác tìm chuyện, còn nhân cơ hội bôi nhọ danh dự của , thấy nhà sống nên bà ghen tị đấy chứ?
Mẹ chồng công việc bà ghen tị, dạo câu mấy con cá bà cũng ghen tị.
Bà đúng là chẳng tâm địa lành gì."
“Phải , của , đều là của .
Cầu xin cô buông tay .
Xin nhé."
Ông Mã:
“Tiểu Trần.
Tiểu Trần , cháu bình tĩnh một chút.
Tất cả đều là của bà , chúng bỏ qua nhé, ?
đảm bảo, bà mà còn hé răng thêm một lời nào nữa, sẽ tìm đến phố phường và nhà máy, đơn lấy ý kiến bắt nhà họ dọn .
Cháu thấy thế nào?"
Muốn bắt dọn dễ dàng như thế, nhưng lời của Mã Chính Nghĩa là , đến lúc đó phố phường đồng ý thì cũng liên quan đến ông.
ngăn việc ông dùng chuyện để dọa bà Đại Mã và dịu cảm xúc của Trần Thanh Dư.
Bà Đại Mã thực sự sợ hãi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-375.html.]
“Ông Mã, ông thể thế , ông thể thế..."
“Bà im miệng!"
Mã Chính Nghĩa:
“Bà gây chuyện thì lấy những chuyện ?
Con trai bà ?
Nó là đứa gây chuyện , ?"
“Vừa mới ngoài ạ."
Trần Thanh Dư đột nhiên nở một nụ quái dị:
“Đêm hôm thế một ở bên ngoài chẳng an chút nào , chồng, lên đồn công an , chúng nhờ công an tìm nó về chứ, nó với cái nhà ai ở phố quan hệ tệ .
Hay là đến nhà cô tìm thử xem..."
“Không !"
Lần bà Đại Mã thực sự hoảng loạn .
Con trai bà lúc ngoài, rõ ràng là tìm Liễu Tinh .
Nếu như bắt , chắc chắn là tù, đó đúng là hành vi hủ hóa đạo đức thực sự.
Liễu Tinh là chồng.
Bà quỳ sụp xuống:
“ sai , sai , thực sự sai , là rẻ tiền cô, là chẳng tâm địa lành gì bôi nhọ danh dự của cô, là ghen tị nhà cô sống , tất cả đều là của .
xin cô, thấy cô đảm bảo sẽ khách khách khí khí, cô đừng kích động nhé."
Trần Thanh Dư chằm chằm bà Đại Mã, bà Đại Mã:
“Xin , thực sự xin ."
Hàng xóm láng giềng xung quanh Trần Thanh Dư phát điên, bèn lên tiếng khuyên nhủ:
“Tiểu Trần , là thôi , bà cũng , chắc chắn dám nữa ."
“ đấy, cô xem bà trọc lóc kìa, chắc chắn dám nữa.
Lần , là thôi ?"
“Chúng đều về phía cô, bà bịa đặt bôi nhọ cô là xong , là chúng cứ thế nhé?
Cô cứ yên tâm, chúng đều để mắt tới , nữa ."
“Phải ."
“Bà xưa nay vẫn là cái đức tính đó, cô chẳng lạ gì, việc gì chấp nhặt với cái mụ già độc địa , bà chẳng hạng gì, cô cứ coi bà như một bãi phân mà xả cho !"
“Mọi đều sống cùng một đại viện, bán em xa mua láng giềng gần."
Trần Thanh Dư u uẩn:
“Bà Đại Mã hình như hiểu câu , bà thì việc gì ?"
“ , mà, sẽ bao giờ càn nữa , cô cứ yên tâm..."
Lúc bà Đại Mã thực sự sợ Trần Thanh Dư phát điên nữa.
Trần Thanh Dư lạnh lùng chằm chằm bà Đại Mã.
Bà Đại Mã rụt cổ .
Cái hạng hiền lành mà đột nhiên phát điên thì còn đáng sợ hơn cả hạng gây chuyện phát điên nhiều.
Trần Thanh Dư nắm c.h.ặ.t cái kéo, đột ngột dí thẳng trán bà Đại Mã.