Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 379
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:59:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vẫn , đừng để bắt cái thằng khốn đó, nếu sẽ cho nó tay, cái thằng khốn đó suýt nữa tàn phế, đáng ch-ết thật, cũng may hình tráng kiện.
Lần đúng là thiệt thòi lớn .
Khốn khiếp!”
Trương Hưng Phát ướm hỏi:
“ thương, chồng em chắc mừng húm nhỉ?”
Thật cũng chẳng kẻ thù nào, cảm thấy dám tay càng ít, đều nghi ngờ, chồng Liễu Tinh tìm đối phó với .
Liễu Tinh cũng là tinh khôn, lập tức :
“Anh nghi ngờ ?
Anh mà như là em chịu nhé, mà.
là một khúc gỗ, nhà em còn nhờ cậy giúp đỡ ít, mà đến thì nhà em sống nổi mất.
Anh thể chuyện như chứ?
Sẽ .
Anh hiểu lầm nhà em.”
Trương Hưng Phát:
“Xem em kìa, chỉ hỏi bừa thôi, tự nhiên sẽ nghi ngờ em .”
Hắn , đó :
“Em đấy, cứ nghĩ nhiều quá.”
Liễu Tinh:
“Chẳng em sợ hiểu lầm nhà em ?
Nếu hiểu lầm bao giờ đến nữa, em dám buồn lắm đấy?
Trong lòng em, mới là đàn ông của em.
Anh cho em , ngoài em còn ai khác ?
Em đại viện các một góa phụ trẻ xinh , hai gì với đấy chứ?”
Trương Hưng Phát:
“Em linh tinh, với cô thì quan hệ gì .
Anh mà thèm loại đó, xúi quẩy!”
Ánh mắt Liễu Tinh lóe lên, :
“Dù cũng chỉ thích một em thôi.”
“Anh đương nhiên chỉ thích một em, đều vì em mà ly hôn , em còn tâm ý của ?”
Trương Hưng Phát:
“Chính là cái góa phụ mà em , chẳng tí hứng thú nào, cả chồng cô nữa, em ?
Bà đại gia họ Triệu ở căng tin , cả cái nhà xúi quẩy đó, tránh xa tám trăm dặm còn kịp, em cái mặt , bà già họ Triệu đó cứ khăng khăng bảo trộm bà quần áo, tay đ-ánh đấy, đúng là r-ác r-ưởi.
Cái mụ già đáng ch-ết , còn dám tay với .
Xem dạy dỗ mụ thế nào, cái mụ già xúi quẩy , khác sợ mụ quấy nhiễu, thì sợ!”
Trương Hưng Phát nghĩ đến chuyện là bực .
Liễu Tinh xót xa:
“Lúc nãy em hỏi , còn , hóa là mụ !
Sao mụ nhẫn tâm như thế chứ!”
Trương Hưng Phát:
“Chứ còn gì nữa!
Mụ đúng là bệnh, chẳng qua chỉ ngang qua nhà mụ, mụ bảo mụ, mụ già đây còn bảo bố thầm thương trộm nhớ mụ.
Em xem mụ vấn đề .”
Trương Hưng Phát càng càng tức.
Liễu Tinh dỗ dành , mắng nhiếc:
“Cái mụ già đáng ch-ết , nỡ tay cơ chứ, Hưng Phát, chịu ủy khuất .”
“Mụ đáng ch-ết thế mà dám vu khống , em cứ chờ mà xem, sớm muộn gì cũng cho mụ tay.
Mụ chẳng sợ nhất là con dâu lòng riêng ?
Đợi chiếm con dâu mụ , xem mụ tính !”
Trương Hưng Phát nghiến răng nghiến lợi.
Liễu Tinh khinh bỉ bĩu môi trong lòng, còn bảo hứng thú với , rõ ràng là đang tính kế .
“Hừ, tìm khác, là của một em thôi.”
Cô tuyệt đối thể để Trương Hưng Phát tìm khác, mà tìm khác thì chi tiền cho cô nữa.
“Em quan tâm, trả thù thì dùng cách khác, em cho tìm khác, cho cho...”
Trương Hưng Phát đắc ý:
“Anh là em yêu mà!”
“Tâm ý của em dành cho , trời đất chứng giám.”
Hai nhanh ch.óng nũng nịu với .
Trần Thanh Dư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-379.html.]
“...”
Thật là buồn nôn hết sức!
Tự dưng cái thứ tởm lợm để mắt tới, rơi ai mà chẳng thấy ghê tởm chứ.
Trần Thanh Dư đang cân nhắc xem nên xử lý thế nào thì thấy dậy.
“Anh ngoài vệ sinh một chút.”
Hắn xoa xoa bụng, kể từ ăn tiệc tiêu chảy, đường ruột của lắm, thường xuyên khó chịu, lúc cũng cảm thấy bụng sôi sùng sục.
“Để em cùng nhé.”
“Không cần!”
Trương Hưng Phát :
“Xem em kìa, bộ yên tâm về ?
Em đấy, đúng là đồ quỷ nhỏ, cứ bám lấy rời!”
Liễu Tinh:
“Người thích mà!”
Trần Thanh Dư buồn nôn ọe một tiếng, vội vàng bịt miệng , phát tiếng động.
Cái điệu bộ kinh tởm quá mất!
Da gà da vịt nổi hết cả lên .
Trương Hưng Phát còn đang chờ chực sẵn ở đó.
Hắn huýt sáo , coi là ngoài, rõ ràng là vụng trộm, nhưng lúc cứ như đang ở nhà , huýt sáo khỏi cửa, khỏi cổng lớn, “Gâu gâu gâu!”
Tiếng ch.ó sủa vang lên.
Trương Hưng Phát:
“Sủa cái gì mà sủa!”
Hắn tức giận quát:
“Mẹ nó, hai con ch.ó cũng dám sủa ông đây ?
Thật coi ông đây là quả hồng mềm chắc?
Cút xéo !”
Hắn nhặt một hòn đ-á, ném thẳng về phía đó.
“Ẳng ẳng, gâu gâu gâu!”
Chó hoang lập tức xù lông, chằm chằm Trương Hưng Phát sủa càng dữ tợn hơn.
“Mẹ kiếp!
Có mấy con ch.ó cũng dám sủa tao!
Lũ súc sinh đúng là xong với tao .”
Hắn nhặt đ-á, ném qua một nữa.
Thậm chí còn tiến tới bồi thêm một đạp:
“Tao đ-á ch-ết chúng mày...”
“Ẳng!”
Chó hoang ngoạm một phát cái chân đ-á tới!
“Ư ư...
Gâu!”
“Mẹ nó!
Còn dám c.ắ.n tao ?
Tao đ-ánh ch-ết chúng mày!”
Hắn dùng sức hất , cuối cùng cũng thoát khỏi con ch.ó hoang, nhặt đ-á lên ném loạn xạ!
Miệng c.h.ử.i bới om sòm, vô cùng thô lỗ.
“Ẳng ẳng gâu gâu!”
Hai con ch.ó trực tiếp vây lấy Trương Hưng Phát, một con c.ắ.n c.h.ặ.t lấy chân , nhất quyết buông.
Trần Thanh Dư há hốc mồm:
“!!!”
Cô từng thấy ai tự tìm c-ái ch-ết như thế .
Cô còn kịp tay, tự tìm đường ch-ết !
Trần Thanh Dư cảm thấy uổng công giả ma giả quỷ, cứ ngoan ngoãn xem náo nhiệt là .
Cô thấu , những trong đại viện , cần gì cô nhúng tay , từng đều là những “nhân tài” kiệt xuất cả.
Lần cô yên tâm về Viên Tiểu Thúy, nhưng Viên Tiểu Thúy uống say phát huy vượt mức bình thường, chỉ thoát mà còn hại Triệu Dung.
Về phần bản bà cũng chẳng gì... nhưng nếu bà phục tùng thì cũng chẳng khá khẩm hơn.
Cho nên Viên Tiểu Thúy coi như tự nhẹ nhàng giải quyết chuyện.
Nhìn , cô xử lý Trương Hưng Phát, kết quả là Trương Hưng Phát tự nhảy nhót lên.
Cô còn tay, trêu chọc ch.ó hoang.
Cảnh tượng , thật sự cần gì nữa.
Hoàn cần gì cả.